Ở một nơi khác, Tống Minh Tuyết lại chẳng hề bình tĩnh như Tạ Kỳ.
Y được Lý Phùng Chân thu nhận làm đệ tử từ khi còn rất nhỏ, có thể nói là do một tay Lý Phùng Chân chăm sóc mà lớn lên. Sư bá Giang Chu không thích nhận đệ tử, cảm thấy việc đó vô cùng phiền phức, nhưng lại thích lôi đệ tử của Lý Phùng Chân sang chơi cùng.
Vì vậy, mỗi khi có được món đồ gì mới lạ, ông ta đều cho người mang đến tận nơi ở của Tống Minh Tuyết.
So với Tạ Kỳ, tình nghĩa của Tống Minh Tuyết dành cho vị sư bá này sâu nặng hơn nhiều.
Thế nhưng, những lời lúc nãy y nói với Tạ Kỳ không phải là lời nói đùa. Y nhất định phải điều tra Giang Chu, vì tính mạng của gần mười ngàn người trên dưới phái Minh Đạo không phải đồ chơi.
Nếu y thật sự oan uổng cho Giang Chu, y tự khắc sẽ đến thỉnh tội. Nhưng nếu Giang Chu thật sự có lòng bất chính, y cũng quyết không dễ dàng bỏ qua.
Vừa hay…
Tống Minh Tuyết cũng muốn lợi dụng chuyện này để kiểm chứng xem những dòng chữ vô cớ xuất hiện giữa không trung kia, rốt cuộc là thật hay giả, mọi diễn biến có thật sự sẽ thảm khốc như lời họ nói hay không.
2 ngày cứ thế trôi qua trong tĩnh lặng, giữa Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ lại nảy sinh một nỗi lo âu và căng thẳng mà chỉ 2 người họ mới hiểu.
Lý Phùng Chân chẳng biết gì cả, mỗi ngày mở mắt ra là lại thấy 2 học trò mặt mày cau có, trong lòng không hiểu ai lại chọc vào 2 tiểu tổ tông nhà mình nữa rồi, khiến cho cả ông cũng mất hứng.
Tống Minh Tuyết, sau khi đã chuẩn bị mọi thứ, ngày ngày đếm lịch, cuối cùng cũng đến được cái đêm mà dòng bình luận bảo Giang Chu lấy được “Loạn Thế Kinh”. Y lẳng lặng lẻn về phía nơi ở của Giang Chu –
Tuy thiên tư của Giang Chu kém hơn Lý Phùng Chân một chút, nhưng dù sao cũng là một tiên tôn đã sống mấy ngàn năm, ngoài “Lục Tôn” ra thì hiếm có đối thủ. Tống Minh Tuyết không thể để lộ một chút linh lực nào trước mặt ông ta, nếu không linh lực còn sót lại sẽ khiến y bại lộ ngay tức khắc.
Nghĩ đến điều này, Tống Minh Tuyết đã lén lấy Ẩn Tức Phù của Lý Phùng Chân từ mấy ngày trước. Có lá bùa này trong tay, trừ phi là cường giả sắp phi thăng, cao hơn Tống Minh Tuyết 5 đại cảnh giới, còn không thì căn bản không thể phát hiện ra khí tức của y.
Nơi ở của Giang Chu nằm ở ngọn núi đứng đầu trong 3 ngọn núi phía sau phái Minh Đạo, dựa núi cạnh sông, tre xanh lá biếc, rừng núi kỳ trân và linh khí đất trời hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức bình phong màu xanh lục tự nhiên, mây mù lượn lờ, yên tĩnh và thư thái.
Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy chủ nhân của nơi này là một bậc quân tử ôn nhuận như ngọc.
Trước đây Tống Minh Tuyết cũng từng nghĩ vậy.
Hồi nhỏ, Tống Minh Tuyết đã từng ở đây vài năm nên quen thuộc với đường đi lối về.
Giờ đây, màn đêm buông xuống, Tống Minh Tuyết tựa như một vầng trăng khuyết cô độc rơi xuống bầu trời, lao đầu vào màn sương dày đặc, lần mò đến nơi ở của Giang Chu.
Giang Chu tính tình ưa tĩnh, bên cạnh chỉ giữ 2 tôi tớ hầu hạ. Tống Minh Tuyết dễ dàng tránh được tên sai vặt đang ngủ gật, lẳng lặng lẻn vào thư phòng của ông ta.
Theo những gì dòng bình luận viết, hôm nay Giang Chu đã có được bộ “Loạn Thế Kinh” có thể hủy đi tâm pháp của Lý Phùng Chân sau này, ông ta luôn cất nó trong một ngăn bí mật của thư phòng.
Tống Minh Tuyết đóng cửa lại, sau đó bắt đầu rón rén lật tìm các thẻ ngọc được đặt trong thư phòng. Y không tìm thấy cái gọi là “Loạn Thế Kinh” trên án thư bằng ngọc, liền ngước mắt quan sát những bức tường trong thư phòng rồi bắt đầu lần mò.
Nhiều năm trước, y đã từng vẽ bùa trong thư phòng này suốt 1 năm trời, lúc rảnh rỗi lại thích lật tìm lung tung, nên có thể nói là thuộc lòng mọi ngăn bí mật trong căn phòng này.
Sau một hồi bận rộn tìm kiếm, tất cả những nơi y có thể nghĩ đến, những chỗ có thể giấu đồ vật đều không bỏ sót, Tống Minh Tuyết vẫn không tìm thấy cái gọi là “Loạn Thế Kinh”. Trong lòng y bất giác dâng lên một tia mừng thầm.
Vậy là, có lẽ mọi chuyện chỉ do y nghĩ nhiều mà thôi, những dòng chữ lơ lửng giữa không trung kia…
Thật sự chỉ nói năng hàm hồ.
Ngay lúc y vừa khẽ thở phào nhẹ nhõm, cấm chế bên ngoài thư phòng bỗng khẽ động –
Tống Minh Tuyết giật mình, lập tức hiểu ra là Giang Chu đã trở về.
Y vội trả hết sách vở về vị trí cũ, cảm nhận được khí tức của Giang Chu ngày một gần, Tống Minh Tuyết bèn quan sát xung quanh. Trong tủ gỗ của thư phòng lưu trữ quá nhiều sách kinh điển, chất chồng đầy ắp, căn bản không có chỗ cho y ẩn náu.
Khi tiếng bước chân bên ngoài đã ở ngay bên tai, Tống Minh Tuyết dịch chuyển đến sau tấm bình phong, nhìn chiếc giường nhỏ dùng để nghỉ ngơi trước mặt, y nghiến răng một cái rồi trượt người chui vào gầm giường –
Nào ngờ vừa mới chui vào gầm giường, đầu đã bị một vật cứng đờ đụng phải, ngay sau đó, một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc bao trùm lấy y.
Tống Minh Tuyết không thể tin nổi mà ngước mắt lên. Tạ Kỳ, người bị Tống Minh Tuyết đụng đau điếng vào ngực, đang cười toe toét, nhe ra hàm răng trắng bóng với y.
Tay Tống Minh Tuyết đang chống lên ngực Tạ Kỳ, gần như cả người đều dán sát vào hắn, tựa như chính y đã chủ động lao vào lòng hắn vậy. Ngay lúc Tống Minh Tuyết định kéo ra một chút khoảng cách, thì cửa thư phòng đã bị đẩy ra, Tống Minh Tuyết không dám động đậy nữa.
Y ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt đang ở trong gang tấc của Tạ Kỳ, dùng khẩu hình miệng hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”