Tống Minh Tuyết cảm nhận được bàn tay của Tạ Kỳ đang làm loạn trên người mình, một cảm giác nhục nhã khiến da đầu y tê dại.
Y không còn tâm trí đâu mà nghĩ xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Tạ Kỳ, y trực tiếp dùng một đòn cầm nã thủ quật ngã Tạ Kỳ đang sau lưng xuống đất.
Cơn đau dữ dội từ sau lưng khiến Tạ Kỳ lập tức tỉnh táo lại vài phần. Sự khó chịu do thời kỳ động tình mang lại và cơn đau dữ dội do bị đánh khiến vẻ mặt Tạ Kỳ đầy oán giận.
Nhưng khi hắn nhìn thấy đôi mắt nhẫn nhịn đau đớn của Tống Minh Tuyết, mọi sự oán giận đều tan thành mây khói.
Tạ Kỳ vội vàng đứng dậy từ dưới đất, bắt đầu giải thích với Tống Minh Tuyết vẫn còn đang kinh hồn bạt vía: “Ta… ta không cố ý, ta không biết là huynh…”
“À ta không có ý đó, ta…”
“Lúc nãy ta…”
Đầu óc Tạ Kỳ hỗn loạn, giải thích nửa ngày trời cũng không nói được vào trọng điểm. Hắn lén ngước mắt lên nhìn phản ứng của Tống Minh Tuyết.
Tống Minh Tuyết đứng đó không nói một lời, đôi mắt trong trẻo, quyến rũ không còn ánh sáng, đen kịt.
Gò má nghiêng cũng đã bị hắn của lúc nãy cọ đỏ một mảng, thân hình gầy gò, chỉ đứng đó thôi đã như một chiếc ly ngọc lưu ly mỏng manh, trông vừa cô đơn vừa yếu ớt.
Tạ Kỳ chưa từng thấy bộ dạng này của Tống Minh Tuyết, giọng hắn nhỏ xíu: “Là ta không đúng…”
Điều hắn không muốn nhất chính là phải chịu thua trước mặt Tống Minh Tuyết, nhưng sự việc đã đến nước này rồi, quả thực là lỗi của hắn, là hắn đã mạo phạm Tống Minh Tuyết.
Sắc mặt Tống Minh Tuyết trắng bệch. Cảm giác nhục nhã mà y đã lâu không cảm nhận được, dường như lại kéo y trở về lúc 6 - 7 tuổi…
Tống Minh Tuyết bình tĩnh lại một lúc, có chút chật vật sửa lại áo choàng, không nói với Tạ Kỳ nửa lời, bước chân lảo đảo rời khỏi Bất Ngữ Thiền Viện.
Tạ Kỳ nhìn bóng lưng hoảng hốt bỏ chạy của Tống Minh Tuyết, bực bội xoa xoa mi tâm, sau đó thất bại ngồi trở lại giường.
Tạ Kỳ thật sự muốn mắng chính mình. Mối quan hệ với Tống Minh Tuyết vốn đã không tốt không xấu, bây giờ cuối cùng cũng không còn giương cung bạt kiếm như trước nữa, vậy mà giờ đây…
Sự phiền muộn trong lòng và sự khó chịu do thời kỳ động tình của Long tộc mang lại khiến hắn tạm thời không thể suy nghĩ được gì.
Tạ Kỳ vùi đầu vào giường, lấy mền trùm kín đầu, cố nén không nghĩ đến chuyện vừa rồi, rồi ngủ thiếp đi.
Thời kỳ động tình của Tạ Kỳ là do Giáng Tiên kiếm nhận chủ, cảnh giới đột ngột tăng lên 2 tầng nhỏ mà bị kích phát.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào, ngay cả khi chính hắn phản ứng lại được thì cũng đã mất tỉnh táo.
Nếu cuối cùng Tống Minh Tuyết không phản kháng, hắn không dám nghĩ sẽ gây ra sai lầm lớn đến mức nào.
2 ngày sau, cơn sốt của thời kỳ động tình của Long tộc qua đi, Tạ Kỳ cuối cùng cũng tỉnh lại, đột nhiên cảm thấy sảng khoái, nhưng rất nhanh sau đó khi nhận ra điều gì đó, hắn đã không cười nổi nữa.
Hắn mơ hồ nhớ rằng Tống Minh Tuyết đã đến, hắn còn…
Không chỉ ôm Tống Minh Tuyết, mà thậm chí còn muốn cởi thắt lưng của Tống Minh Tuyết, hắn còn hôn lên gò má nghiêng của Tống Minh Tuyết.
Dường như hương thơm lạnh lẽo, độc nhất của Tống Minh Tuyết vẫn còn vương vấn trên đầu mũi không thể xua đi. Trong lúc luyện kiếm, hắn cũng đã từng lén đo vòng eo của Tống Minh Tuyết, chỉ có điều…
Hắn căn bản không nghĩ sẽ phát triển thành thế này.
Điên rồi…
Hắn cảm thấy mình thật sự điên rồi!
Tạ Kỳ tự kỷ nửa ngày trời rồi cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa. Hắn phải đi tìm Tống Minh Tuyết nói cho rõ, dù lần này Tống Minh Tuyết có đánh hắn, đập hắn, hắn đều nhận.
Còn có chuyện Vạn Niên Huyền Băng nữa…
Đều cần phải bàn bạc với Tống Minh Tuyết mới được.
Kết quả là tính toán của Tạ Kỳ rất nhanh đã thất bại.
Vì Tống Minh Tuyết vẫn luôn tránh mặt hắn.
Lúc luyện công buổi sáng thấy hắn liền quay đầu bỏ đi thì không nói làm gì, lúc hành lễ buổi sáng với Lý Phùng Chân thì coi hắn như không khí, trên đường gặp phải thì càng bước nhanh hơn, bước chân lớn hơn, như thể hắn là thứ gì đó bẩn thỉu, không muốn dính vào.
Tạ Kỳ kiên trì, không nản lòng.
Cuối cùng, sau lần thứ 49 tình cờ gặp Tống Minh Tuyết thất bại, hắn trở về nơi ở, buồn bã u sầu.
Hắn có chút không hiểu.
‘Có đến mức đó không?’
Tống Minh Tuyết là một người đàn ông, chẳng qua chỉ là ôm một cái, hắn cũng chưa làm gì cả, hơn nữa hôm đó hắn đã xin lỗi Tống Minh Tuyết rồi mà.
Tạ Kỳ vô cùng thất bại ngồi trên bậc đá. Trong lúc một mình buồn bã, một giọng nói trong trẻo, dễ nghe vang lên: “Tạ sư huynh! Huynh ở đây làm gì vậy.”
Tạ Kỳ ngước mắt lên, 2 tiểu đệ tử đang đi về phía hắn, 2 người trông khoảng 14 tuổi, 1 nam 1 nữ, mắt hạnh mày ngài, đường nét cực kỳ giống nhau.
Tạ Kỳ nhận ra, là một cặp song sinh, long phượng thai của trưởng lão Côn Minh phái Minh Đạo.
Anh trai tên là Côn Minh Ôn Xuyên, em gái tên là Côn Minh Ôn Uyển.
Lúc nhỏ, 2 người luôn thích quấn lấy Tạ Kỳ, sau đó bị trưởng lão Côn Minh ra lệnh chuyên tâm tu hành, nên rất ít khi đến Bất Ngữ Thiền Viện.
Bây giờ trưởng lão Côn Minh ra ngoài ngao du, mới khiến 2 người họ được rảnh rỗi.
2 người nhảy chân sáo chào Tạ Kỳ, nhưng khi thấy bộ dạng u sầu của Tạ sư huynh của họ, 2 anh em liếc nhìn nhau một cái.
“Tạ sư huynh, huynh sao vậy?”
Cặp song sinh long phượng mỗi người ngồi một bên Tạ Kỳ, cùng lúc nhìn hắn.
“Tạ sư huynh gặp phải chuyện gì khó à? Nói ra chúng ta 2 người giúp huynh nghĩ cách?”
“Đúng đúng!”
Tạ Kỳ vốn định cười nói 2 đứa nhóc con thì biết cái gì chứ, nhưng lời từ chối đến bên miệng lại nuốt xuống, hắn thật sự hết cách rồi.
Tạ Kỳ nhìn 2 đôi mắt sáng long lanh trước mặt, khó khăn mở lời: “Ta có 1 người bạn…”
Tạ Kỳ thẹn quá hóa giận: ’…Có gì đáng cười chứ!'
Côn Minh Ôn Xuyên và Côn Minh Ôn Uyển ăn ý liếc nhìn nhau, liên thanh phụ họa “Bạn, bạn…”
Tạ Kỳ: “Gần đây hắn đã chọc giận 1 người, không biết phải làm sao để đối phương tha thứ.”
Côn Minh Ôn Xuyên giơ tay trước: “Tạ sư huynh, bạn của huynh và người bị chọc giận kia có mối quan hệ gì?”
Tạ Kỳ: “…”
Câu hỏi này thật sự làm khó Tạ Kỳ.
Nhưng không làm khó được dòng bình luận:
Tạ Kỳ: “…”
‘Chỉ có 1 ông trai thẳng tuyệt vọng thôi sao?’ Tạ Kỳ cảm thấy chính hắn cũng vậy.
Côn Minh Ôn Xuyên hỏi: “Vậy họ mang mối quan hệ đạo lữ?”
Tạ Kỳ lắc đầu: “Không phải.”
Ôn Xuyên: “Là mối quan hệ tri kỷ?”
Tạ Kỳ: “Không phải.”
Ôn Xuyên chau mày: “Vậy ít nhất cũng là mối quan hệ bạn bè bình thường chứ?”
Tạ Kỳ: “…Cũng không phải.”
Ôn Xuyên không hiểu nữa: “Nếu đã không có mối quan hệ gì, giận thì cứ giận thôi, sao phải dỗ?”
Côn Minh Ôn Uyển không đồng tình mà đẩy anh trai mình một cái, dịu dàng nói: “Tạ sư huynh, vậy rốt cuộc là mối quan hệ gì ạ, huynh nói ra, chúng ta mới giúp được cho huynh.”
Tạ Kỳ mím môi: “Họ là… sư huynh đệ.”
Côn Minh Ôn Uyển nhướng mày, tỏ vẻ đã hiểu.
Ôn Uyển: “Vậy mối quan hệ giữa 2 người họ không tốt, đúng không?”
Tạ Kỳ gật đầu.
Ôn Uyển: “Vậy họ suốt ngày đánh nhau, đúng không?”
Tạ Kỳ lại gật đầu.
Lần này Ôn Uyển không nhịn được cười: “Vậy mấy ngày trước 2 người họ còn vì đánh nhau mà tay trong tay làm kiểm điểm trên đài Ngộ Đạo, đúng không?”
Tạ Kỳ: “…”
Thấy bộ dạng câm nín của Tạ Kỳ, Ôn Xuyên và Ôn Uyển không nhịn được mà che miệng cười: “Tạ sư huynh, huynh lại chọc giận Tống sư huynh như thế nào rồi ạ!”
Tạ Kỳ: “…”
Lời của tác giả:
Đôi này sạch về cả thể xác lẫn tâm hồn.