Tống Minh Tuyết chẳng hơi đâu mà bận tâm đến cái gì mà “đôi chồng chồng trẻ” trên dòng bình luận, y chỉ biết, nếu bây giờ không nhanh chân lên, Tạ Kỳ sẽ chạy mất dạng.
Tạ Kỳ tự biết dạo này mình hơi quá trớn, đã chọc Tống Minh Tuyết tức điên lên rồi, nên hắn đang định về quê nhà Long tộc lánh nạn một thời gian.
Ai ngờ vừa mở cửa ra đã bốn mắt nhìn nhau với Tống Minh Tuyết. Đôi mắt Tống Minh Tuyết trong veo lạnh lẽo, Tạ Kỳ đang ngẩn người ra theo bản năng nhe răng cười một cái, một nụ cười cực kỳ ngứa đòn.
Nắm đấm của Tống Minh Tuyết đã cứng lại. Y cố đè nén ý muốn xử lý Tạ Kỳ. Y đến đây để bàn chuyện với hắn, không phải để dạy dỗ hắn, tuyệt đối không thể hành động theo cảm tính.
Phía sau tấm bình phong trong phòng Tạ Kỳ, một chú mèo con toàn thân trắng muốt nhìn thấy Tống Minh Tuyết thì không nhịn được chạy tới cọ cọ, cứ dùng đầu dụi dụi vào chân y.
Tạ Kỳ khẽ “chậc” một tiếng: “Tiểu Tuyết, đừng quậy.”
Nghe thấy chủ nhân khiển trách, con mèo trắng tên “Tiểu Tuyết” u oán liếc Tạ Kỳ một cái, rồi xoay người, vèo một cái đã không biết chui vào xó nào.
‘Tiểu Tuyết…’
Nắm đấm của Tống Minh Tuyết lại cứng thêm lần nữa.
Trước khi gặp Tạ Kỳ, Tống Minh Tuyết chưa từng nghĩ trên đời lại có một người, chỉ cần nhìn thấy thôi đã khiến y theo phản xạ muốn động thủ.
Tạ Kỳ đứng chặn ở cửa, rõ ràng không chào đón Tống Minh Tuyết: “Sư huynh đúng là khách quý, không biết hôm nay đến chỗ sư đệ có việc gì? Chắc không phải thật sự muốn đến đánh ta một trận đấy chứ? Trời quang mây tạnh, ban ngày ban mặt, nếu huynh đánh ta là ta đi mách đó.”
Tống Minh Tuyết không có thời gian đôi co với hắn, liền đi thẳng vào vấn đề: “Chuyện hôm nay, ngươi nghĩ sao?”
Tạ Kỳ thấy chạy không thoát, liền tiện tay ném túi trữ vật đi, nói với vẻ không mấy quan tâm: “Sư huynh, huynh sẽ không tin lời của lũ ô hợp không biết từ đâu chui ra đó là thật đấy chứ?”
“Chưa nói đến việc cái phái Thương Vân rách nát kia có thật sự thay thế được phái Minh Đạo huy hoàng cả ngàn năm hay không, chỉ riêng cái dàn nhân vật chính gồm mấy đứa phế vật từ một tông môn tồi tàn đó mà cũng đòi giết được ta sao?”
Tạ Kỳ có sống mũi cao thẳng, môi mỏng mắt đỏ, đường nét và mày mắt cực kỳ xuất sắc. Hắn kiêu ngạo hất cằm, một chân co lại, dựa vào cửa.
Tư thế đứng chẳng ra thể thống gì nhưng vẫn toát lên vóc người cao thẳng, mang đậm cốt cách thiếu niên, vai rộng eo thon, vô cùng bắt mắt.
Rõ ràng Tạ Kỳ không hề để tâm đến những gì được viết trên dòng bình luận, hắn căn bản không tin. Lúc hắn ra đời, trời giáng dị tượng, từ lúc đó đã được Long tộc định sẵn là tộc chủ đời tiếp theo, căn cốt tuyệt đỉnh, 3 tuổi Luyện Khí, 7 tuổi Trúc Cơ, 10 tuổi Kết Đan, ngàn năm qua không ai sánh bằng. Thân lại có thần cốt gia trì, trong giới tu chân ai mà không biết hắn có tư chất tu hành đỉnh cao nhất, không ai có thể so bì, thật sự mà nói, Tống Minh Tuyết cũng không bằng.
Xuất thân Thần tộc, tuổi trẻ tài cao, Tạ Kỳ căn bản không coi những lời ma quỷ đó là thật.
Ở giới tu chân, ở mảnh lục địa này, thiên tư, thật sự có thể đè chết người.
Chuyện phế vật lội ngược dòng đánh bại thiên tài, chẳng qua chỉ là mấy chén súp gà độc hại đổ cho đám dân đen mà thôi.
“Không phải sư huynh bị mấy lời ma quỷ đó dọa sợ rồi chứ? Cái khí thế ngày thường đối đầu với ta đâu rồi?” Tạ Kỳ nhướng mày: “Rụt rè sợ sệt, nhìn trước ngó sau, đây chẳng giống huynh chút nào đâu, sư huynh ạ.”

Thấy dòng bình luận lại xuất hiện, 2 người đang giương cung bạt kiếm bỗng im bặt. Tạ Kỳ vừa nãy còn nghi ngờ những lời bình luận, giờ cũng ngoan ngoãn dịu giọng xuống, đứng bên cạnh Tống Minh Tuyết như 2 chú mèo con cụp đuôi.
Giang Chu, Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đương nhiên biết người này, là nhị sư huynh của sư tôn họ, Lý Phùng Chân.
Sư tổ của họ cũng chỉ thu nhận 3 đệ tử là Giang Chu, Lý Phùng Chân và đại sư bá của họ. Vị đại sư bá trong truyền thuyết kia thiên tư không thua kém Lý Phùng Chân nhưng đã sớm bặt vô âm tín từ nhiều năm trước, sống chết không rõ.
Trong 3 đệ tử, chỉ có Giang Chu thiên tư kém hơn một chút, vì vậy vị trí chưởng ấn phái Minh Đạo đã được sư tổ của họ truyền cho sư tôn Lý Phùng Chân.
Giang Chu bèn ở lại tông môn làm một vị tiên tôn lười biếng, ngày thường ôn nhuận như trúc, dung mạo tuấn dật, không tranh không đoạt, đối xử với mọi người hòa nhã. Cả Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đều có ấn tượng khá tốt với vị sư bá này.
Dòng bình luận vẫn tiếp tục chạy, Tống Minh Tuyết xem mà lòng dạ lạnh buốt, tê dại, nhưng y chỉ có thể ép mình tập trung, sợ bỏ sót điều gì đó, cho đến khi những dòng bình luận tuôn ra một lèo rồi lại biến mất trước mắt họ.
Tạ Kỳ mất hết vẻ cao ngạo lúc nãy, khẽ ngước mắt nhìn Tống Minh Tuyết. Mày hắn vốn đã sắc, lúc này lại mang theo một luồng lệ khí không biết từ đâu sinh ra, tạo cảm giác áp bức vô cùng.
“Huynh tin không?” Tạ Kỳ hỏi.
Sư bá Giang Chu của họ tuy không có tài năng gì lớn, nhưng không giống loại người vì vị trí chưởng ấn mà không tiếc mưu hại đồng môn sư đệ, bất chấp tiền đồ của phái Minh Đạo.
Thế nhưng những gì được viết trên dòng bình luận vừa rồi lại nói rành rọt có đầu có đuôi, hơn nữa cái chết cuối cùng của Lý Phùng Chân mà họ miêu tả thật sự quá kinh hoàng.
Sư tôn của họ, Lý Phùng Chân, từ khi còn trẻ đã một mình một kiếm tung hoành ngang dọc, lòng nhân ái ẩn sau lưỡi kiếm sắc bén, dùng đạo nghĩa để đo lường vạn trượng hồng trần, bảo vệ trăm họ trong thiên hạ, là người đứng đầu “Lục Tôn” đương thời.
Ông được các tán tu trong thiên hạ ngưỡng mộ, là đỉnh cao mà người tu đạo cả đời theo đuổi.
Nhưng theo dòng bình luận viết, Lý Phùng Chân cuối cùng lại tẩu hỏa nhập ma, chảy máu từ thất khiếu, nổ tan xác mà chết, máu thịt văng tung tóe lên tấm biển của phái Minh Đạo.
Cùng với vinh quang ngàn vạn năm của phái Minh Đạo –
Trở thành mây khói thoảng qua.
Tống Minh Tuyết bước ra ngoài, không nhìn Tạ Kỳ thêm một lần nào nữa. Y đến vội vàng, mái tóc dài chưa kịp buộc, đôi mắt như chứa đựng cả ngàn ngọn núi tuyết lúc chiều tà.
Tống Minh Tuyết cất lời: “Thay vì ngồi đây băn khoăn thật hay giả, chi bằng tự đi điều tra.”
Tạ Kỳ bị thái độ rõ ràng không muốn dây dưa thêm của Tống Minh Tuyết làm cho nghẹn họng, đứng ngoài cửa trơ mắt nhìn bóng lưng cô độc, thẳng tắp của Tống Minh Tuyết biến mất khỏi tầm mắt.
Hắn bực bội gãi đầu, cuối cùng tức đến bật cười.
‘Lại thế rồi, lúc nào cũng vậy.’
Đối với những người ngoài kia, dường như Tống Minh Tuyết luôn có sự kiên nhẫn vô hạn, nhưng hễ đến lượt hắn, vị sư đệ ruột thịt này, thì nói chẳng được mấy câu đã lại tan rã trong không vui. Dường như 2 người họ trời sinh đã không hợp nhau.
Hắn không ưa cái vẻ lạnh lùng của Tống Minh Tuyết, còn Tống Minh Tuyết thì chỉ cần nhìn thấy hắn là nắm đấm đã không kiềm được.
Tạ Kỳ lắc đầu, xem ra cái cảnh tượng huynh hữu đệ cung, tình như thủ túc giữa hắn và Tống Minh Tuyết mà sư tôn mong muốn…
Đời này thì đừng hòng.