“Ta không nên lẻn vào phòng sư huynh vào lúc nửa đêm để trộm áo lót.”
“Không nên nửa đêm ôm đàn nhị hồ kéo loạn xạ trước cửa phòng sư huynh, khiến huynh ấy hơn 1 tháng trời không được ngon giấc.”
“Không nên tranh thủ lúc luyện kiếm mà véo mông sư huynh.”
“Càng không nên ẩu đả với sư huynh trong nhà xí.”
“Tại đây, ta xin nghiêm túc kiểm điểm, hứa sẽ tuân theo lời dạy của sư tôn, sống hòa thuận với đồng môn, tương thân tương ái với sư huynh.”
Tạ Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói xong 4 chữ “tương thân tương ái”, còn trâng tráo giơ bàn tay đang bị ép nắm lấy tay Tống Minh Tuyết lên, huơ huơ trước mặt các đệ tử đồng tông đang đứng dưới đài Ngộ Đạo nghe hắn kiểm điểm.
Đám đệ tử phái Minh Đạo vốn đã thấy phiền: “…”
Chẳng phải kiểm điểm vì tội ẩu đả sao? Hắn nắm tay Tống sư huynh khoe khoang cái gì chứ?
Phái Minh Đạo là đại môn phái bậc nhất Trung Khung, môn hạ có hàng ngàn hàng vạn đệ tử không đếm xuể. Bị bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm như thế, đổi lại là người khác thì đã sớm xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Nhưng Tạ Kỳ lại nổi tiếng mặt dày, hắn chẳng biết sợ là gì.
Tống Minh Tuyết, người đang cùng Tạ Kỳ đứng kiểm điểm, chau mày nhìn 2 bàn tay đang bị ép nắm vào nhau của họ. Giọng y không chút cảm xúc, như một khúc gỗ đang chậm rãi kể lể: “Ta cũng không nên vì bị sư đệ khiêu khích mà không nhịn được ra tay đánh trả. Lẽ ra nên lấy việc dạy dỗ làm đầu. Sau này nhất định sẽ tuân theo lời sư tôn dạy bảo, yêu thương đồng môn sư đệ, coi sư đệ như huynh đệ ruột thịt.”
Bóng dáng thon dài của 2 thiếu niên đứng trên đài Ngộ Đạo, lưng ai nấy đều thẳng tắp. Vầng hào quang rực rỡ của buổi sớm mai chiếu rọi lên bộ đồ đệ tử màu trắng bạc của phái Minh Đạo, làm nó lấp lánh, tỏa sáng.
Rõ ràng cả 2 đều là những đứa con cưng của trời được cả giới tu chân công nhận, vậy mà giờ đây lại phải đứng sóng vai, tay trong tay, chịu sự săm soi của toàn bộ tông môn trong buổi luyện công sáng.
Bên dưới, các đệ tử ghé tai nhau thì thầm: “Đây là lần thứ mấy của Tống sư huynh và Tạ sư huynh rồi nhỉ?”
“Họ không phải là sư huynh đệ đồng môn à? Lại còn là đệ tử thân truyền của Lý chưởng giáo nữa, thế mà mối quan hệ lại tệ đến vậy!”
“Quen là được ấy mà. Mấy năm trước, gần như tháng nào cũng có 1 màn như thế này, coi như tiết mục cố định trong giờ luyện công buổi sáng rồi. Hôm nay mặt mũi bầm dập, ngày mai đã phải tay trong tay. 2 năm nay đã yên ắng hơn nhiều, ai ngờ hôm nay lại gây chuyện nữa.”
“Ta thấy chắc là lỗi của Tạ sư huynh rồi. Có thể chọc cho một người hiền lành như Tống sư huynh tức đến mức này, thì chỉ có mình hắn thôi.”
“Đúng đúng! Tính tình của Tống sư huynh cực kỳ tốt!”
‘Tính tình tốt?’
Tạ Kỳ nhướng mày liếc sang Tống Minh Tuyết bên cạnh. Ánh sáng li ti rọi xuống gò má nghiêng của Tống Minh Tuyết, đôi môi mỏng lạnh lùng hơi mím lại, cặp mắt trong veo lạnh lẽo, làn da trắng như tuyết, toát ra vẻ sắc sảo bức người.
Dù quan hệ giữa 2 người có căng như dây đàn, Tạ Kỳ cũng không thể phủ nhận rằng Tống Minh Tuyết sở hữu một vẻ ngoài thuộc hàng hiếm có khó tìm trên thế gian này.
Nhưng bảo y có tính tình tốt thì Tạ Kỳ thật không dám gật bừa.
Hắn chưa từng thấy ai “tính tình tốt” mà mới nói không hợp một câu đã ấn đầu người khác xuống đất cả.
Tạ Kỳ là thiên tài ngàn năm có một trong giới tu chân, lại còn là độc đinh duy nhất của thế hệ Long tộc mới – chủng tộc được cả đại lục này tôn thờ như Thần tộc. Hắn bái nhập vào môn hạ của chưởng ấn phái Minh Đạo, môn phái đệ nhất thiên hạ. Khi đó, lòng hắn tràn đầy chí lớn, muốn thể hiện tài năng, trở thành người mạnh nhất trong sư môn, thậm chí là cả giới tu chân, làm một thủ lĩnh chính đạo bảo vệ lê dân thiên hạ.
Nào ngờ –
Thiên tài ngàn năm có một trước đó của giới tu chân vẫn còn sống sờ sờ, đó còn chính là sư huynh của hắn.
Tống Minh Tuyết.
Tống Minh Tuyết lạnh lùng cao ngạo, là đệ tử xuất sắc nhất được công nhận trong thế hệ trẻ, là ánh trăng sáng trong lòng các sư đệ. Tuy bản tính lạnh nhạt, không thích tiếp xúc với người khác, nhưng y luôn hòa nhã với các sư đệ sư muội.
Y không hề ra vẻ ta đây là đồ đệ đứng đầu của chưởng ấn, nên danh tiếng trong phái Minh Đạo cực kỳ tốt.
Dù vị sư huynh này khiến cho sự nghiệp xưng bá của hắn chưa kịp nở đã vội tàn, nhưng Tạ Kỳ lúc mới bái sư vẫn vô cùng tò mò, vô cùng thân thiện với vị sư huynh đã vang danh thiên hạ này!
Thế rồi ngay ngày đầu tiên Tạ Kỳ đến phái Minh Đạo! Ngay lúc hắn chuẩn bị kết giao hảo hữu với sư huynh!
Hắn đã nhìn kỹ lại.
Đây đâu phải là sư huynh ánh trăng sáng gì chứ?
Rõ ràng là kẻ thù đã đánh gãy nửa cái răng của hắn hồi nhỏ!
Tạ Kỳ 8 tuổi khi ấy chỉ là một con rồng con răng còn chưa mọc đủ, trong một hội luận đạo đã trông thấy Tống Minh Tuyết 10 tuổi.
Lúc đó Tống Minh Tuyết còn quá nhỏ, giữa một sự kiện lớn như hội luận đạo đã bị lạc mất sư tôn. Thân hình y mỏng manh gầy yếu, nhưng vẻ đẹp đã sớm bộc lộ. Vì còn nhỏ nên khí khái thiếu niên anh hùng giữa 2 hàng lông mày vẫn chưa hiện rõ, mang một vẻ đẹp phi giới tính đầy cuốn hút.
Tạ Kỳ làm gì đã thấy cảnh này bao giờ! 2 mắt hắn tức thì sáng rực, không kiềm lòng được mà phải lòng người ta, bay đến trước mặt Tống Minh Tuyết định hôn một cái. Ai ngờ lại bị Tống Minh Tuyết đẩy mạnh một phát, ngã dập mặt xuống đất, chiếc răng sữa cũng theo đó mà đi tong.
Thời kỳ thay răng của Long tộc kéo dài đằng đẵng, Tạ Kỳ đã phải hứng chịu không biết bao nhiêu lời chế nhạo vì nửa cái răng đó!
Nay kẻ thù năm xưa đang ở ngay trước mắt!
Tạ Kỳ hắc hóa hừ hừ trong lòng: ‘Năm xưa ngươi không cần tình yêu của ta! Thì bây giờ hãy nếm thử nỗi hận của ta đi!’
‘Thức tỉnh rồi, giờ săn đã điểm!’
Mà Tống Minh Tuyết cũng chẳng có mấy thiện cảm với vị tiểu sư đệ chẳng ra đâu vào đâu mà sư tôn nhà mình vừa nhận.
Kể từ đó, Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết cứ gọi là choảng nhau như nước với lửa, chén bát bay loạn xạ, gà bay chó sủa mà không tài nào ngăn nổi.
Vốn dĩ lớn lên rồi thì họ cũng ít khi đánh nhau, nhưng lần này quả thật không nhịn nổi. Giữa ánh kiếm loang loáng, tấm biển của phái Minh Đạo ầm một tiếng rơi xuống, bụi bay mù mịt.
Nhưng đen hơn cả tấm biển vừa rơi là sắc mặt của chưởng ấn phái Minh Đạo, Lý Phùng Chân.
Lý Phùng Chân nhìn 2 học trò vẫn đang ngấm ngầm so kè trên đài Ngộ Đạo, chỉ biết lặng lẽ nuốt cái cục tức không biết tỏ cùng ai này vào trong.
Người ngoài đều nói chưởng ấn phái Minh Đạo ông đây thu nhận được 2 thiên tài ngàn năm khó gặp, sau này ắt sẽ làm rạng danh tông môn!
Lý Phùng Chân buồn rười rượi liếc nhìn tấm biển trước cổng tông môn vẫn chưa được sửa.
Có làm rạng danh tông môn được hay không thì chưa biết, chứ tông môn này đã bị 2 tên thiên tài kia đánh cho sập cửa rồi.
Tạ Kỳ cảm nhận được ánh mắt đầy oán hận của sư tôn nhà mình, liền quay về phía Lý Phùng Chân nháy mắt một cái, làm cho Lý Phùng Chân tức đến suýt không thở nổi. Tay của hắn và Tống Minh Tuyết bị pháp thuật của Lý Phùng Chân dính chặt vào nhau, vùng vẫy thế nào cũng không được, thôi thì đành mặc kệ tận hưởng vậy.
Hắn véo véo tay Tống Minh Tuyết, vừa gầy vừa thon dài, đốt ngón tay trắng ngần, đẹp như mọi khi.
Chậc… Tạ Kỳ hít một hơi khí lạnh, ngoài việc ra đòn hơi ác ra thì chẳng có khuyết điểm nào.
Nhắc đến ra đòn, ánh mắt Tạ Kỳ bất giác lại rơi xuống đôi chân của Tống Minh Tuyết.
Vừa dài vừa thẳng, lại có lực.
Đạp cho hắn đau thấu tim gan.
Tống Minh Tuyết cảm nhận được ánh mắt lưu manh của Tạ Kỳ, đang chau mày định thi triển pháp thuật cho Tạ Kỳ một bài học thì –
Một loạt bình luận bay tới như vũ bão, dày đặc chiếm hết tầm nhìn của Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết. Những dòng chữ trắng lơ lửng giữa không trung cứ lớp này đến lớp khác hiện lên. Tạ Kỳ vừa định giơ tay chạm vào thì đã bị Tống Minh Tuyết nhanh tay cản lại.
2 người ăn ý nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết đều nín thở, đọc lướt qua như gió những dòng chữ đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Trong khi đó, các đệ tử hóng chuyện bên dưới vẫn mang vẻ mặt như thường, ồn ào bàn tán như thể chẳng có gì xảy ra cả, ngay cả sư tôn của họ là Lý Phùng Chân cũng không có phản ứng gì.
Vậy là chỉ có 2 người họ nhìn thấy thôi à! Rốt cuộc đây là thứ quái gì vậy?
Cặp đôi phản diện trong nguyên tác, Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết: ?
Lời của tác giả:
Nghiêm cấm các hành vi bình luận những chuyện không liên quan, vô duyên và vu khống đạo văn.
Quá trình thay đổi tình cảm của công và thụ sẽ đi từ tình huynh đệ đối đầu, đến bắt tay hợp tác, quan hệ dần hòa hoãn, tình huynh đệ dần biến chất, cuối cùng yêu nhau đến chết đi sống lại.
Cặp gà bông sạch về cả thể xác lẫn tâm hồn! Sạch Về Cả Thể Xác Lẫn Tâm Hồn! SẠCH VỀ CẢ THỂ XÁC LẪN TÂM HỒN!
Sư huynh là thụ thanh cao, lạnh lùng.
Sư đệ giai đoạn đầu không thuận theo ai, giai đoạn sau là công cún con ngoan ngoãn.
Các bé yêu thích gu này thì mau lại đây hun miếng nào!