Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Tạ Kỳ nhìn dòng bình luận lại bắt đầu nói về thuyền nào đó, trong lòng không khỏi thấy phiền, bèn “chậc” một tiếng với người trước mặt: “Rảnh rỗi không có việc gì làm lại thích vỗ vai người khác từ phía sau à?”

“Đạo hữu đừng trách, là ta đường đột.” Dường như người kia cũng nhận ra sự lỗ mãng của mình, vẻ mặt áy náy: “Ta tên là Tề Dực, là một tán tu ở Đông Cảnh.”

Tống Minh Tuyết đứng chắn trước mặt 3 vị sư đệ, nói: “Nếu đạo hữu là người Đông Cảnh? Tại sao lại đến Trung Khung?”

Cả lục địa tu chân được chia thành 5 vùng: Đông Cảnh, Bắc Cảnh, Nam Cảnh, Tây Cảnh, và Trung Khung nằm ở trung tâm, là nơi giàu có và hùng mạnh nhất.

“Tất nhiên là có việc riêng của ta.” Tề Dực ngại ngùng gãi đầu: “Đạo hữu có phải là người của phái Minh Đạo không? Có phải là đệ tử của Lý Phùng Chân, Lý chưởng ấn của phái Minh Đạo không?”

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết lúc này không biết lấy đâu ra sự ăn ý mà liếc nhìn nhau một cái, rồi cùng nhìn thẳng vào Tề Dực trước mặt.

Tề Dực vội xua tay: “2 vị đạo hữu đừng hiểu lầm, ta thật sự không có ác ý đâu!”

Tề Dực biết nếu mình không giải thích rõ ràng, e rằng 2 người trước mặt sẽ không tin mình, bèn bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Mấy năm trước, ta may mắn được Lý chưởng ấn chỉ điểm vài câu trong một buổi tọa đàm ở Đông Cảnh. Thấy linh lực trên người đạo hữu và Lý chưởng ấn có cùng một nguồn gốc, nên mới…”

Tống Minh Tuyết nghĩ đến việc bản mệnh kiếm của mình quả thực cùng một nguồn gốc với Lý Phùng Chân, y bèn khẽ gật đầu: “Đạo hữu đoán không sai, Lý chưởng ấn chính là gia sư, không biết đạo hữu có chỉ giáo gì?”

“Ta…” Nghe vậy, mặt Tề Dực bỗng đỏ bừng lên, do dự hồi lâu cuối cùng mới ấp úng mở lời: “Ta từ Đông Cảnh đến Trung Khung, là vì…”

“Vì…”

Giọng Tề Dực ngày một nhỏ dần.

4 người Tống Minh Tuyết không nhịn được mà ghé đầu lại gần: “Vì cái gì?”

Tề Dực hít một hơi thật sâu, rõ ràng đã liều mình, nhắm mắt hét lớn: “KHÔNG BIẾT LÝ CHƯỞNG ẤN CÓ CÒN ĐỊNH THU NHẬN ĐỆ TỬ NỮA KHÔNG!”

“Chuyện này…”

Tống Minh Tuyết có chút khó xử: “Tính tình gia sư khó đoán, chúng ta thân là đệ tử không dám nói bừa, mong đạo hữu thông cảm cho.”

Nghe vậy, một tia thất vọng lướt qua trong mắt Tề Dực, nhưng rất nhanh đã lấy lại được sự tự tin, “Đợi ta lấy được bản mệnh kiếm ở kiếm trì này, tu vi đại thành, nhất định sẽ đến phái Minh Đạo bái kiến Lý chưởng ấn!”

Tạ Kỳ bên cạnh lẩm bẩm: “Không ngờ lại có người tự tìm đến đòi bái Lý Phùng Chân làm sư phụ…”

Vì Tạ Kỳ là Long tộc, đầu óc cứng hơn người thường rất nhiều, nên thỉnh thoảng lại bị Lý Phùng Chân lấy đồ ném vào đầu.

“Tất nhiên!” Tề Dực cắt ngang lời Tạ Kỳ, mắt sáng như sao: “Có thể bái nhập môn hạ của Lý chưởng ấn là ước nguyện cả đời của Tề Dực ta! Nếu có thể được Lý chưởng ấn dạy dỗ! Ta đây! Triều văn đạo, tịch tử khả hĩSáng nghe đạo, tối chết cũng cam lòng!”

Một đệ tử sau lưng Tạ Kỳ giật giật tay áo hắn, nói nhỏ: “Tạ sư huynh, huynh ấy nói gì thế ạ? Cái gì mà văn đạonghe đạo?”

Tạ Kỳ dịch: “Ý của hắn là, buổi sáng biết đường đến nhà ngươi, buổi tối có thể tiễn ngươi đi chết.”

Tạ Kỳ cực kỳ tự tin: “Dễ hiểu mà.”

2 vị đệ tử bên cạnh đồng loạt mắt long lanh: “Tạ sư huynh lợi hại quá! Cái gì cũng biết!”

Tống Minh Tuyết trước mắt tối sầm: ‘3 tên ngốc.’

Hahaha tôi chịu hết nổi rồi! Tạ Kỳ anh đúng là đồ mù chữ!
Hết cách rồi, Tống Minh Tuyết nhắm 2 mắt lại, không thấy được tương lai của phái Minh Đạo!
Tôi thấy Tạ Kỳ có thể nói ra những lời như vậy đấy.
Lời gì?
Tạ Kỳ: Cưng ơi, anh sẽ ngoen ngoẽn, yiu em cả đời.
À đúng đúng đúng hahahaha!

Tạ Kỳ: …

Tạ Kỳ không thích nghe.

Tống Minh Tuyết nhìn Tề Dực đang chết lặng trước mặt, bèn giảng hòa: “Sư đệ của ta là vậy đó, người thì ngốc nhưng tâm không xấu.”

Tạ Kỳ: ?

Tạ Kỳ càng không thích nghe hơn.

Tạ Kỳ ấm ức ngồi xổm một góc hờn dỗi. 3 canh giờ lặng lẽ trôi qua, trăm sắc kiếm quang xé toang bầu trời, cánh cửa Thổ Vực mở toang –

Các tu sĩ đi vào lần lượt đi ra, một nửa trong số họ đã lấy được thanh kiếm ưng ý.

Nửa còn lại hoặc là không tìm thấy thanh kiếm nào có thể tạo ra sự cộng hưởng, hoặc là muốn đến Hải Vực hay Thiên Vực thử vận may, xem có thể lấy được thanh kiếm phẩm cấp cao hơn không.

1 nén hương sau, cửa Hải Vực sẽ mở ra, đã có không ít tu sĩ nóng lòng muốn thử.

Nhưng Tạ Kỳ vẫn ngồi ở một góc, Tống Minh Tuyết giữ khoảng cách 5 bước với hắn, sắc mặt 2 người đều vô cùng nghiêm trọng.

Các đệ tử phái Minh Đạo vừa trở về, tay nâng niu bản mệnh kiếm mới có được, thấy Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết không định vào kiếm trì, không khỏi đầy đầu dấu chấm hỏi: “Tạ sư huynh vẫn chưa chuẩn bị sao ạ? Lối vào Hải Vực sắp mở rồi.”

Tạ Kỳ lắc đầu. 1 nén hương đã cháy hết, Tạ Kỳ nhìn lối vào Hải Vực của kiếm trì đang dần đóng lại, hắn biết một khi lối vào Hải Vực đã đóng, hắn sẽ không còn đường lui nữa, bắt buộc phải lấy được Giáng Tiên kiếm.

Tạ Kỳ vậy mà vẫn chưa vào kìa!
Xem ra ảnh thật sự nhắm vào Giáng Tiên kiếm rồi, nhưng đáng tiếc thật… chủ nhân mà Giáng Tiên kiếm vẫn luôn chờ đợi không phải là ảnh.
Đúng vậy, có cố chấp đến đâu cũng vô dụng, Giáng Tiên kiếm căn bản sẽ không nhận ảnh làm chủ, thứ không phải của mình thì có cố gắng thế nào cũng không có được đâu.
Haiz hết cách rồi, chúng ta cứ chờ xem Tạ Kỳ lát nữa bị bẽ mặt đi.
Bây giờ mài giũa bớt sự sắc bén của Tạ Kỳ cũng tốt, đã đến lúc ảnh phải nếm trải sự tàn khốc của xã hội rồi.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧