Trong một góc mịt mùng của tinh hà vạn trượng, có một thiếu niên ôm kiếm ngồi lặng im dưới gốc đại thụ cổ thụ nghìn năm tuổi. Ánh mắt hắn hướng về phía dải tinh vân mờ ảo đang không ngừng nhấp nháy chuyển dịch.
Hắn tên gọi Lục Vân. Một kẻ tu chân tầm thường giữa muôn vàn sinh linh đang tranh đoạt khí vận thiên địa. Thế nhưng, vận mệnh của hắn lại bắt đầu rẽ hướng từ đêm nay.
“Thế gian tu tiên chỉ vì cầu trường sinh, dẫu có bất tử bất diệt, sống cô độc vạn năm thì có nghĩa lý gì?” Lục Vân lẩm bẩm khẽ thở dài một tiếng dường như đang trút bỏ hết muộn phiền chốn phàm trần.
Gió tinh vân thổi qua mang theo những hạt cát sáng lấp lánh như bụi kim cương mờ ảo. Hắn khẽ rút kiếm ra, lưỡi kiếm mỏng manh khẽ ngân vang một tiếng dạt dào vang dội cả thung lũng sâu thẳm.