‘Chỉ fan riêng câm nín thôi sao? Còn có cả chính chủ nữa.’
Tống Minh Tuyết chưa từng nghe qua thứ lý luận hoang đường này. Tạ Kỳ thì ngược lại, tiếp thu những lời lẽ kiểu này khá tốt, nhưng nếu người bị đem ra đẩy thuyền là hắn và Tống Minh Tuyết thì hắn thật sự không tài nào chấp nhận nổi.
Cho dù trên thế gian này chỉ còn lại hắn và Tống Minh Tuyết, thì hắn cũng tuyệt đối không bao giờ có bất kỳ dây dưa tình ái nào với Tống Minh Tuyết.
Vả lại, dẫu có gan nghĩ thì hắn cũng làm gì có gan làm.
Quá kinh khủng, hắn sẽ bị Tống Minh Tuyết đánh chết mất.
Lý Phùng Chân nhìn 2 học trò vừa nãy còn định lật nóc nhà, bây giờ lại ngoan ngoãn đến lạ, bèn hừ lạnh một tiếng: “Được rồi, đều là sư huynh đệ đồng môn! Gây ra chuyện thế này để người ta chê cười. Sư bá của các con đã trở về, vi sư phải đi nghênh đón, 2 con trở về tự kiểm điểm cho tốt, không được đánh nhau nữa đấy.”
Tống Minh Tuyết đăm chiêu suy nghĩ.
Tuy không rõ những thứ thỉnh thoảng lại lơ lửng trên không trung kia là gì, cũng không biết những lời họ nói có thật hay không, nhưng Tống Minh Tuyết vẫn nắm được những điểm mấu chốt.
Thế giới họ đang sống là một cuốn tiểu thuyết tên là “Thương Vân”.
Dàn nhân vật chính là mấy tiểu đệ tử của phái Thương Vân, một môn phái suy tàn ở Đông Cảnh.
Truyện kể về một mô-típ cũ rích, đó là quá trình họ từ những tân binh mới bước chân vào giới tu chân, từng bước trưởng thành, lần lượt trở thành những chí tôn vô thượng của Nhân tộc, cuối cùng dẫn dắt phái Thương Vân từ suy tàn đi đến huy hoàng.
Điều vô cùng không may là.
Tống Minh Tuyết y, Tạ Kỳ, và cả phái Minh Đạo đều là những chướng ngại vật trên con đường trưởng thành của dàn nhân vật chính, đều bị đánh bại, bị trừ khử.
Làm nền cho dàn nhân vật chính, cuối cùng trở thành đá lót đường rồi chết một cách thê thảm, dường như đó chính là số mệnh của họ.
Bất kể những gì dòng bình luận viết là thật hay giả, chỉ cần Tống Minh Tuyết nghĩ đến việc phái Minh Đạo hiện tại, sau này sẽ bị một trận đại hỏa thiêu rụi, linh mạch bị vô số thế lực thừa cơ xâu xé, các đệ tử và trưởng lão đều chết thảm, ngay cả sư tôn của y, chưởng giáo phái Minh Đạo, Lý Phùng Chân, cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma mà nổ tan xác…
Lòng Tống Minh Tuyết lạnh đi, y quyết định tìm Tạ Kỳ nói chuyện.
Nơi ở của Tạ Kỳ được gọi là Bất Ngữ Thiền Viện, cách nơi ở của Tống Minh Tuyết vạn dặm, một cái ở đầu Đông, một cái ở đầu Tây, không vì lý do gì khác.
Chỉ sợ ở quá gần, đêm hôm nào đó 2 bên ngứa mắt nhau, không nhịn được ra tay bóp chết người kia thì biết làm sao?
Tống Minh Tuyết cố tình chọn một thời điểm khá muộn để đi qua, nhưng vẫn gây ra một trận hoảng loạn trong các đệ tử xung quanh, có người thậm chí còn cuống quýt cả tay chân truyền tin cho Tạ Kỳ.
Đối với đệ tử các môn phái, lớn thì tu luyện, đổi vật phẩm, nhỏ thì cơm ăn áo mặc, đều không thể tách rời khỏi linh thạch. Linh thạch mà phái Minh Đạo phát cho đệ tử được phân chia theo thân phận, đệ tử ký danh ít nhất, còn đệ tử thân truyền như Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ nhiều nhất.
Tạ Kỳ vốn là Thần tộc, gia thế hiển hách, căn bản không thiếu những thứ này, nên hắn đem hết số linh thạch nhận được mỗi tháng chia cho các tiểu đệ tử bên dưới, kết quả là vô tình thu nạp được một đám đàn em hâm mộ.
Tạ Kỳ bên kia đang buồn chán muốn chết thì một tin nhắn truyền đến đập vào mặt hắn, ngay sau đó là một tiếng hét thất thanh:
“TẠ SƯ HUYNH MAU CHẠY ĐI! TỐNG SƯ HUYNH ĐANG ĐẰNG ĐẰNG SÁT KHÍ ĐI VỀ PHÍA HUYNH ĐÓ!!”
Tạ Kỳ ngẩn người một lúc, vớ lấy túi trữ vật bên cạnh, vừa thu dọn hành lý vừa hừ lạnh một tiếng: “Cứ để hắn tới, lẽ nào ta lại sợ hắn?”
Vị đệ tử đến báo tin nghe vậy liền nghẹn họng: “…” ‘Vậy thì huynh đừng có thu dọn đồ đạc để chạy trốn chứ’.
Tạ Kỳ lại thấy điều này chẳng có gì mâu thuẫn cả. Việc hắn không sợ Tống Minh Tuyết và việc hắn muốn ra ngoài lánh nạn cũng chẳng xung đột gì, đây là hắn đang duy trì tình nghĩa đồng môn.