Huyền Nguy Kiếm Tôn tự biết mình đuối lý, bèn thu kiếm lại giải thích: “Bao nhiêu năm nay con tử kim thần long này chưa từng thức tỉnh, Giáng Tiên kiếm vẫn luôn do phượng hoàng lửa canh giữ, hôm nay e là đã bị huyết mạch đồng nguyên của sư đệ ngươi đánh thức rồi.”
Tống Minh Tuyết nhìn Tạ Kỳ đang bị 2 con hoang thú vây công. Con phượng hoàng lửa kia đã phát điên muốn giết chết Tạ Kỳ cho bằng được.
Con tử kim thần long bị huyết mạch đồng nguyên của Tạ Kỳ đánh thức gầm lên một tiếng giận dữ, đè chặt Tạ Kỳ tại chỗ không thể động đậy.
Linh khí ngàn cân của nó đè ép Tạ Kỳ đến mức không có sức phản kháng.
Phượng hoàng lửa nhân cơ hội lao xuống, muốn một đòn tất sát.
Tống Minh Tuyết thấy vậy, không còn lòng dạ nào tiếp tục tranh cãi với Huyền Nguy Kiếm Tôn nữa. Y vội vàng niệm một câu thần chú, một thanh trường kiếm toàn thân bằng bạch ngọc, ôn nhuận vô song liền hiện ra trước mặt y –
Tống Minh Tuyết nắm lấy chuôi kiếm, kiếm khí đột nhiên tuôn trào.
“Ngân Giản Tuyết.”
Bản mệnh kiếm “Ngân Giản Tuyết” của Tống Minh Tuyết tuốt khỏi vỏ, một luồng hàn khí phá tan hư không bao trùm cả Thiên Vực. Cát vàng vừa nãy còn đang bay múa, trong phút chốc đã kết thành hoa băng, tựa như một dải sông dài màu bạc.
Ngọn lửa hừng hực do phượng hoàng lửa gây ra lập tức bị băng tuyết bao phủ.
Trận thế lớn như vậy khiến phượng hoàng lửa lập tức khóa chặt mục tiêu vào Tống Minh Tuyết.
Tống Minh Tuyết từng bước một bước ra khỏi trận pháp bảo hộ mà Huyền Nguy Kiếm Tôn đã thiết lập cho họ, cam tâm tình nguyện lao vào cuộc đối đầu không công bằng này.
Tạ Kỳ đang bị áp chế bất giác liếc mắt sang một bên. Khi nhìn thấy một vầng trăng khuyết cô độc đang tiến về phía mình, Tạ Kỳ còn tưởng mình hoa mắt.
Tạ Kỳ đè nén vị máu tanh trong miệng: “Tống… Minh Tuyết? Huynh qua đây làm gì!”
Thanh kiếm như ngọc không một tì vết, nhưng kiếm quang trong đó lại nhanh như chớp, không chút sợ hãi mà đâm thẳng về phía con tử kim thần long kia, gần như nhắm thẳng vào mệnh mạch của kim long mà ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Ngân Giản Tuyết được tạo thành từ sức mạnh đồng nguyên trong bản mệnh kiếm của Lý Phùng Chân.
Bề ngoài ôn nhuận, nhưng thực chất là một đại sát khí chính hiệu.
Tống Minh Tuyết nói thẳng: “Đến cứu ngươi.”
Đến lúc này, một số tu sĩ mới hoàn hồn: “Họ… họ là đệ tử của phái Minh Đạo!”
“Không thể nào? Ngươi vậy mà bây giờ mới nhận ra à? Đây là 2 vị đệ tử thân truyền dưới trướng Lý Phùng Chân, Lý chưởng ấn đó.”
“Thảo nào…”
“Nhưng không phải có tin đồn quan hệ giữa 2 sư huynh đệ họ không hòa thuận sao? Ta thấy mối quan hệ cũng tốt mà!”
“Đúng đúng, thử hỏi người thường ai dám cướp người từ tay hoang thú chứ?”
“Đúng vậy! Nhìn thế này là biết tình sâu nghĩa nặng rồi, xem ra tin đồn bên ngoài phần lớn đều không đáng tin…”
Bên này họ vừa mới ca tụng một lượt tình sư huynh đệ sâu nặng hơn cả ruột thịt của Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ, thì bên kia Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ lại không hề nể mặt họ chút nào.
Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ không có bất kỳ kinh nghiệm phối hợp nào, sự ăn ý của 2 người kém đến mức tệ hại, hoàn toàn dựa vào thân thủ và thực lực.
Trong lúc giao đấu, chỉ nghe thấy 2 người họ không ngừng châm chọc, mỉa mai nhau.
Đám đông vây xem: “…”

Bên này Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đang đánh nhau hăng say, thì bên trên dòng bình luận đã bắt đầu nhiệt tình đẩy thuyền.
Tống Minh Tuyết vung kiếm đỡ đòn tấn công của phượng hoàng lửa, càng nhìn Tạ Kỳ bên cạnh càng thấy ngứa mắt: “Ngươi có thể nghiêm túc một chút không? Chỉ có bản lĩnh trước mặt ta thôi à?”
Tạ Kỳ cười khẩy: “Vậy cũng mời Tống sư huynh lấy bản lĩnh thật ra đi, đồ đệ đứng đầu phái Minh Đạo cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Tề Dực bị cục diện căng thẳng đè nén đến không thở nổi, đành ngửa mặt nhìn trời: “Tống huynh! Tạ huynh! Đừng cãi nhau nữa!”
Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ hợp tác với nhau đúng là một thảm họa. Họ quá tự biết mình, nên đã trực tiếp tách ra để đối phó với kẻ địch.
Tạ Kỳ đối đầu với phượng hoàng lửa, còn Tống Minh Tuyết thì đối phó với con tử kim thần long bên cạnh.
Tử kim thần long vừa mới được đánh thức, thần lực vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Sau khi Tống Minh Tuyết nhận ra điều này liền từng bước ép sát, trong lòng y đã có cách đối phó với con thần long này.
Dưới cổ họng của rồng có một chiếc vảy ngược. Nếu đâm kiếm vào từ vị trí của vảy ngược, cho dù nó có thần thông thông thiên, cũng vô ích.
Đây là điều mà trước đây Tống Minh Tuyết bị Tạ Kỳ chọc tức đến không chịu nổi, đã lén lút tra cứu được.
Chỉ không ngờ bây giờ lại dùng đến ở đây.
Dưới chân Giáng Tiên kiếm bây giờ đã trở thành một vùng sông băng. Tống Minh Tuyết và tử kim thần long xuyên qua lại dưới lớp băng.
Bỗng nhiên! Tống Minh Tuyết gần như biến mất ngay tại chỗ không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ để lại con tử kim thần long đứng đó trợn mắt nhìn. Không ai nhìn rõ y đã ẩn náu ở đâu.
Tống Minh Tuyết thân là thủy linh căn, “Ngân Giản Tuyết” lại là thần khí hệ băng, 2 hệ hỗ trợ lẫn nhau, uy lực tăng lên gấp bội.
Con tử kim thần long kia không ngừng xuyên qua lớp băng, nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng của Tống Minh Tuyết. Kim long mất hết kiên nhẫn, liền dùng thân mình đâm thẳng vào lớp băng.
Ngay khoảnh khắc lớp băng vỡ tan, một luồng hàn quang chói lòa, đâm thẳng vào cổ họng của con thần long.
Lưỡi kiếm của Ngân Giản Tuyết đã rạch qua chiếc vảy ngược của kim long. Nhưng con tử kim thần long kia tuy chưa hồi phục, nhưng dù sao cũng là Thần tộc.
Nó vùng vẫy dữ dội, vung mạnh một cái liền hất Ngân Giản Tuyết xuống, rồi gầm lên một tiếng kinh thiên động địa về phía Tống Minh Tuyết vừa hiện thân, nơi nó đi qua đều biến thành bột mịn.
Tống Minh Tuyết nghiêng người, nhưng không kịp né tránh, vai bị trọng thương, trong chốc lát máu đã chảy xuống theo cổ tay y –
Con phượng hoàng lửa ở phía bên kia ngửi thấy mùi máu tươi liền lao thẳng về phía Tống Minh Tuyết.
Tử kim thần long bị đâm thủng vảy ngược, trong lúc gầm thét giận dữ, cả Thiên Vực như sắp sụp đổ.
Tạ Kỳ thấy tình hình không ổn, vội quay người lại cứu Tống Minh Tuyết. Tống Minh Tuyết nhìn dòng máu đang từ từ chảy xuống, nhìn về phía phượng hoàng lửa và Tạ Kỳ đang lao về phía mình, nhắm mắt lại truyền tin cho Tạ Kỳ –
“Đừng qua đây, nhân cơ hội lấy kiếm.”
Ngay sau đó, Ngân Giản Tuyết bị tử kim thần long đánh rơi lại một lần nữa lơ lửng trước mặt Tống Minh Tuyết. Tống Minh Tuyết giơ tay lên, từ từ nhỏ máu xuống thân kiếm.
Máu lan ra theo những đường vân trên thân kiếm, chân khí xung quanh điên cuồng dâng trào. 2 tay Tống Minh Tuyết kết ấn, một phong ấn từ đây được mở ra –
Một cây cổ cầm màu xanh băng hiện ra trong Thiên Vực. Thân đàn như ngọc được điêu khắc tinh xảo, dây đàn lạnh lẽo như sương.
Ngọc cầm hiện hình, linh lực hỗn loạn xung quanh lập tức bị đóng băng, ngay cả những người có mặt tại đây cũng đều không thể động đậy. Uy thế của cây cổ cầm gần như làm biến dạng cả Thiên Vực.
“Đây là…”
“Là Minh Đạo cầm! Đây chính là Minh Đạo cầm!” Có tu sĩ sành sỏi kinh hô.
Minh Đạo cầm, bảo vật trấn phái của phái Minh Đạo.
Đến lúc này, Huyền Nguy Kiếm Tôn mới xem như đã hiểu ra 2 tên nhóc này thật sự định liều mạng.
Chỉ có điều ông ta không ngờ rằng, đối với phái Minh Đạo, Minh Đạo cầm này lại quan trọng đến vậy, uy lực của nó lại càng vô biên. Năm xưa trong tay Lý Phùng Chân, có thể từ trăm dặm giết chết yêu vương tuyệt cảnh.
Lý Phùng Chân vậy mà lại truyền cho tiểu đệ tử trước mắt này?