Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 6. Thứ ta muốn là ngài ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Tạ Kỳ bèn truyền tin thẳng vào thức hải của Tống Minh Tuyết: “Trùng hợp thật đấy, sư huynh.”

“Không phải sư huynh luôn miệng nói phải điều tra cho rõ sao? Sao lại điều tra đến tận gầm giường của sư bá thế này.”

Đối mặt với sự trêu chọc của Tạ Kỳ vào lúc này, Tống Minh Tuyết chẳng còn lòng dạ nào mà đấu khẩu với hắn, toàn bộ tâm trí đều đặt vào Giang Chu ở bên ngoài.

Cũng may là pháp bảo mà cả 2 mang theo đã giúp Giang Chu không phát hiện ra sự tồn tại của họ. 2 người chen chúc nhau ở một chỗ, không dám thở mạnh, thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Kỳ thả lỏng, đặt tay lên eo Tống Minh Tuyết. Một nén hương trước, hắn đang lật tìm cái gọi là “Loạn Thế Kinh” trong thư phòng thì cửa đột nhiên hé ra một khe hở, Tạ Kỳ hoảng quá chạy bừa, bèn chui tọt xuống gầm giường.

Sau đó, hắn cảm nhận được có người khác ngoài mình tiến vào thư phòng, dường như người đó cũng đang tìm kiếm thứ gì đó. Tạ Kỳ đoán đến chín phần mười là Tống Minh Tuyết, hắn đang định ra ngoài dọa cho Tống Minh Tuyết một phen hú vía, nào ngờ giây tiếp theo vị sư huynh tốt của hắn đã lao thẳng vào lòng hắn.

Tống Minh Tuyết chưa từng ở gần Tạ Kỳ đến thế, y chau mày, từ từ nhích người muốn giảm bớt tiếp xúc. Nhưng 2 người vừa mới thả lỏng cảnh giác thì đã nhanh chóng nhận ra, người tiến vào thư phòng lúc này không chỉ có một mình Giang Chu.

Tạ Kỳ là Thần tộc, cực kỳ nhạy bén với yêu ma khí, sau khi nhận ra có kẻ thuộc Ma tộc đi vào cùng Giang Chu, Tạ Kỳ bèn liếc cho Tống Minh Tuyết một ánh mắt cảnh báo, đồng thời một sự thật đã khiến họ phiền não bấy lâu nay cũng sắp sửa được phơi bày ra ánh sáng.

“Tiên tôn, thứ mà ngài muốn, ta đây đã phải tốn bao công sức, thậm chí suýt nữa là mất cả mạng đấy.” Một giọng nói lạ lẫm, ma mị vang lên, chủ nhân của giọng nói cười hì hì lấy một thẻ tre từ trong tay áo, đưa cho Giang Chu.

Sự phẫn nộ và căng thẳng tột độ đã đánh thức ký ức cơ bắp từ những lần bị phạt đứng tay trong tay kiểm điểm cùng Tống Minh Tuyết, Tạ Kỳ bất giác nắm lấy tay Tống Minh Tuyết bên cạnh.

Tống Minh Tuyết: ?

Giang Chu lật xem bộ “Loạn Thế Kinh” mà Ma tộc kia vừa đưa, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Ma tộc kia tên là Thương Minh, ra vẻ tốt bụng khuyên nhủ: “Ta vẫn phải nhắc nhở tiên tôn lần cuối, bộ “Loạn Thế Kinh” này chuyên khắc chế “Tự Tại Tâm Pháp” của Lý Phùng Chân, có thể phá hủy đạo tâm của ông ta cho đến khi tẩu hỏa nhập ma, nổ tan xác mà chết.”

Một tia tàn nhẫn lóe lên trong mắt Giang Chu, ông ta lạnh lùng nói: “Ta chính là muốn ông ta phải chết.”

Lời này vừa thốt ra, Tống Minh Tuyết đang trốn dưới gầm giường liền nhắm mắt lại, lòng dạ triệt để lạnh đi. Mọi chuyện đang diễn ra theo hướng mà y không mong muốn nhìn thấy nhất.

Mọi chuyện quả nhiên đã ứng nghiệm, hệt như những gì các dòng chữ giữa không trung kia đã nói.

“Chậc chậc chậc.”

Thương Minh tự tìm một chỗ ngồi xuống, trong ánh mắt tràn ngập sự tán thưởng không thể che giấu dành cho Giang Chu: “Ngàn năm qua, tiên tôn và Lý Phùng Chân tình như thủ túc, cả thiên hạ này đều thấy rõ, không ngờ cũng có ngày đến mức không chết không thôi như thế này. Xem ra dưới quyền thế của vị trí chưởng ấn môn phái đệ nhất thiên hạ, bất kỳ mối quan hệ nào dù có vẻ vững chắc đến đâu cũng đều mong manh dễ vỡ…”

Giang Chu đặt “Loạn Thế Kinh” xuống bên cạnh, nhìn thẳng vào Thương Minh trước mắt, “Thứ ta muốn đã lấy được rồi, bây giờ nói điều kiện của ngươi đi.”

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ lại một lần nữa dỏng tai lên, họ muốn nghe xem rốt cuộc Giang Chu đã hứa hẹn điều kiện gì với tên Ma tộc này để có được bộ “Loạn Thế Kinh” mà họ chưa từng nghe nói đến.

Thương Minh đứng dậy, từng bước tiến lại gần Giang Chu, “Người của Ma tộc chúng ta đều là kẻ sống thật với bản tính…”

“Tiên tôn, tuy tâm địa ngài độc ác, nhưng vẻ ngoài này thì thật sự không chê vào đâu được.”

“Giang Chu tiên tôn, thứ ta muốn là chính thân thể ngài.”

Tống Minh Tuyết nheo mắt, không thể tin nổi mà dùng khẩu hình miệng hỏi Tạ Kỳ: “Hắn nói hắn muốn gì cơ?”

Tạ Kỳ chớp chớp mắt, hoang mang gấp đôi.

Nào ngờ ngay sau đó trên giường bỗng có tiếng động lớn, Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ sợ đến mức suýt nữa là ôm chầm lấy nhau xù lông.

Thương Minh ném thẳng Giang Chu lên giường, ban đầu Giang Chu còn chống cự không muốn, nhưng Thương Minh kia bèn cắn lên vành tai Giang Chu, thì thầm: “Chắc Giang Chu tiên tôn cũng không muốn sư đệ Lý Phùng Chân của ngài biết chuyện này đâu nhỉ?”

2 người Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ trốn dưới gầm giường không biết chuyện gì đã xảy ra, ngay sau đó chỉ nghe thấy một trận tiếng sột soạt của y phục bị cởi bỏ.

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ: ?

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧