Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Tề Dực bên cạnh cũng huých Tạ Kỳ một cái: “Đạo hữu thật sự không vào à!”

Tạ Kỳ xua tay: “Thôi.”

Tề Dực hăm hở xoa tay: “Vậy ta đi nhé!”

Lời vừa dứt, một luồng linh lực bay vút lên, Tề Dực liền biến mất trước mặt 2 người họ, bay thẳng đến lối vào Hải Vực. Ngay khoảnh khắc cậu tiến vào, cánh cửa Hải Vực cũng đóng lại –

Với thiên tư của Tạ Kỳ, việc chọn 1 thanh bản mệnh kiếm siêu phẩm thượng thừa ở Hải Vực không phải là chuyện khó. Nhưng giờ đây cửa Hải Vực đã đóng, hắn không còn đường lui nữa.

Tống Minh Tuyết từng an ủi các đệ tử khác của phái Minh Đạo rằng, nếu không lấy được bản mệnh kiếm ở Trung Khung Kiếm Trì, trở về Kiếm Các của phái Minh Đạo vẫn còn cơ hội. Nhưng những thanh kiếm đỉnh cao nhất trong Kiếm Các của phái Minh Đạo, so với những thanh kiếm siêu phẩm thượng thừa ở Hải Vực của Trung Khung Kiếm Trì, vẫn kém một bậc, nếu không thì Lý Phùng Chân cũng sẽ không để Tạ Kỳ đến Kiếm Trì lấy kiếm.

Tống Minh Tuyết không khỏi liếc nhìn Tạ Kỳ một cái. Tạ Kỳ bẩm sinh đã có đôi mắt màu đỏ, làm cho cặp mày mắt vốn đã đa tình lại càng thêm sắc lạnh và bạc bẽo.

Lúc này không biết Tạ Kỳ đang nghĩ gì, vẻ mặt hoàn toàn thờ ơ. Tống Minh Tuyết không có tâm trí đâu mà đoán, y suy nghĩ một lúc rồi lấy từ trong vòng tay trữ vật ra một bình ngọc trắng ném cho Tạ Kỳ, giọng điệu không cho phép từ chối: “Ăn nó đi.”

Tạ Kỳ: “Đây là gì?”

Tống Minh Tuyết: “Tụ Nguyên Đan.”

Tạ Kỳ giơ tay định trả lại cho Tống Minh Tuyết, Tống Minh Tuyết chậm rãi thốt ra 2 chữ: “Siêu phẩm.”

Siêu phẩm Tụ Nguyên Đan.

Tạ Kỳ lại tiu nghỉu thu tay về.

Đan dược trong giới tu chân được chia thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm và siêu phẩm.

Vì luyện đan sư và đan tu có thể luyện chế ra đan dược siêu phẩm trên thế gian này chỉ có 2 người, cả 2 đều đã bị giết từ trăm năm trước, nên đan dược siêu phẩm là ăn 1 viên bớt 1 viên, đã được các nhà đấu giá đẩy lên giá trên trời.

Vì vậy, đại đa số tu sĩ cả đời cũng không được thấy 1 viên đan dược siêu phẩm, huống chi là siêu phẩm Tụ Nguyên Đan.

Nó có thể giúp cho tu vi của người sử dụng tăng lên gấp mấy lần trong thời gian ngắn mà không hề bị phản phệ.

Tạ Kỳ nắm chặt bình ngọc trong tay, nhìn Tống Minh Tuyết, “Ở đâu ra vậy?”

Tống Minh Tuyết đáp: “Sư tôn cho.”

Tạ Kỳ đã lập tức hiểu ra.

Tống Minh Tuyết đã ở mức Kim Đan đại viên mãn, sắp Kết Anh.

Nhưng tuổi của y còn quá nhỏ, nhìn khắp lục địa tu chân từ trước đến nay, cũng không có tu sĩ nào chưa tròn 20 tuổi đã Kết Anh.

Căn cốt, thần hồn, tâm trí đều chưa đến mức có thể chịu đựng được nỗi khổ khi tái tạo thức hải để Kết Anh.

Tạ Kỳ nhìn về phía Tống Minh Tuyết, một bộ huyền y không chút điểm xuyết càng làm nổi bật thân hình cô độc của y, làn da trắng lạnh tựa như tuyết phủ núi xa. Thân hình thiếu niên gầy gò này dường như chỉ cần chạm vào là gãy, e rằng căn bản không chịu nổi thiên lôi của việc Kết Anh và nỗi đau tái tạo thức hải.

Lý Phùng Chân vốn định kìm hãm tốc độ tu hành của Tống Minh Tuyết, nhưng dường như Tống Minh Tuyết sinh ra là để chứng đạo, cưỡng ép kìm hãm e rằng sẽ gây ra tổn thương không thể kiểm soát cho y.

Vì vậy, Lý Phùng Chân đã cho Tống Minh Tuyết viên siêu phẩm Tụ Nguyên Đan này, vì sợ đồ đệ đứng đầu của mình sẽ chết trên đường Kết Anh.

Tạ Kỳ chau mày, trong mắt toàn là vẻ không đồng tình: “Cho ta rồi, huynh Kết Anh thì làm sao? Ta không cần.”

Giọng Tống Minh Tuyết trong trẻo, lạnh lùng: “Là sư tôn ông ấy lo lắng thái quá thôi. Kết Anh là chuyện của ta, cần gì đến những thứ này. Chỉ là Kết Anh thôi mà cũng phải rụt rè sợ sệt, sau này chẳng phải sẽ bị nuôi như một cái bình sứ sao?”

“Hơn nữa.” Đáy mắt Tống Minh Tuyết kết một lớp sương lạnh: “Cho ngươi đan dược không chỉ là để giúp ngươi.”

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết liếc nhìn nhau một cái, liền lập tức hiểu được ý của Tống Minh Tuyết.

Cả 2 người họ đều muốn xem, rốt cuộc Tạ Kỳ có lấy được Giáng Tiên kiếm hay không, những cái gọi là, kết cục đã được định sẵn kia, rốt cuộc có thể thay đổi được không.

Tạ Kỳ thở ra một hơi thật mạnh, mở nắp bình ngọc đổ viên đan dược vào miệng, nói qua loa: “Cảm ơn.”

Ánh mắt Tống Minh Tuyết rơi trên cánh cửa Thiên Vực, con ngươi tựa như dòng sông ngầm vô tận: “Bây giờ cảm ơn ta, e rằng còn quá sớm.”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

3 canh giờ trôi qua, cánh cửa Hải Vực lại một lần nữa mở ra. Tề Dực cười hì hì đi ra từ trong Hải Vực. Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ thấy 2 tay cậu trống trơn, không khỏi chau mày đồng thanh hỏi: “Đây là?”

Tề Dực phất tay áo: “Không được không được, kiếm linh ở Trung Khung châu của các vị tính tình lớn thật, Tề mỗ đây thật sự không ứng phó nổi, xem ra Tề mỗ và Trung Khung Kiếm Trì này thật sự là có duyên không phận rồi.”

Tống Minh Tuyết lên tiếng an ủi: “Trời đất rộng lớn, cơ duyên của Tề đạo hữu hẳn là ở nơi khác, hà tất phải câu nệ ở cái chốn nhỏ bé là Kiếm Trì này.”

Tề Dực vỗ tay như hải cẩu: “Đúng đúng! Lời của Tống đạo hữu rất phải!”

Đến bây giờ nhiệm vụ của Huyền Nguy Kiếm Tôn đã hoàn thành được một nửa, cả người trông bớt đi rất nhiều lệ khí, giọng nói cũng hòa hoãn hơn: “Bây giờ các vị tiểu hữu đã được chiêm ngưỡng Thổ Vực và Hải Vực, chỉ còn lại Thiên Vực thôi.”

Huyền Nguy Kiếm Tôn liếc nhìn một lượt các tu sĩ xung quanh đang nhìn chằm chằm vào các thanh thần kiếm, lên tiếng giải thích: “Trong Thiên Vực tổng cộng có 5 thanh thần kiếm, lấy Giáng Tiên kiếm làm đầu, lấy Huyền Phong kiếm làm cuối.”

Mọi người theo sự chỉ dẫn của Huyền Nguy nhìn về phía kiếm vực. Lúc này, cánh cửa cao của Thiên Vực đã mở ra, một sa mạc vô tận hiện ra trước mắt mọi người, cát bụi bay lên khiến người ta không mở nổi mắt.

Huyền Nguy Kiếm Tôn đi vào trước, liếc mắt nhìn đám tu sĩ loài người sau lưng, nói: “Ai muốn lấy thần kiếm, bây giờ theo ta tiến vào.”

Nghe vậy, Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết liếc nhìn nhau, đồng loạt bước theo.

“Tống huynh! Tạ huynh! Đợi ta với!”

Tề Dực vốn không muốn hóng hớt thêm nữa, nhưng thấy 2 người Tống Minh Tuyết đã vào, nghĩ không xem thì cũng phí, bèn ba chân bốn cẳng chạy theo.

Không chỉ họ hành động, các tu sĩ khác cũng có lòng thèm muốn thần kiếm liền nhìn nhau đánh giá, cuối cùng lần lượt đi theo sau.

Tống Minh Tuyết ngầm đếm số người, tính cả 2 người họ vào là tổng cộng 42 người, tu vi phổ biến đều không thấp.

Những tiểu đệ tử không vào Thiên Vực còn lại cũng có thể thông qua Lưu Ảnh Thạch khổng lồ ở lối vào để theo dõi mọi động tĩnh bên trong.

Các đệ tử phái Minh Đạo khó khăn lắm mới chen lên được phía trước cuối cùng cũng nhìn rõ Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đang ở giữa đám đông trong Thiên Vực qua Lưu Ảnh Thạch.

Họ không khỏi có chút lo lắng: “Các ngươi nói xem, Tạ sư huynh có thể mang thần kiếm về không?”

“Sao lại không thể! Tạ sư huynh huynh ấy gần như toàn năng! Hơn nữa bên cạnh còn có Tống sư huynh nữa mà!”

Trong lòng vị đệ tử vừa lo lắng lúc nãy vẫn mơ hồ bất an: “Nhưng… trông nguy hiểm quá…”

Sau khi bước vào sa mạc này, lối vào Thiên Vực liền biến mất trước mắt họ.

Sau đó 5 ngọn núi thần ảo hóa mà thành, đông tây nam bắc trung, 5 phương vị.

5 thanh thần kiếm mà mọi người đổ xô đến, lưỡi kiếm hướng xuống dưới, mỗi thanh cắm trên đỉnh núi ở phương vị tương ứng.

5 thanh thần kiếm hiện đang ở trong trạng thái bị phong ấn, nhưng kiếm quang 5 màu va chạm vào nhau cũng đủ để bóp méo cả không gian.

Khi chạm phải một chút ánh sáng của thần kiếm, Tống Minh Tuyết rõ ràng cảm nhận được thức hải không ổn định.

Y tin rằng, nếu có tu sĩ Trúc Cơ kỳ xuất hiện ở đây, thần hồn chắc chắn sẽ vì không chịu nổi uy lực của thần kiếm mà bị trọng thương không thể phục hồi!

Uy lực của thần kiếm, khó lòng chống đỡ.

Trong đó, Giáng Tiên kiếm mạnh nhất nằm ở đỉnh núi trung tâm. Thân kiếm của Giáng Tiên kiếm được đúc từ một khối Vạn Niên Huyền Thiết hoàn chỉnh, trên sống kiếm có khắc những phù văn cổ màu đỏ, lưỡi kiếm sắc bén vô song trên thế gian. Chỉ cần nhìn từ xa, uy nghiêm và sức mạnh trong đó cũng đủ khiến người ta tự thấy xấu hổ.

Tạ Kỳ vừa nhìn đã yêu.

Tạ Kỳ dùng vai huých nhẹ Tống Minh Tuyết bên cạnh: “Thế nào? Thanh kiếm đó có xứng với ta không?”

Tống Minh Tuyết liếc hắn một cái, không nói một lời.

Hahaha cười chết tôi mất, tuy không nói gì, nhưng cảm thấy Tống Minh Tuyết đã chửi rất bậy rồi.
Tạ Kỳ à, có xứng cũng có phải là kiếm của anh đâu! Thiên hạ thiếu gì cỏ thơm, cớ gì phải đơn phương một cành hoa.
Lục Phong trong dàn nhân vật chính của chúng ta bao giờ mới xuất hiện đây! Muốn xem Lục Phong lúc mười mấy tuổi trông như thế nào.
Bà ở trên, đây là sân nhà của cặp đôi phản diện này đấy nhé! Chúng tôi đến đây để xem Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết.
Tạ Kỳ vậy mà lại thích Giáng Tiên kiếm đến thế, đáng tiếc thật, lần đầu cầu mà không được của một thiếu niên thiên tài.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧