Bất Ngữ Thiền Viện của Tạ Kỳ nằm ở phía nam ngọn núi chính.
Bất Ngữ Thiền Viện vốn trồng đầy hoa thơm cỏ lạ, hương hoa dịu nhẹ, quả đúng là một nơi tốt để chuyên tâm tu luyện.
Nhưng kể từ khi Tạ Kỳ chuyển đến ở, thứ tràn ngập trong Bất Ngữ Thiền Viện không còn là hương hoa, mà là mùi tiền.
Chưa vào đến sân, ngoài sân đã đặt 2 con “sư tử đá” lớn, một con làm bằng vàng, một con làm bằng ngọc.
Tống Minh Tuyết: “…”
Tống Minh Tuyết gỡ bỏ cấm chế mà Tạ Kỳ đã thiết lập ở Bất Ngữ Thiền Viện, rồi nhìn vào trong sân.
Bất Ngữ Thiền Viện cũng được xem là một trong những nơi tốt nhất của cả phái Minh Đạo, bố cục tinh xảo, đình ngọc, rừng trúc, hành lang được sắp xếp vô cùng hài hòa.
Một chú mèo con màu trắng từ phía sau con sư tử đá chui ra, nhìn thấy Tống Minh Tuyết, 2 mắt nó sáng lên, nó vội vàng chạy qua cọ vào chân y.
Tống Minh Tuyết nhớ ra đây là con mèo tên “Tiểu Tuyết”, dường như nó đã mặt dày bám lấy Tạ Kỳ, sau đó Tạ Kỳ bèn nuôi nó luôn, đặt tên là “Tiểu Tuyết”.
Tống Minh Tuyết cảm thấy Tạ Kỳ đặt cái tên này ít nhiều cũng có chút thù riêng.
Tống Minh Tuyết từ trên cao nhìn xuống, đối mắt với chú mèo con vài giây, sau đó đành bất lực quỳ một gối xuống xoa đầu nó.
Tống Minh Tuyết có thể nhận ra chú mèo trước mắt này đã sinh ra linh trí, bèn dịu dàng hỏi: “Chủ nhân của ngươi đâu?”
Chú mèo trắng dùng đầu dụi dụi vào tay Tống Minh Tuyết, liếc nhìn cánh cửa chính điện đang đóng chặt, rồi giơ móng vuốt lên ra hiệu cho Tống Minh Tuyết rằng Tạ Kỳ đang ở trong.
Tống Minh Tuyết xoa mạnh đầu chú mèo trắng một cái, rồi đứng dậy đi về phía chính điện của Bất Ngữ Thiền Viện.
Tình hình cửa nẻo đóng chặt trước mắt thật sự không bình thường, lẽ nào Tạ Kỳ thật sự đã bị hoang thú làm bị thương, chịu nội thương?
Tống Minh Tuyết tự hỏi trong lòng. Y do dự hồi lâu rồi gõ cửa, nhưng không có ai trả lời.
Tống Minh Tuyết: “…”
“Tạ Kỳ?”
Tống Minh Tuyết đẩy cửa, dùng một chút linh lực mới đẩy được cửa hé ra một khe hở.
Tống Minh Tuyết nhân đà mở toang cửa, bước vào trong phòng. Số lần Tống Minh Tuyết đến nơi ở của Tạ Kỳ chỉ đếm trên đầu ngón tay, nên không quen với bố cục trong phòng cho lắm.
Vừa vào cửa đã đụng phải mấy chồng kinh thư đặt cạnh án thư bằng ngọc. Ngay lúc y cúi người định xếp lại sách, sau lưng đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh, dường như y đã bị thứ gì đó khóa chặt.
Tống Minh Tuyết nhanh chóng đứng dậy, chưa kịp xem xét tình hình sau lưng, đã bị Tạ Kỳ đang trong trạng thái mất tỉnh táo lao thẳng vào người.
Cơ thể Tạ Kỳ nóng đến bất thường, lúc này như một miếng cao dán chó bám chặt lấy y.
Tống Minh Tuyết theo phản xạ muốn thoát ra, nhưng Tạ Kỳ đã siết chặt eo y, mặt cứ một mực áp vào cổ y, cọ tới cọ lui.
Cái đầu bù xù của hắn cọ vào cổ Tống Minh Tuyết, làm y vừa ngứa vừa nóng.
Tạ Kỳ hoàn toàn không có ý thức, hắn cảm thấy nóng đến khó chịu, lúc này Tống Minh Tuyết như thể đến để cứu hắn, một tu sĩ thủy linh căn tinh thuần trong mắt hắn giống như một vốc nước giữa sa mạc vô tận vậy.
Tạ Kỳ không có kinh nghiệm, nhưng đối với chuyện này, dường như đàn ông không thầy tự thông. Đầu hắn vừa cọ vào gò má nghiêng của Tống Minh Tuyết, tay đã không an phận mà muốn cởi thắt lưng y.