Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview
Cái bà ở trên chính là bước ngoặt của Chiến tranh thế giới thứ 2, cuối cùng cũng có người hiểu được lòng tôi rồi sao?
Mặt lạnh và mặt dày đúng là trời sinh một cặp, đây là quy luật do tổ tiên định ra!
Dừng dừng dừng – Mấy người đừng có đói khát quá mà vơ bèo gạt tép, quan hệ của 2 người họ tệ đến mức này, chẳng có gì đáng để đẩy thuyền cả, Tống Minh Tuyết tỏa sáng một mình nhé.
2 người họ đều hận không thể bóp chết đối phương, không hiểu mấy người đang đẩy thuyền cái gì nữa, Tống Minh Tuyết đừng đu bám Tạ Kỳ nữa được không?”
Cặp đôi oan gia à? Càng đáng để đẩy thuyền hơn chứ, chuyện của chồng chồng nhà người ta, sao lại gọi là đu bám được?
2 người vừa nhìn thấy đối phương là đã tức đến đau cả tim, tôi còn tưởng là yêu nhau rồi chứ.
Mấy người không hiểu rồi, cảm giác tuyệt vời của kẻ thù không đội trời chung chính là mơ thấy giấc mơ tình dục hay ác mộng đều là cùng một gương mặt, hề hề hề.
Bà trên biến thái quá hề hề hề ~
Hề hề hề ~
Cười chết tôi mất, fan riêng của cả 2 bên đều câm nín rồi.

‘Chỉ fan riêng câm nín thôi sao? Còn có cả chính chủ nữa.’

Tống Minh Tuyết chưa từng nghe qua thứ lý luận hoang đường này. Tạ Kỳ thì ngược lại, tiếp thu những lời lẽ kiểu này khá tốt, nhưng nếu người bị đem ra đẩy thuyền là hắn và Tống Minh Tuyết thì hắn thật sự không tài nào chấp nhận nổi.

Cho dù trên thế gian này chỉ còn lại hắn và Tống Minh Tuyết, thì hắn cũng tuyệt đối không bao giờ có bất kỳ dây dưa tình ái nào với Tống Minh Tuyết.

Vả lại, dẫu có gan nghĩ thì hắn cũng làm gì có gan làm.

Quá kinh khủng, hắn sẽ bị Tống Minh Tuyết đánh chết mất.

Lý Phùng Chân nhìn 2 học trò vừa nãy còn định lật nóc nhà, bây giờ lại ngoan ngoãn đến lạ, bèn hừ lạnh một tiếng: “Được rồi, đều là sư huynh đệ đồng môn! Gây ra chuyện thế này để người ta chê cười. Sư bá của các con đã trở về, vi sư phải đi nghênh đón, 2 con trở về tự kiểm điểm cho tốt, không được đánh nhau nữa đấy.”

Cười chết mất, lúc Lý tông chủ nói ra mấy chữ “không được đánh nhau nữa đấy”, sao mà nghe thê lương đến thế nhỉ hahaha.
Thật ra nếu trong nguyên tác quan hệ của họ tốt hơn một chút, cũng sẽ không đến nỗi bị dàn nhân vật chính đánh bại từng người một, biết đâu còn có thể nghịch thiên cải mệnh ấy chứ.

Tống Minh Tuyết đăm chiêu suy nghĩ.

Tuy không rõ những thứ thỉnh thoảng lại lơ lửng trên không trung kia là gì, cũng không biết những lời họ nói có thật hay không, nhưng Tống Minh Tuyết vẫn nắm được những điểm mấu chốt.

Thế giới họ đang sống là một cuốn tiểu thuyết tên là “Thương Vân”.

Dàn nhân vật chính là mấy tiểu đệ tử của phái Thương Vân, một môn phái suy tàn ở Đông Cảnh.

Truyện kể về một mô-típ cũ rích, đó là quá trình họ từ những tân binh mới bước chân vào giới tu chân, từng bước trưởng thành, lần lượt trở thành những chí tôn vô thượng của Nhân tộc, cuối cùng dẫn dắt phái Thương Vân từ suy tàn đi đến huy hoàng.

Điều vô cùng không may là.

Tống Minh Tuyết y, Tạ Kỳ, và cả phái Minh Đạo đều là những chướng ngại vật trên con đường trưởng thành của dàn nhân vật chính, đều bị đánh bại, bị trừ khử.

Làm nền cho dàn nhân vật chính, cuối cùng trở thành đá lót đường rồi chết một cách thê thảm, dường như đó chính là số mệnh của họ.

Bất kể những gì dòng bình luận viết là thật hay giả, chỉ cần Tống Minh Tuyết nghĩ đến việc phái Minh Đạo hiện tại, sau này sẽ bị một trận đại hỏa thiêu rụi, linh mạch bị vô số thế lực thừa cơ xâu xé, các đệ tử và trưởng lão đều chết thảm, ngay cả sư tôn của y, chưởng giáo phái Minh Đạo, Lý Phùng Chân, cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma mà nổ tan xác…

Lòng Tống Minh Tuyết lạnh đi, y quyết định tìm Tạ Kỳ nói chuyện.

Nơi ở của Tạ Kỳ được gọi là Bất Ngữ Thiền Viện, cách nơi ở của Tống Minh Tuyết vạn dặm, một cái ở đầu Đông, một cái ở đầu Tây, không vì lý do gì khác.

Chỉ sợ ở quá gần, đêm hôm nào đó 2 bên ngứa mắt nhau, không nhịn được ra tay bóp chết người kia thì biết làm sao?

Tống Minh Tuyết cố tình chọn một thời điểm khá muộn để đi qua, nhưng vẫn gây ra một trận hoảng loạn trong các đệ tử xung quanh, có người thậm chí còn cuống quýt cả tay chân truyền tin cho Tạ Kỳ.

Đối với đệ tử các môn phái, lớn thì tu luyện, đổi vật phẩm, nhỏ thì cơm ăn áo mặc, đều không thể tách rời khỏi linh thạch. Linh thạch mà phái Minh Đạo phát cho đệ tử được phân chia theo thân phận, đệ tử ký danh ít nhất, còn đệ tử thân truyền như Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ nhiều nhất.

Tạ Kỳ vốn là Thần tộc, gia thế hiển hách, căn bản không thiếu những thứ này, nên hắn đem hết số linh thạch nhận được mỗi tháng chia cho các tiểu đệ tử bên dưới, kết quả là vô tình thu nạp được một đám đàn em hâm mộ.

Tạ Kỳ bên kia đang buồn chán muốn chết thì một tin nhắn truyền đến đập vào mặt hắn, ngay sau đó là một tiếng hét thất thanh:

“TẠ SƯ HUYNH MAU CHẠY ĐI! TỐNG SƯ HUYNH ĐANG ĐẰNG ĐẰNG SÁT KHÍ ĐI VỀ PHÍA HUYNH ĐÓ!!”

Tạ Kỳ ngẩn người một lúc, vớ lấy túi trữ vật bên cạnh, vừa thu dọn hành lý vừa hừ lạnh một tiếng: “Cứ để hắn tới, lẽ nào ta lại sợ hắn?”

Vị đệ tử đến báo tin nghe vậy liền nghẹn họng: “…” ‘Vậy thì huynh đừng có thu dọn đồ đạc để chạy trốn chứ’.

Tạ Kỳ lại thấy điều này chẳng có gì mâu thuẫn cả. Việc hắn không sợ Tống Minh Tuyết và việc hắn muốn ra ngoài lánh nạn cũng chẳng xung đột gì, đây là hắn đang duy trì tình nghĩa đồng môn.

Tạ Kỳ bị Tống Minh Tuyết dọa thành cái dạng này, ai mạnh hơn ai thì rõ như ban ngày rồi còn gì!
Đây rõ ràng là Tạ Kỳ nhà chúng tôi biết nhường nhịn được chưa!
Hơn nữa, Tống Minh Tuyết bái sư sớm hơn Tạ Kỳ bao nhiêu năm, nếu bây giờ mà còn không đánh lại Tạ Kỳ, thì mới thật sự là chuyện cười lớn nhất thiên hạ!
Ây da lại tới nữa rồi, không phải đã nói rồi sao! Chuyện của đôi chồng chồng trẻ nhà người ta sao lại là chuyện cười được chứ ~
Đôi chồng chồng trẻ ~
Lùi một vạn bước mà nói, sao mấy người biết chắc chắn là Tống Minh Tuyết đến tìm Tạ Kỳ để đánh nhau? Không thể đến để mần nhau à?
2 thiếu niên kiếm tu, ở cái tuổi huyết khí phương cương, tôi không dám tưởng tượng họ làm nhau cuồng nhiệt đến mức nào đâu.
Cười chết tôi mất, lại làm cho các fan riêng câm nín rồi.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧