Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 9. Chính trực đến phát rợn ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Tống Minh Tuyết thở dài một hơi: “Thôi được rồi sư tôn, người thu lại thần thông đi ạ. Con và sư đệ nhất định sẽ hành sự cẩn trọng, tuyệt không làm người bẽ mặt, cũng nhất định sẽ bình an trở về.”

Nghe vậy, Lý Phùng Chân cũng không còn gì để bổ sung, bèn hài lòng phất tay bảo 2 người lui xuống thay quần áo, buộc tóc cho nhanh, cái bộ dạng ăn mày này trông mà gai cả mắt ông.

Tống Minh Tuyết vẫn quỳ trên bồ đoàn không nhúc nhích, vẻ mặt đăm chiêu. Y không biết phải nói với Lý Phùng Chân về chuyện của Giang Chu và “Loạn Thế Kinh” như thế nào. Nhưng dường như Lý Phùng Chân có thể nhìn thấu mọi chuyện, ông nở một nụ cười ôn hòa với họ: “Mọi chuyện đợi các con trở về rồi nói.”

Tống Minh Tuyết nghe vậy liền hiểu ra, dẫn Tạ Kỳ bên cạnh cùng bước ra khỏi nơi ở của Lý Phùng Chân.

Ngay khi Lý Phùng Chân tưởng đã tống tiễn được 2 người này đi, cuối cùng cũng có được một chút yên tĩnh, thì Tạ Kỳ lại bám vào khung cửa, ló ra cái đầu bù xù, gọi lớn: “Sư tôn! Thanh kiếm nổi tiếng nhất, mạnh nhất trong kiếm trì là thanh nào ạ?”

Lý Phùng Chân bị câu nói này của Tạ Kỳ làm cho bật cười. Tuy Tạ Kỳ thiên tư tuyệt đỉnh, tu vi vượt xa bạn bè đồng lứa, nhưng tuổi còn quá nhỏ, tu vi Kim Đan trung kỳ ở Trung Khung Kiếm Trì thật sự không đủ để xem.

Cho dù có thêm một Tống Minh Tuyết ở mức Kim Đan đại viên mãn, e rằng 2 người họ cũng không cách nào lấy được thanh “Giáng Tiên” kiếm mạnh nhất Trung Khung Kiếm Trì về.

Lý Phùng Chân đứng dậy, giơ chiếc quạt xếp lên gõ nhẹ vào cái đầu bù xù của Tạ Kỳ một cái nữa: “Lấy được bản mệnh kiếm nào là do thiên ý, chớ nên mơ mộng hão huyền.”

Mạnh nhất Trung Khung Kiếm Trì á? Tôi biết! Là “Giáng Tiên” kiếm!
Trong nguyên tác, “Giáng Tiên” kiếm đã từ chối không biết bao nhiêu thiên tài tuyệt thế, thậm chí còn từ chối cả đại phản diện Tạ Kỳ, cuối cùng trở thành bản mệnh kiếm của Lục Phong trong dàn nhân vật chính của chúng ta!
Đúng vậy! “Giáng Tiên”, bản mệnh kiếm của bé cưng Lục Phong nhà chúng ta sắp xuất hiện rồi sao!
Haiz! Tại sao lại từ chối Tạ Kỳ chứ, không hiểu nổi. Lục Phong cũng không tệ, nhưng bây giờ nhìn thế nào cũng thấy Tạ Kỳ có tiềm năng hơn mà.

Tạ Kỳ: ?

‘Từ chối ta? Chấp nhận Lục Phong?’

Tạ Kỳ đọc được dòng bình luận mà có chút hóa đá.

Có gì mà không hiểu nổi đâu, trong cuốn sách này, mọi tài nguyên đều phục vụ cho dàn nhân vật chính cả. Chỉ có thể trách họ không phải là nhân vật chính thôi.
Đây đã là gì đâu? Sau “Giáng Tiên kiếm”, “Vạn Niên Huyền Băng” còn có “Côn Lan Bí Pháp”, dàn nhân vật chính của chúng ta chính là dựa vào 3 thứ này mà tỏa sáng rực rỡ, thay thế vị trí thủ lĩnh thế hệ đệ tử mới của Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết đó.
Đúng vậy! Lúc cuối cùng lật đổ phái Minh Đạo, chém giết cặp đôi phản diện này thì chúng cũng là vũ khí cực mạnh đấy!

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết một trước một sau đi trên con đường nhỏ của ngọn núi chính, những dòng bình luận mang theo vẻ chế giễu không ngừng hiện ra trên không trung đè nặng lên 2 thiếu niên đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

Giáng Tiên kiếm, Vạn Niên Huyền Băng, Côn Lan Bí Pháp…

Cuối cùng, dòng bình luận cũng đột ngột dừng lại.

Tạ Kỳ dừng bước, thân hình thẳng tắp như tùng. Hắn mở miệng, giọng bỗng khàn đi.

Không biết là nói với Tống Minh Tuyết phía trước, hay là nói với chính mình:

“Ta muốn Giáng Tiên kiếm.”

Tống Minh Tuyết cũng dừng lại, lời Tạ Kỳ nói khiến tim y rung động.

Nhưng y vẫn quay lưng về phía Tạ Kỳ, không nói một lời.

Tạ Kỳ bướng bỉnh lặp lại một lần nữa: “Ta nói, ta muốn Giáng Tiên kiếm.”

“Muốn thì có thể, nhưng phải có bản lĩnh để lấy.” Giọng Tống Minh Tuyết rất hay, Tạ Kỳ luôn cảm thấy Tống Minh Tuyết giống như một cây tuyết tùng, giống ở mọi phương diện. Giờ phút này, giọng nói như được ngâm trong nước tuyết kia lại vô cùng lạnh lẽo, dường như muốn đẩy hắn lên từng tầng một, khiến da đầu hắn tê dại.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đường ai nấy đi tại chính điện của ngọn núi chính, mỗi người trở về nơi ở của mình. Sau khi thu dọn trong ngoài một lượt, họ đến ngoài sơn môn vào thời gian mà Lý Phùng Chân đã định.

Tống Minh Tuyết thay một bộ huyền y không thường thấy, càng tôn lên vòng eo thon và đôi chân dài. Một con người lạnh lùng, tựa như một vốc sương trong được bao phủ bởi chiếc áo choàng đen, nhẹ nhàng và lãnh đạm.

Còn Tạ Kỳ vẫn ăn mặc như cũ, bộ trang phục màu đen mạnh mẽ với những đường vân đỏ sậm thêu trên viền áo, đơn giản gọn gàng, tràn trề sát khí.

Trời đất quỷ thần ơi, cái eo này, cái chân này! Mông của Tống sư huynh không sợ độ cao sao?
Tôi nhớ ở giai đoạn sau, Tạ Kỳ là nam nữ đều ăn tất mà nhỉ? Lúc này có một mỹ nhân như Tống sư huynh ngày ngày lượn lờ trước mặt, vậy mà hắn không động lòng sao?
Chắc có gan nghĩ nhưng không có gan làm, dù sao thì Tống Minh Tuyết hiện tại có thể đánh 2 Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ ơi ta có một con đường tắt lên trời, huynh có đi không?

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết: “…”

2 người chán ghét nhìn nhau một cái, rồi đều không nhịn được mà dời mắt đi.

Tạ Kỳ thầm lẩm bẩm trong lòng, sao mình không biết mình nam nữ đều ăn tất nhỉ? Mình không thích đàn ông!

Nghĩ đến cái đêm cùng Tống Minh Tuyết nghe kịch phòng the sống động dưới gầm giường của Giang Chu…

Tiếng rên rỉ và thở dốc của đàn ông hòa vào nhau…

Tạ Kỳ rùng mình một cái, không được không được!

Chỉ nghĩ đến thôi là hắn đã nổi hết da gà rồi.

Những dòng bình luận kia đúng là vớ vẩn, nếu không phải thấy chúng còn có ích, Tạ Kỳ thật sự muốn tìm cách giải quyết cái đám mồm mép này.

2 người cứ thế chán ghét nhìn nhau cho đến lúc sắp xuất phát, mới phát hiện chuyến đi này còn có các đệ tử khác. Nguyên nhân là do Trung Khung Kiếm Trì khó khăn lắm mới mở 1 lần, các đệ tử thân truyền của các phong chủ khác trong phái Minh Đạo mà chưa có bản mệnh kiếm đều được sư tôn họ cử đi theo, đồng hành cùng Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ.

Trong số họ, người có tu vi cao nhất cũng chỉ là Kim Đan đại viên mãn như Tống Minh Tuyết, cách Kết Anh một bước chân. Người tu vi thấp nhất là Trúc Cơ đại viên mãn, tổng cộng có 12 người.

Sau khi Tống Minh Tuyết điểm danh xong, lại dặn dò một vị đệ tử quen mặt đi lấy Vân Thoa đến.

Tu vi của vị đệ tử đó không kém Tống Minh Tuyết là bao, nhưng Tống Minh Tuyết chưa tròn 20 tuổi, còn vị đệ tử kia đã có một chòm râu rậm, ít nhất cũng phải trăm tuổi rồi.

Ấy vậy mà lúc này lại vô cùng cung kính gọi Tống Minh Tuyết một tiếng “Tống sư huynh”.

Linh khí trong giới tu chân ngày nay đã ngày càng thưa thớt, người có thể thành tôn thành tiên chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng vẫn xuất hiện rất nhiều thiên tài, từng bước một, bỏ xa bạn bè đồng lứa khiến họ không thể nào theo kịp.

Thiên phú, là thứ đè chết người.

Phái Minh Đạo cách Trung Khung Kiếm Trì không xa, dùng Vân Thoa chỉ mất khoảng 2 canh giờ là đến nơi.

Lý Phùng Chân không muốn các đệ tử của mình xuống núi quá sớm, e rằng sẽ xảy ra biến cố, vì vậy ngay cả Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ cũng rất ít có cơ hội ra ngoài, huống chi là các đệ tử khác.

Mấy tiểu đệ tử đứng trên Vân Thoa, nhìn Vân Thoa lao đầu vào trong mây trắng, mây mù lượn lờ cuồn cuộn, dọa cho tim họ run lên, phải níu lấy tay áo của Tạ Kỳ bên cạnh mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

“Tạ… Tạ sư huynh.”

Tạ Kỳ gật đầu với cậu.

Tạ Kỳ nhìn đám đệ tử đang co rúm lại với nhau, phát hiện toàn là người quen, trong đó thậm chí còn có người đã báo tin cho hắn vào cái đêm Tống Minh Tuyết đến tìm hắn.

Tính cách của Tống Minh Tuyết có phần cô độc, tuy địa vị trong lòng các sư đệ sư muội không thấp, nhưng không có nhiều bạn bè thân thiết. Thế nhưng Tạ Kỳ lại là một đóa hoa của phái Minh Đạo.

Không chỉ đang trong thời kỳ nở rộ, mà còn nở cực kỳ rực rỡ.

Ngày thường lúc luyện kiếm không chỉ khiến các sư tỷ sư muội phải liếc nhìn không ngớt, mà ngay cả những tiểu sư đệ yếu đuối liễu rủ trong gió kia khi nhìn thấy bờ vai ngày càng rộng và vòng eo săn chắc của Tạ Kỳ cũng thấy chân hơi mềm nhũn.

Cộng thêm việc Tạ Kỳ căn bản không quan tâm đến những thứ vật ngoài thân, ngày thường vui vẻ thì lại vung linh thạch tiền bạc, một cái đùi vừa có tiền vừa lợi hại lại dễ nói chuyện, ai mà không ôm?

Vì vậy, bên cạnh Tạ Kỳ luôn có một đám người vây quanh.

Đám tiểu đệ tử kia rõ ràng có chút sợ Tống Minh Tuyết, chỉ dám đi theo sau Tạ Kỳ nhỏ giọng hỏi: “Tạ sư huynh, huynh nói xem chúng ta có lấy được bản mệnh kiếm không?”

Tạ Kỳ thì lại chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Thiên tư và căn cốt của hắn đủ để những thanh kiếm nổi danh thiên hạ kia tự động tìm đến, mục tiêu của chuyến đi này cũng chỉ có “Giáng Tiên” kiếm.

Tạ Kỳ không hiểu được sự bất an trong lòng những đệ tử có thiên tư bình thường, vì vậy, không biết phải an ủi như thế nào, chỉ đành vỗ vai từng người một: “Sẽ được thôi, đừng suy nghĩ lung tung.”

“Không phải bản mệnh kiếm của mọi người trên Trung Khung Châu đều phải lấy từ Trung Khung Kiếm Trì, chuyến đi này cũng chỉ xem như một cơ duyên chưa biết trước mà thôi. Cho dù duyên phận của các vị không ở Trung Khung Kiếm Trì, những thanh kiếm trong Kiếm Các của phái Minh Đạo cũng chưa chắc đã yếu hơn trong Kiếm Trì.”

Giọng nói lạnh lùng của Tống Minh Tuyết làm dịu đi phần nào sự lo lắng trong lòng các đệ tử, nhưng họ vẫn lo lắng: “Nhưng nếu không lấy được gì cả, chẳng phải là đi một chuyến công cốc sao, về tông môn rồi không biết còn bị sư tôn trách phạt như thế nào nữa…”

“Sao lại thế được.” Tống Minh Tuyết đứng trên Vân Thoa nhìn trời đất một màu, “Mây tan mây hợp, núi cao sông dài, chúng sinh và vạn vật dưới chân này, giờ phút này may mắn được chiêm ngưỡng, đã không uổng công đi một chuyến.”

Huhuhu~ Lúc Tống sư huynh nói câu này, liệu có nghĩ đến một ngày nào đó trong tương lai mình sẽ thân bại danh liệt, chết thảm, rõ ràng là con cưng của trời mà lại nửa đời chìm nổi không?
Được thấy cảnh sắc vội vã của một đời người này, cho dù cuối cùng kết cục có vội vàng thì đối với Tống sư huynh cũng xem như không sống uổng một kiếp sao?
Haiz, đến giờ vẫn không hiểu tại sao Tống sư huynh lại là phản diện.
Mọi người không phát hiện ra sao? Cái tính cách cô độc này của ảnh, sau này rất dễ đi vào ngõ cụt đấy.

Tạ Kỳ như có điều suy nghĩ liếc Tống Minh Tuyết một cái, hắn cũng luôn có một câu hỏi như vậy.

Nếu nói sau này hắn sẽ trở thành đại phản diện, Tạ Kỳ cảm thấy không có gì là không thể, dù sao thì hắn cũng biết mình không phải là thứ tốt đẹp gì.

Nhưng Tống Minh Tuyết…

Thuộc dạng chính trực đến phát rợn.

Một lòng theo Lý Phùng Chân cầu chứng đại đạo, nỗi khổ tu tiên thanh tịnh mà dài đằng đẵng. Một thiếu niên ở tuổi như Tống Minh Tuyết, Tạ Kỳ luôn cảm thấy ít nhiều cũng sẽ có chút ham chơi hay lười biếng, nhưng Tống Minh Tuyết lại giống như một khúc gỗ.

Ngày lại qua ngày, không có hồi kết.

Quá chăm chỉ, chăm chỉ đến mức Tạ Kỳ khổ không thể tả.

Bây giờ chưa tròn 20 tuổi đã sắp Kết Anh, điều này chỉ có thiên tư thôi thì không thể làm được.

Bây giờ lại bảo hắn Tống Minh Tuyết là phản diện? Đây là trò đùa quý quái gì vậy?

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧