Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Thanh Ngân Giản Tuyết trong tay Tống Minh Tuyết buông lỏng, y mất hết sức lực ngã ngồi xuống đất.

Lần đầu tiên Tạ Kỳ chủ động lại gần Tống Minh Tuyết, cố nén cơn đau dữ dội từ những vết thương trên người để đỡ y dậy. Họ liếc nhìn nhau một cái, biết rằng Giáng Tiên kiếm này chỉ mới là sự khởi đầu.

Tất cả những thứ mà cái gọi là “dàn nhân vật chính” dựa vào.

Tất cả những thứ dùng để hãm hại phái Minh Đạo, họ đều phải lần lượt đoạt lấy.

“Họ… họ thành công rồi sao?”

Các tu sĩ đang quan sát trong Thiên Vực dụi dụi mắt, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, họ căn bản không dám tin.

“Ừm, thành công rồi.” Huyền Nguy Kiếm Tôn đáp.

“Woah!”

Các đệ tử phái Minh Đạo bên ngoài Thiên Vực vui mừng hoan hô, trái tim vốn đang treo lơ lửng cuối cùng cũng từ từ hạ xuống. Họ đã nói rồi mà! Tạ sư huynh nhất định sẽ thành công!

Họ có thể mãi mãi tin tưởng vào Tạ sư huynh và Tống sư huynh!

Tề Dực, người cũng đã toát mồ hôi hột thay cho 2 người họ, sợ đến mức tim sắp bay ra ngoài. Mãi đến khi mọi chuyện lắng xuống mới phát hiện lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

‘Đệ tử của Lý Phùng Chân, Lý chưởng ấn…’

‘Quả nhiên lợi hại.’

Các tu sĩ xem náo nhiệt, có người chấp nhận thua cuộc, có người không cam tâm, nhưng đều không thể thay đổi được gì.

Cuối cùng cũng chỉ đành thầm thở dài một câu, tiền đồ sau này của 2 người không thể lường trước được, rồi ngự kiếm rời khỏi vùng đất đau thương này.

Trong đó có một số lão giả tấm tắc khen ngợi: “Lý chưởng ấn kia thật tốt số, bản thân đã là nhân tộc chí tôn thì thôi đi, thu nhận 2 đệ tử cũng đứa nào đứa nấy xuất sắc hơn người, biết đâu sau này 2 người họ thật sự có thể tạo nên giai thoại 1 nhà 2 chí tôn!”

“Từ khi Kiếm Trì này xuất hiện đến nay, bao nhiêu người thèm muốn thần kiếm, vậy mà 1 thanh cũng không bị lấy đi, bây giờ cuối cùng cũng có người thu phục được thanh Giáng Tiên kiếm mạnh nhất này rồi!”

“E là không đến nửa ngày, tin Giáng Tiên kiếm nhận chủ sẽ truyền khắp Trung Khung…”

Không khí xung quanh vô cùng tốt đẹp, nhưng trông Huyền Nguy Kiếm Tôn lại không được tốt cho lắm.

Ông ta là người trông coi Kiếm Trì, có người lấy đi thần kiếm không ảnh hưởng lớn đến ông ta, nhưng cuộc giao đấu long trời lở đất vừa rồi của họ đã gần như phá hủy quá nửa Thiên Vực.

Không thể dùng linh lực và pháp thuật để phục hồi những thứ trong Thiên Vực, chỉ có thể chờ thời gian từ từ chữa lành.

Bây giờ làm thành bộ dạng này, chẳng phải phải mất mấy ngàn năm mới có thể phục hồi nguyên trạng sao?

Ánh mắt sắc bén và giận cá chém thớt của Huyền Nguy Kiếm Tôn nhìn chằm chằm vào Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết.

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết: ?

Khi Lý Phùng Chân nhận được tin nhắn của Huyền Nguy bảo ông đến Trung Khung Kiếm Trì lĩnh người, Lý Phùng Chân đã trên đường đi rồi.

Dù sao thì dao động do Minh Đạo cầm tạo ra, cho dù ở Thiên Vực cũng không giấu được ông.

Khi ông đến Trung Khung Kiếm Trì, liền thấy Huyền Nguy một mình đứng ở lối vào Thiên Vực, mặt mày u ám, như thể mình nợ ông ta bao nhiêu tiền vậy.

Lý Phùng Chân lại gần, khóe môi vẫn mang theo nụ cười: “Huyền Nguy Kiếm Tôn, không biết bây giờ 2 đệ tử của ta đang ở đâu?”

Huyền Nguy cười khẩy một tiếng, chỉ vào vách đá sau lưng.

Lý Phùng Chân nhìn qua, 2 đệ tử của ông đang ngồi cạnh nhau.

Lúc này trông cực kỳ giống những đứa trẻ đang chờ người lớn đến đón, ngồi thành hàng ở một góc, dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên phía người lớn.

Lý Phùng Chân thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

Huyền Nguy Kiếm Tôn hừ lạnh một tiếng, không chút khách khí: “Lý chưởng ấn đúng là thu nhận được 2 đệ tử tốt, đại đệ tử của ngươi, vừa rồi vậy mà dám ra tay với ta.”

Lý Phùng Chân: ?

Lý Phùng Chân và Huyền Nguy Kiếm Tôn cùng lúc nhìn về phía Tống Minh Tuyết đang ngồi ở góc tường đá. Tạ Kỳ cảm nhận được ánh mắt của 2 người họ, nghĩ đến việc vừa rồi Tống Minh Tuyết là vì hắn mới ra tay với Huyền Nguy Kiếm Tôn, bèn rất có nghĩa khí mà nhúc nhích vai, lẳng lặng che Tống Minh Tuyết ra sau lưng.

Lý Phùng Chân suýt nữa thì bật cười, không ngờ có 1 ngày đám đệ tử này của ông lại có thể chung sống hòa bình đến vậy.

Huyền Nguy Kiếm Tôn tiếp tục mách tội: “Ngươi xem! 2 người họ thậm chí còn phá hủy quá nửa Thiên Vực của ta! Lý chưởng ấn đúng là có cách dạy dỗ.”

Lý Phùng Chân nhìn Thiên Vực quả thực là một mớ hỗn độn, trong lòng không khỏi có chút chột dạ. Ông lấy quạt xếp ra vỗ vỗ vai Huyền Nguy, nheo mắt cười: “Không nói không nói.”

Huyền Nguy Kiếm Tôn thấy bộ dạng cười cợt này của Lý Phùng Chân liền thấy phiền, lật lại chuyện cũ: “Còn có chuyện năm xưa ngươi trêu đùa ta -”

Lý Phùng Chân trực tiếp cắt ngang: “Chuyện này cũng không nói.”

?
Cặp này là tình hình gì đây? Tình yêu của bậc phụ huynh?

Đọc rõ dòng bình luận này, Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết đều ho sặc sụa, quả nhiên ngay cả sư tôn của họ cũng không thoát khỏi sự đẩy thuyền của đám người này.

Báo báo nghiêm khắc, mèo mèo dịu dàng, tôi ra đời rồi! Đây mới là song cường thật sự có được không!
Trước đây hình như Lý Phùng Chân có nói giữa ông và Huyền Nguy có thù cũ, cái thù cũ này nó có trong sáng không vậy? Chuyện hình như đang phát triển theo hướng thú vị rồi đây.
? Các người đừng đẩy thuyền điên quá, cấm ngược đãi người già được không?
Tôi nói lại 1 lần nữa, Cấm Ngược Đãi Người Già!!!
Bà ở trên, trước đây người nói cấm ngược đãi người già, đã cùng với người già trong miệng người đó (sư tôn người đó) đêm đêm triền miên rồi đó Emoji doge.webp
Ngươi có manh mối gì không, Yêu Hoàng Tạ Ứng Tân?

Tâm trạng của Lý Phùng Chân rất tốt, đặc biệt là sau khi nghe tin Giáng Tiên kiếm nhận Tạ Kỳ làm chủ, khóe môi đã không kìm nén được nữa.

Chỉ tiếc là sắc mặt của Huyền Nguy quá khó coi, Lý Phùng Chân chỉ đành nín nhịn trước mặt ông ta.

2 người thương lượng một số linh thạch bồi thường xong, Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ bị Huyền Nguy giữ làm con tin cuối cùng cũng được thả về bên Lý Phùng Chân.

Lý Phùng Chân nhìn 2 đệ tử cao bằng mình trước mặt, lần lượt xoa đầu từng người, ôn tồn động viên: “Vi sư đã nghe cả rồi, làm tốt lắm.”

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ: Mèo con chờ khen.jpg

Lý Phùng Chân đổi giọng: “Nhưng lần sau tuyệt đối đừng làm những chuyện liều mạng như vậy nữa, phái Minh Đạo chúng ta gia thế lớn, không cần 2 con vì 1 thanh kiếm mà liều mạng, không đáng đâu.”

Giáng Tiên kiếm đang được Tạ Kỳ cầm trong tay không thích nghe những lời này, liền giãy giụa kêu keng keng trong tay Tạ Kỳ.

“Hửm?” Lý Phùng Chân liếc mắt qua một cái, cười như không cười, lạnh lại càng thêm lạnh.

Giáng Tiên kiếm lập tức ngoan ngoãn.

Hahaha sao Giáng Tiên kiếm không ngang ngược nữa, ngang ngược đi chứ!
Cười chết tôi mất, sợ ngay tức khắc.
Giáng Tiên kiếm: Cái này không chọc nổi.
Bây giờ cảnh giới của Lý Phùng Chân đã vô hình với trời đất rồi, đương nhiên Giáng Tiên kiếm phải sợ.
Nếu Lý Phùng Chân không bị Giang Chu ám toán, e rằng kết cục của Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết cũng sẽ không thảm đến vậy…

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧