Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ ghi nhớ thông tin trong dòng bình luận, nghĩ đến Vạn Niên Huyền Băng vừa được nhắc đến, thứ đó không chỉ có thể giúp Tống Minh Tuyết, mà còn là một trong những thứ mà dàn nhân vật chính sau này dựa vào…
2 mắt Tạ Kỳ sáng long lanh: “Nói vậy là, sư tôn biết rồi!”
Lý Phùng Chân xoa xoa mi tâm: “Để vi sư ta suy nghĩ kỹ đã, tuổi đã cao rồi, cái gì cũng không nhớ nổi nữa.”
Lý Phùng Chân không nhịn được mà chỉ trỏ Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ tố cáo: “Đều là bị các con chọc tức đó!”
Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết thành thục cúi đầu giả làm chim cút.
‘Tướng phu thê?’
Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ ăn ý liếc nhìn nhau một cái, rồi lại ăn ý cùng lúc dời mắt đi.
‘Nói năng vớ vẩn.’
Lý Phùng Chân nhìn 2 người họ mà đau cả đầu. Trong các tông chủ của mấy đại môn phái, chỉ có ông là một ông già độc thân, vốn sống cuộc đời tiêu dao tự tại.
Ban đầu chỉ thu nhận một mình Tống Minh Tuyết làm đệ tử, quả thực ngoan ngoãn đỡ lo.
Kết quả sau khi tiểu đệ tử Tạ Kỳ đến thì gà bay chó sủa, 2 người tụ lại một chỗ không có ngày nào là không gây họa cho ông.
Lý Phùng Chân xua tay bảo 2 người mau lui xuống đừng ở đây làm ông ngứa mắt nữa.
Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ ngoan ngoãn hành lễ, rồi ai về nhà nấy, chuẩn bị vùi đầu ngủ một giấc.
Trút bỏ sự mệt mỏi khi đối phó với hoang thú và sự căng thẳng suốt bao ngày qua, cuối cùng họ cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hoàng hôn, y sư lại đến nơi ở của 2 người một chuyến. Lúc Tống Minh Tuyết tiễn y sư đi thì trời đã tối mịt. Cùng với sự mệt mỏi trên người đã tan biến hết, Tống Minh Tuyết liền khoác áo choàng ngồi lên chiếc ghế bập bênh trong sân.
Sân của Tống Minh Tuyết là 1 trong 2 thiên viện của ngọn núi chính của phái Minh Đạo, tên là “Vô Thượng Lăng Tiêu”, là nơi ở của chưởng giáo đời tiếp theo của phái Minh Đạo. Hàng chục ngàn bậc thang đá thẳng lên trời xanh, bên dưới là biển mây cuồn cuộn không ngớt, một tòa sơn môn thấp thoáng trong mây, trên phiến đá bạch ngọc cao trăm trượng có khắc 2 chữ “Lăng Tiêu” khí thế hùng vĩ.
Trong lúc Tống Minh Tuyết đang nhắm mắt dưỡng thần, ánh trăng li ti rọi xuống gò má nghiêng của y, lá tre khẽ động theo gió, bóng cây chập chờn.
Một chút linh lực còn sót lại khó có thể nhận ra đã khiến Tống Minh Tuyết lập tức cảnh giác. Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng lướt qua xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một nơi cách y hơn 30 bước, ở đó xuất hiện một bình ngọc.
Tống Minh Tuyết đi qua, cúi người cầm bình ngọc lên.
Là Hỗn Độn Ngưng Hoa Lộ.
Loại thuốc này được chiết xuất từ tuyết liên và máu đầu tim của Long tộc, vô cùng quý hiếm.
Có thể tặng cả một bình đầy Ngưng Hoa Lộ này, trong lòng Tống Minh Tuyết đã hiểu ra.
Y không ngờ Tạ Kỳ lại có thể hào phóng với mình đến vậy, xem ra hắn không muốn nợ ân tình của y.
Tống Minh Tuyết nhìn trái nhìn phải, sau đó cẩn thận cất bình ngọc vào vòng tay trữ vật, trông có chút chột dạ. Cũng không thể trách y, y thật sự sợ dòng bình luận phiền phức kia lại đột nhiên xuất hiện.
Đến lúc đó còn không biết sẽ bị họ đẩy thuyền thành cái dạng gì nữa.
Ngay lúc Tống Minh Tuyết đang mừng thầm vì dòng bình luận không xuất hiện, thì trong bụi cỏ xa xa khẽ động. Tống Minh Tuyết gọi một tiếng: “Mau ra đây.”
Một tiểu đệ tử nghe vậy liền ló đầu ra, trên đầu còn cắm mấy cành cây làm ngụy trang. Cậu căng thẳng nhìn Tống Minh Tuyết: “Tống… Tống sư huynh.”
Tống Minh Tuyết tung tung bình thuốc: “Là ngươi mang đến à?”
Tiểu đệ tử gật gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Là Tạ Kỳ, Tạ sư huynh bảo đệ mang đến, huynh ấy bảo đệ phải tận mắt nhìn Tống sư huynh huynh lấy bình thuốc rồi mới được về.”
Tống Minh Tuyết nhướng mày: “Sao hắn không tự qua?”
Tiểu đệ tử trước mặt Tống Minh Tuyết có một sự gượng gạo khó nói, cậu chọc chọc tay: “Hình như trong người Tạ sư huynh huynh ấy không được khỏe…”
Tống Minh Tuyết gật đầu, lấy từ trong tay áo ra mấy khối linh thạch đưa cho tiểu đệ tử, ôn tồn nói: “Vất vả cho ngươi rồi.”
“Không vất vả không vất vả…” Tiểu đệ tử kia luống cuống tay chân nhận lấy linh thạch, quay cuồng hành lễ với Tống Minh Tuyết một cái, rồi vắt chân lên cổ chạy biến trước mặt y.
Tống Minh Tuyết: ?
Không hiểu vì sao cậu lại sợ mình đến vậy, Tống Minh Tuyết lại nằm xuống ghế bập bênh. Y nghĩ đến Hỗn Độn Ngưng Hoa Lộ vừa rồi, không khỏi nghĩ đến những lời dòng bình luận từng viết.
Nếu 2 người họ hợp tác, khả năng thay đổi cục diện tương lai có lớn hơn không?
Nhưng Tống Minh Tuyết cũng có nỗi lo của riêng y. Y và Tạ Kỳ đối đầu nhau không phải là chuyện 1 – 2 ngày, chưa chắc Tạ Kỳ đã chịu hợp tác với y.
Y cảm thấy vẫn nên tìm cơ hội, rồi nói bóng nói gió hỏi thử suy nghĩ của Tạ Kỳ mới được.
Ánh bình minh mờ ảo, phần lớn đệ tử phái Minh Đạo đã bắt đầu luyện công buổi sáng.
Thương thế trên người Tống Minh Tuyết vẫn chưa hoàn toàn bình phục, bị Lý Phùng Chân ra lệnh trong vòng 7 ngày không được cầm kiếm, nên chỉ có thể ở trên đài Ngộ Đạo của buổi luyện công sáng chỉ đạo các tiểu đệ tử khác.
Thời gian luyện công buổi sáng là 1 canh giờ. Sắp kết thúc rồi mà Tống Minh Tuyết vẫn không thấy bóng dáng của Tạ Kỳ đâu.
Tống Minh Tuyết: “…”
Tống Minh Tuyết cảm thấy không có gì để nói với họ.
Tống Minh Tuyết nghĩ đến lời của tiểu đệ tử đến đưa thuốc đêm qua, hình như trong người Tạ Kỳ không được khỏe, lẽ nào ở Trung Khung Kiếm Trì đã để lại nội thương nào đó?
Tống Minh Tuyết đợi đến khi luyện công buổi sáng kết thúc, liền đi về phía Bất Ngữ Thiền Viện, nơi ở của Tạ Kỳ.
Một mặt muốn nói chuyện với Tạ Kỳ về Vạn Niên Huyền Băng, một mặt muốn xem thử Tạ Kỳ có thật sự bị bệnh, trong người không khỏe hay không.
