Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview
Cảnh tượng vừa rồi dọa tôi ngớ cả người, Tạ Kỳ vậy mà còn dám lên?
Tác giả công nhận là đại phản diện lớn nhất toàn truyện, bà tưởng đang đùa với bà à?
Haiz! Xem 2 người họ nhiều ngày như vậy, sắp đến lúc xem Tạ Kỳ bị bẽ mặt rồi mà sao lại có chút không nỡ! 🫣
Từ bỏ đi, từ bỏ đi, căn bản là vô dụng.
Đây chẳng phải là tự dâng đầu sao? Chủ nhân của Giáng Tiên kiếm là Lục Phong của chúng ta mà!
Vậy cũng tốt, xem thanh kiếm mà Tạ Kỳ đã dùng hết sức cũng không lấy được, lại bị Lục Phong dễ dàng lấy đi, cảm giác vả mặt như vậy mới đã chứ.

Đọc được dòng bình luận, Tống Minh Tuyết nhìn về phía Tạ Kỳ đằng trước, vẻ ngoài như mây bay gió thoảng, nhưng đầu ngón tay run rẩy vẫn để lộ sự bất an và bi phẫn trong lòng y.

Huyền Nguy Kiếm Tôn quan sát Tạ Kỳ vài lần, tu vi Kim Đan trung kỳ, nhưng sức bộc phát trên người lúc này lại gần bằng Nguyên Anh trung kỳ, xem ra đã có chuẩn bị từ trước.

Nhưng dù là Nguyên Anh, muốn lấy được thần kiếm ngay dưới mí mắt của hoang thú, đặc biệt là Giáng Tiên kiếm, vẫn là quá viển vông.

Chỉ có điều Huyền Nguy đã sớm để ý đến 2 người Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đang tụ tập líu ríu một chỗ. Có những sự truyền thừa không thể che giấu được, vừa nhìn đã biết là đệ tử của ai.

Huyền Nguy ôm suy nghĩ không muốn để đệ tử thân truyền của Lý Phùng Chân bỏ mạng ở Kiếm Trì của mình, bèn khuyên nhủ: “Tiểu bối, cảnh giới của ngươi không đủ, vào đó cũng chỉ là nộp mạng, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”

Tề Dực bên cạnh cũng cảm thấy đây là đi nộp mạng vô ích, cũng không nhịn được mà khuyên: “Tạ huynh suy nghĩ lại đi, tuổi trẻ phơi phới, tiền đồ rộng mở, không cần thiết phải hao phí vì một thanh kiếm đâu.”

Tạ Kỳ đã sớm quyết tâm, sao có thể bị vài lời của người khác làm cho lung lay?

Tạ Kỳ nhìn Tống Minh Tuyết lần cuối, sau đó dứt khoát bước ra khỏi trận pháp bảo hộ mà Huyền Nguy Kiếm Tôn đã thiết lập. Tạ Kỳ không thèm nhìn đến các thanh thần kiếm ở 4 phương, mà đi thẳng đến Giáng Tiên kiếm ở trung tâm.

Đám đông đang rướn dài cổ xem náo nhiệt ở bên ngoài không khỏi nhao nhao lên: “Hắn muốn chọn Giáng Tiên kiếm mạnh nhất? Hắn điên rồi sao?”

“Nhìn qua chắc chỉ 10 mấy tuổi, con nít con nôi lòng cao hơn trời, không biết trời cao đất dày cũng là chuyện bình thường.”

“Tuổi còn nhỏ như vậy đã có được cảnh giới thế này thật sự không đơn giản… đáng tiếc, đáng tiếc.”

“Ta vừa mới dò xét tu vi của tiểu hữu kia, tính toán kỹ lắm cũng chỉ mới đến Nguyên Anh trung kỳ, nhưng dù sao cũng chưa Kết Anh…”

Lời này Tống Minh Tuyết hiểu, Tạ Kỳ là thông qua siêu phẩm Tụ Nguyên Đan để cưỡng ép nâng tu vi lên Nguyên Anh trung kỳ, nhưng trong thức hải của hắn vẫn chưa thật sự Kết Anh, vì vậy bây giờ là cảnh giới giả Anh. Tu vi này mà đối đầu với hoang thú mạnh nhất…

Tống Minh Tuyết nắm chặt ngọc bội, mắt nhìn thẳng vào Tạ Kỳ. Ngoài bản thân Tạ Kỳ ra, không ai hy vọng Tạ Kỳ thành công hơn y, nhưng…

Y không muốn Tạ Kỳ vì Giáng Tiên kiếm mà phải đánh đổi cả mạng sống.

Con phượng hoàng lửa canh giữ Giáng Tiên kiếm đang lượn lờ trên không trung. Tạ Kỳ không hề che giấu khí tức, cứ thế xông thẳng vào lãnh địa của phượng hoàng lửa, không hề che giấu tham vọng đối với Giáng Tiên kiếm.

Mọi hành động trong Thiên Vực, các đệ tử bên ngoài cũng nhìn thấy rõ, đặc biệt là khi thấy Tạ Kỳ đi thẳng đến Giáng Tiên kiếm thì càng gấp đến độ dậm chân.

“Dũng cảm thật, nhắm thẳng Giáng Tiên kiếm mà đi.”

“Không phải chứ! Hắn là ai vậy! Tìm chết cũng phải có giới hạn chứ!”

Các đệ tử phái Minh Đạo canh giữ bên ngoài vốn đã vô cùng lo lắng, nghe vậy liền bị chọc cho tức điên: “Ngươi nói ai tìm chết!”

Nghe vậy, người vừa nói lời ngông cuồng lúc nãy lại càng không kiêng nể: “Đây còn không gọi là tìm chết à? Đối đầu với phượng hoàng lửa ngay cả Hóa Thần cảnh cũng không địch lại nổi, huống chi là một tên Nguyên Anh trung kỳ.”

“Tuổi trẻ hiếu thắng, tưởng vẫn còn trong tông môn, có tiên tôn và trưởng lão bảo vệ cho sao? Đây là ở Kiếm Trì đó! Đã đến lúc phải cho những tiểu công tử 10 ngón tay không dính nước này nếm mùi đời rồi!”

Lúc người đó nói mấy chữ “tiểu công tử” còn cố tình ép giọng, khiến cho đám đông cười ồ lên.

Mặt của một tiểu đệ tử vẫn luôn đi theo Tạ Kỳ đỏ bừng, mãi một lúc sau mới thốt ra được một câu giữa những tiếng chế nhạo: “Tạ sư huynh huynh ấy không phải là tiểu công tử 10 ngón tay không dính nước!”

Cậu vào tông môn chưa được mấy ngày đã ôm được cái đùi lớn là Tạ Kỳ. Cậu ta biết Tạ Kỳ gia thế hiển hách không ai sánh bằng, nhưng con người lại không hề có chút kiêu căng nào, bao nhiêu năm qua ngày ngày khổ luyện không hề lơ là nửa phần.

Họ đều nói Tạ Kỳ là đang ganh đua với Tống Minh Tuyết. Một bộ công pháp Tống Minh Tuyết luyện 100 lần, hắn sẽ luyện 200 lần. Tống Minh Tuyết chỉ cần 3 ngày để học một bộ kiếm pháp, thì hắn phải học được trong 2 ngày.

Nhưng nếu trong lòng Tạ Kỳ không có đạo của riêng hắn, thì những ngày tháng kham khổ và vô tận như vậy, làm sao hắn có thể chịu đựng được?

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ, trong mắt người khác là những thiên tài ngàn năm khó gặp, là những người có căn cốt tuyệt vời được ông trời ưu ái. Nhưng chỉ có những người đã thật sự tiếp xúc với cuộc sống của họ mới biết –

Vì ngày ngày tăng cường thể thuật, luyện kiếm không màng tính mạng, thuốc trị thương cứ liên tục được đưa đến nơi ở của 2 người. Vì để lĩnh ngộ cổ điển mà ở trong phòng khổ học 7 ngày không ra khỏi cửa, cuối cùng vẫn là Lý chưởng ấn không nhìn nổi nữa, mới ra lệnh cho họ đi nghỉ ngơi…

Tất cả những điều đó, không bao giờ có thể dùng 2 chữ “thiên phú” để khái quát được.

Nếu Giáng Tiên kiếm muốn nhận chủ, trong mắt mọi đệ tử phái Minh Đạo, chủ nhân của thần kiếm không ai khác ngoài Tạ Kỳ.

Trong Thiên Vực, phượng hoàng lửa đã bị thái độ cao ngạo của Tạ Kỳ chọc giận, một trận lửa cuồn cuộn bao trùm cả khu vực, sức nóng của nó làm ngay cả đám đông xem náo nhiệt bên ngoài Thiên Vực cũng cảm thấy bỏng rát.

Một tiểu đệ tử đi theo Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết vào Thiên Vực lộ vẻ lo lắng, lúc này cũng không còn sợ Tống Minh Tuyết nữa, tay bất giác níu lấy tay áo của Tống Minh Tuyết, lẩm bẩm: “Tống sư huynh, Tạ sư huynh huynh ấy…”

Tề Dực rõ ràng cũng lo lắng: “Tống đạo hữu, Tạ đạo hữu hắn…”

So với sự lo lắng của 2 người họ, Tống Minh Tuyết lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.

Tạ Kỳ không phải là một kẻ lỗ mãng thích đâm đầu vào chỗ chết, đối đầu trực diện với phượng hoàng lửa chính là trứng chọi đá, Tạ Kỳ sẽ không ngốc đến mức đó.

Mục tiêu của hắn bây giờ hẳn là làm thế nào để rút được thần kiếm dưới sự canh giữ của phượng hoàng lửa.

Lúc này Tạ Kỳ liên tục dịch chuyển, chơi cho con phượng hoàng lửa quay như chong chóng, chắc chắn là hắn đã có kế hoạch của riêng hắn.

Ây da, xem Tạ Kỳ đánh nhau đúng là mãn nhãn.
Bỏ qua phẩm hạnh mà nói, thật sự rất đẹp trai!
Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình, thế nào?

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧