Những tu sĩ loài người đang xem Tạ Kỳ hăm hở lao về phía Giáng Tiên kiếm vốn tưởng hắn có bản lĩnh gì đặc biệt, không ngờ chỉ là một mực né tránh.
Ngay cả dũng khí đối đầu trực diện với phượng hoàng lửa cũng không có, ai nấy đều cho rằng vị tiểu tu sĩ này đã bị hoang thú dọa cho mất mật.
Rõ ràng con phượng hoàng lửa kia đã bị Tạ Kỳ chọc cho tức điên lên, ngọn lửa mà nó phun ra đã gần như làm biến dạng cả không gian. May mà Tạ Kỳ là một con hắc long da dày thịt béo, nếu không thì với thế công này, sớm đã bị nướng thành người khô rồi.
Tạ Kỳ dịch chuyển né tránh đòn tấn công của phượng hoàng lửa, vòng ra sau lưng tiếp tục vờn quanh nó. Dường như Tạ Kỳ không vội lấy kiếm, mà lợi dụng tốc độ để chơi cho con phượng hoàng lửa quay như chong chóng.
Tốc độ của 2 bên nhanh đến mức nó đuổi hắn chạy, gần như làm cho những người xem xung quanh đều hoa cả mắt.
“Thế này còn đánh đấm gì nữa? Không phải hắn định tiêu hao sức lực của phượng hoàng lửa để đánh lâu dài chứ? So độ bền với hoang thú? Con người không thể ngốc đến mức đó được đâu hahahaha!”
Tiếng chế nhạo xung quanh vang lên không ngớt. Tống Minh Tuyết không hơi đâu mà tranh cãi với họ, vì y đã nhìn thấy những giọt máu từ từ chảy xuống từ đầu ngón tay của Tạ Kỳ.
Tề Dực sốt ruột đến độ dậm chân: “Tống huynh! Chuyện này…”
“Đừng vội.” Tống Minh Tuyết cắt ngang lời cậu ta, mắt nhìn Tạ Kỳ đang đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, khóe môi nhếch lên, đáy mắt lướt qua một tia sáng nguy hiểm.
Tống Minh Tuyết hiểu ra: “Đến rồi.”
Phượng hoàng lửa vỗ cánh bay vút lên trời, rồi lao xuống, tấn công từ trên cao.
Lửa cháy ngút trời, mọi người đều lo lắng đến toát mồ hôi lạnh thay cho hắn.
Vào thời khắc mấu chốt, Tạ Kỳ lập tức lùi lại, ngay khoảnh khắc quả cầu lửa do phượng hoàng lửa hóa thành chạm đất đã trở thành một điểm trận. Trận pháp trói buộc mà Tạ Kỳ đã dùng máu để vẽ trên sa mạc lập tức được kích hoạt.
Trận pháp dây leo trói buộc khởi động, những dây leo lửa mọc lên từ mặt đất quấn chặt lấy đôi cánh của phượng hoàng lửa, kéo thẳng nó từ trên không xuống đất, trói chặt cứng.
Thấy cảnh này, mọi người đều kinh ngạc. Tề Dực không ngừng níu lấy tay áo của Tống Minh Tuyết: “Tống huynh Tống huynh! Chuyện này là sao vậy! Tạ huynh đã lập trận từ lúc nào? Trận pháp trói buộc này vậy mà có thể khống chế được hoang thú sao?”
Tống Minh Tuyết liếc cậu ta một cái: “Nếu ngươi đã biết ta và Tạ Kỳ đều là đệ tử của Lý Phùng Chân, thì ngươi cũng nên biết thân phận của Tạ Kỳ rồi.”
Tạ Kỳ, xuất thân từ Long tộc, bản thể là một con hắc long, mang trong mình thần cốt và huyết mạch thượng cổ.
Máu của hắn khác với người thường, trận pháp trói buộc được vẽ bằng máu của hắn, tự nhiên có thể khống chế được hoang thú.
Vừa rồi có vẻ như Tạ Kỳ đang né tránh, nhưng thực chất là đang âm thầm tính toán từng điểm trận, lập ra trận pháp trói buộc ngay dưới mí mắt của hoang thú, dụ cho hoang thú chủ động tấn công vào mắt trận, kích hoạt trận pháp trói buộc.
Khi sự thật được phơi bày, những tu sĩ vừa rồi nói những lời không hay về Tạ Kỳ đều im bặt. Có thể lập ra hơn 300 điểm trận của trận pháp trói buộc ngay dưới mí mắt của hoang thú, trong tình huống chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể mất mạng, mà không hề có sai sót nào…
Tuy kinh ngạc trước sự dũng cảm của Tạ Kỳ, nhưng trong lòng họ vẫn lẩm bẩm, lẽ nào thật sự có thể để cho tên nhóc này lấy được thần kiếm?
Tạ Kỳ biết trận pháp trói buộc này không khống chế được phượng hoàng lửa bao lâu, nhìn con phượng hoàng lửa vẫn đang giãy giụa, Tạ Kỳ liền dịch chuyển đến trước ngọn núi cao.
Đang chuẩn bị ra tay rút kiếm, thì ngay giây tiếp theo, một luồng sáng vàng bắn thẳng vào mệnh môn của hắn, sát khí và linh lực của nó khiến Tạ Kỳ toát cả mồ hôi lạnh. Nếu Tạ Kỳ không né tránh kịp thời, e rằng bây giờ đã sớm về chầu trời rồi.
Tạ Kỳ bị ép lùi lại mấy bước, ngước mắt lên muốn xem kẻ nào không muốn sống lại dám đánh lén hắn.
Kết quả không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, lòng hắn đã lạnh.
Một con kim long đang nằm cuộn mình trên tảng đá lớn, đôi mắt màu vàng kim lạnh lẽo khát máu, những lớp vảy trên người lấp lánh ánh sáng lạnh. Con rồng gầm thét gào rú, kéo theo từng trận thiên lôi trên bầu trời Thiên Vực.
Đồng thời Tạ Kỳ đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để lấy kiếm, phượng hoàng lửa cũng nhân cơ hội thoát khỏi trận pháp trói buộc. Thân là hoang thú, bị chơi một vố, phượng hoàng lửa không thể nuốt trôi cục tức này, bèn cùng với con kim long kia tấn công từ 2 phía, quyết tâm phải lấy mạng Tạ Kỳ tại đây.
Tống Minh Tuyết bên cạnh nhìn Huyền Nguy Kiếm Tôn đang cười như không cười, giọng nói sắc bén: “2 con hoang thú?”
Không chỉ Tống Minh Tuyết có thắc mắc như vậy, mà mọi tu sĩ có mặt tại đây cũng lên tiếng bất bình: “Làm gì vậy? Đây không phải là bắt nạt người ta sao?”
“Thảo nào bao nhiêu năm nay không có thanh thần kiếm nào bị lấy đi, hóa ra là lừa gạt chúng ta như vậy à?”
Mọi người đều oán giận, nhưng vì e ngại thân phận của Huyền Nguy Kiếm Tôn, nên chỉ dám nhỏ giọng bàn tán với nhau.
Huyền Nguy Kiếm Tôn dựa vào kiếm, tỏ vẻ không liên quan đến mình, treo mình lên cao. Đối mặt với sự chất vấn của Tống Minh Tuyết, ông ta chọn cách phớt lờ.
Tống Minh Tuyết tức đến bật cười, một luồng linh lực theo đầu ngón tay y chém thẳng vào mệnh môn của Huyền Nguy Đạo Tôn, ánh sáng lạnh lẽo như tuyết –
Dường như mọi người có mặt tại đây cũng không ngờ Tống Minh Tuyết lại dám động thủ với Huyền Nguy Kiếm Tôn, liền kinh hô một tiếng, vội vàng lui sang một bên, sợ Kiếm Tôn nổi giận sẽ trút giận lên họ.
Huyền Nguy Đạo Tôn giơ kiếm lên đánh tan luồng linh lực của Tống Minh Tuyết, giọng điệu không mấy thiện cảm: “Nhóc con ngươi dám động thủ với bản tôn?”
Giọng Tống Minh Tuyết như nước đá thấm vào xương, đối mặt với Kiếm Tôn cũng không hề lùi bước: “Kiếm Tôn vừa rồi đã nói mỗi thanh thần kiếm chỉ có 1 con hoang thú giữ kiếm!”
Tống Minh Tuyết chỉ vào con kim long không biết từ đâu chui ra trước mặt, trong mắt lạnh như băng: “Tại sao Giáng Tiên kiếm lại có 2 con hoang thú, Kiếm Tôn giải thích như thế nào đây!”