“Không phải chứ, làm lớn vậy sao? Minh Đạo cầm cũng đến rồi? Vậy thanh thần kiếm này chẳng phải là dễ như lấy đồ trong túi sao?”
Nghe vậy, Huyền Nguy Kiếm Tôn lắc đầu. Minh Đạo cầm này quả thực thế gian vô song, nhưng cũng phải xem chủ nhân là ai.
Năm xưa Lý Phùng Chân đã là Độ Kiếp cảnh, không ai có thể cản, không ai có thể đỡ Minh Đạo cầm trong tay ông.
Nhưng tiểu đệ tử trước mắt này còn chưa Kết Anh, lấy ra tự bảo vệ đã khó, đâu còn làm được việc gì khác?
Hơn nữa, với tu vi của y mà thúc giục Minh Đạo cầm…
Sẽ hao tổn rất nhiều linh lực.
Cuộc đối đầu vừa rồi, linh lực trong cơ thể Tống Minh Tuyết đã hao tổn hơn một nửa, thế này thì còn chống đỡ được bao lâu nữa?
Tống Minh Tuyết cụp mắt xuống, ngón tay y khẽ gảy, vô số luồng sáng màu xanh lam từ đầu ngón tay tuôn ra, sắc bén không thể cản, đánh lui cả 2 con hoang thú lại mấy chục bước.
Hơi thở của Tạ Kỳ có phần dồn dập. Lý Phùng Chân đã từng dặn dò Tống Minh Tuyết trăm ngàn lần, nếu chưa đến Hóa Thần cảnh, không cần thiết thì không được sử dụng Minh Đạo cầm. Lúc đó Tạ Kỳ cũng có mặt, tại sao Tạ Kỳ lại không biết nguyên nhân chứ?
Minh Đạo cầm hiện ra, đã là đường cùng, bài tẩy đã lật hết.
Tạ Kỳ nghiến răng ép mình dời mắt, hóa thành một luồng huyền quang lao thẳng về phía Giáng Tiên kiếm –
Đúng như dự đoán, lần thứ 2 Tống Minh Tuyết chạm vào dây đàn, chút linh lực còn sót lại trong thức hải đã bị hút cạn ngay tức khắc. Bây giờ đỡ được 1 đòn của 2 con hoang thú, đã là nỏ mạnh hết đà.
Bên kia, Tạ Kỳ nhân cơ hội lên đến đỉnh núi, không chút do dự mà nắm lấy chuôi của Giáng Tiên kiếm. Cảm giác cầm nắm ấm áp, dường như có ngọn lửa đang cháy trong kiếm –
Tạ Kỳ nghiến chặt răng, dùng hết sức lực muốn rút Giáng Tiên kiếm ra khỏi nơi phong ấn.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Giáng Tiên kiếm vẫn không hề nhúc nhích.
Một tia kinh ngạc lướt qua trong mắt Tạ Kỳ.
Tề Dực đang căng thẳng quan sát ở bên cạnh thấy vậy, cả người sốt ruột đến mức sắp mọc cánh bay lên. Lúc này cũng không còn sợ hãi Kiếm Tôn nữa, chạy đến trước mặt Huyền Nguy Kiếm Tôn, tha thiết nói: “Kiếm Tôn! Chuyện này là sao vậy!”
“Tại sao Tạ huynh lại không rút được Giáng Tiên kiếm?”
Một tia tiếc nuối lướt qua trong mắt Huyền Nguy Kiếm Tôn: “Bảo họ từ bỏ đi, Giáng Tiên kiếm không muốn nhận hắn làm chủ, kiếm linh của Giáng Tiên kiếm đã từ chối hắn rồi.”
Tề Dực: ?
Tề Dực gần như tức đến bật cười. Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết khổ sở giãy giụa đến cục diện hiện tại, cả 2 người đều bị thương, thậm chí không tiếc dùng chút linh lực còn lại để đánh thức Minh Đạo cầm, bây giờ chỉ còn 1 bước cuối cùng, lại bị 1 câu nói nhẹ bẫng bảo họ từ bỏ?
Lời này vừa thốt ra, ngay cả những tu sĩ loài người vừa rồi còn chế giễu Tạ Kỳ cũng không nhìn nổi nữa. Phần lớn họ cũng từng thu nhận vài đệ tử không ra gì, nếu hôm nay người bị trêu đùa hết lần này đến lần khác như Tạ Kỳ là đệ tử của họ thì sao?
Phượng hoàng lửa và tử kim thần long đang đối đầu với Tống Minh Tuyết cảm nhận được sự khác thường ở phía Giáng Tiên kiếm. Phượng hoàng lửa lập tức biến mất trước mặt Tống Minh Tuyết, vỗ cánh bay về phía Tạ Kỳ –
Chỉ để lại tử kim thần long đối phó với Tống Minh Tuyết. Vảy ngược của Long tộc, chạm vào ắt chết. Nó muốn bắt Tống Minh Tuyết, kẻ không biết trời cao đất dày này phải trả giá!
Tống Minh Tuyết đã sớm không chống đỡ nổi nữa, linh lực y đã không còn đủ để sử dụng Minh Đạo cầm.
Linh lực hao tổn quá lớn, Minh Đạo cầm biến mất trước mắt. Tống Minh Tuyết kiệt sức ngã xuống đất, y dùng tay chống kiếm, miễn cưỡng chống đỡ mình quỳ một gối trên mặt đất.
Con tử kim thần long kia lượn quanh Tống Minh Tuyết 2 vòng, thấy Tống Minh Tuyết bây giờ không còn sức phản kháng, một cú thần long vẫy đuôi liền định đè bẹp Tống Minh Tuyết –
Tạ Kỳ đã dùng hết sức lực cũng không thể rút được Giáng Tiên kiếm. Trong lòng hắn đã dần dần hiểu ra, là kiếm linh đã từ chối hắn. Sự bất lực trong phút chốc dần dần đè bẹp hắn.
Phượng hoàng lửa ở xa cũng ngày càng đến gần, nhưng hắn căn bản không có lòng dạ nào né tránh.
‘Không được không được…’
‘Không được không được không được!’
Tạ Kỳ nắm chặt nắm đấm. Hắn cố chấp đến đây, bây giờ hắn và Tống Minh Tuyết đã liều mình đến mức này, không phải để nghe họ nói không được.
‘Tại sao lại không được?’
‘Bây giờ họ đã biết trước vận mệnh chết thảm trong tương lai, lẽ nào chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bước vào tử cục đã định sẵn? Trơ mắt nhìn những người mình quan tâm lần lượt chết trước mặt sao?’
Hắn muốn Giáng Tiên kiếm, là để chứng minh mọi chuyện đều có thể xoay chuyển, chứng minh sự tự cứu của họ có ý nghĩa.
Bản thân hắn, Tống Minh Tuyết, Lý Phùng Chân, và hàng vạn đệ tử cùng trưởng lão của phái Minh Đạo…
Hắn phải nhìn thấy hy vọng, hắn phải tự tay xé ra một tia hy vọng.
Tạ Kỳ nhắm mắt lại, dùng tâm cảm nhận sức mạnh bá đạo của Giáng Tiên kiếm.
“Ta thân mang thần cốt, trong người chảy dòng máu của Long tộc thượng cổ. Khi sinh ra, tộc nhân đã gieo Vô Tận Nghiệp Hỏa vào linh căn của ta. Ta 3 tuổi Luyện Khí, 7 tuổi Trúc Cơ, 10 tuổi Kết Đan. Nhân tộc chí tôn Lý Phùng Chân đã từng nói, ta là người có thiên tư cao nhất mà ông từng gặp trong đời.”
“Ta ngày đêm khổ tu, không dám lơ là nửa phần. Ta muốn đi con đường của riêng mình, ta muốn làm chí tôn của giới tu tiên này.”
“Thế gian không có việc gì ta không thể làm được.”
“Ta có thể chém hết cái ác trên đời, ta có thể che chở cho người trong thiên hạ.”
Trong lúc thần hồn và kiếm linh đối đầu, Tạ Kỳ đột nhiên phun ra một ngụm máu đục, niềm tin vẫn vững chắc như ban đầu: “Đứng đầu thần kiếm thiên hạ, chủ nhân của ngươi chỉ có thể là ta!”
Giáng Tiên kiếm phát ra một tiếng gầm vang. Tạ Kỳ nắm chặt không buông, dù những lưỡi kiếm sắc bén xung quanh dường như muốn đâm thủng tay hắn, dù phượng hoàng lửa lao thẳng đến, sát khí ngút trời.
Keng –
Thiên Vực rơi xuống ráng lửa, lưỡi kiếm phủ bụi bao năm của Giáng Tiên kiếm cuối cùng cũng được thấy lại ánh mặt trời –
Bụi lắng xuống, Tạ Kỳ không thể tin nổi mà nhìn Giáng Tiên kiếm đang được mình cầm trong tay.
Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm tái hiện trên đời, phượng hoàng lửa và tử kim thần long cùng lúc biến mất.
Như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau một thoáng dừng lại, dòng bình luận cũng đã bùng nổ rõ rệt:
Tạ Kỳ đã không còn tâm trí để để ý đến dòng bình luận nữa. Lúc này hắn chỉ ngây ngốc nhìn Tống Minh Tuyết ở không xa.
Trong mắt hắn đã không còn dung chứa được ai khác.
Chỉ có Tống Minh Tuyết, chỉ có Tống Minh Tuyết mới hiểu được sự giãy giụa và phản kháng của hắn trong khoảng thời gian này. Họ là những người cùng biết trước tương lai.
Chỉ có Tống Minh Tuyết mới hiểu được tâm trạng của hắn lúc này không khác gì tìm đường sống trong chỗ chết.
Khoảng thời gian này bị những kết cục mà các dòng bình luận kia nói làm cho vô cùng đau khổ và mang nỗi sợ về tương lai, đều đã theo việc Giáng Tiên kiếm nhận chủ mà lắng xuống.
“Sư huynh…” Tạ Kỳ lẩm bẩm.
Đây là lần đầu Tạ Kỳ gọi Tống Minh Tuyết một cách nghiêm túc đến vậy. 2 người họ cứ thế toàn thân đầy máu, chật vật nhìn nhau.
Tạ Kỳ đột nhiên có chút muốn khóc:
“Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi.”