Trong lúc Tạ Kỳ còn đang đăm chiêu suy nghĩ, Vân Thoa đã đưa họ đến địa phận của Trung Khung Kiếm Trì.
Trung Khung Kiếm Trì nằm ở trung tâm Hỏa Lâm, chính giữa Trung Khung Châu. Tin kiếm trì mở ra đã lan khắp lục địa Trung Khung, xung quanh đã tụ tập quá nhiều tu sĩ nghe tin mà đến, người đông như kiến, ai nấy đều phấn khích.
Có những đệ tử môn phái như Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ, có những công tử thế gia mặc hoa phục, sau lưng có 2 hàng tôi tớ phục vụ, cũng có những tán tu áo vải thô sơ, phong cách phóng khoáng.
Tống Minh Tuyết lướt mắt qua một lượt, không ngờ lại phát hiện trong số những người đó có cả người mà ngay cả y cũng không nhìn thấu được tu vi.
Điều đó có nghĩa là người đó cao hơn Tống Minh Tuyết không chỉ 1 đại cảnh giới.
Đại năng ở mức Nguyên Anh đại viên mãn, thậm chí là Hóa Thần sơ kỳ đến đây, chắc chắn là nhắm vào tuyệt thế thần kiếm.
Tống Minh Tuyết như có điều suy nghĩ mà liếc nhìn Tạ Kỳ một cái.
Tạ Kỳ lười biếng nhìn lại: “Gì thế!”
Tống Minh Tuyết cụp mắt xuống: “Muốn lấy Giáng Tiên kiếm, e là khó khăn trùng trùng.”
Hơn nữa nơi này không phải là phái Minh Đạo, không có Lý Phùng Chân bảo vệ, cho dù có lấy được thần kiếm cũng sẽ lập tức trở thành mục tiêu công kích của mọi người…
Đừng nói là Hóa Thần, bây giờ với nhóm người của họ, chỉ cần một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ thôi cũng đã có thể giết sạch bọn họ.
Ánh mắt Tạ Kỳ lạnh lùng sắc bén: “Thì đã sao, chỉ là một thanh kiếm quèn, đám người kia cứ nói nó không thuộc về ta, ta lại cứ muốn bắt nó phải nhận ta làm chủ.”
Tống Minh Tuyết không nói thêm gì nữa. Lối vào kiếm trì từ từ mở ra, một luồng kiếm quang bắn thẳng lên trời cao, kiếm khí lẫm liệt đè ép mọi người đến không thẳng lưng nổi.
Tống Minh Tuyết quan sát kiếm ý kia, y chỉ từng thấy loại áp bức này trên người Lý Phùng Chân, điều đó có nghĩa là cảnh giới của người vừa đến không chênh lệch bao nhiêu so với Lý Phùng Chân.
Có thể dùng Lý Phùng Chân làm thước đo cảnh giới, cũng là một đại năng hiếm có trên đời.
Kiếm ý tan đi, một vị kiếm tôn tay cầm kiếm, từ từ bước ra từ lối vào của kiếm trì, xuất hiện trước mặt mọi người.
Người vừa đến có một đôi mắt ưng sắc lẹm, đường nét như được tạc, tướng mạo vô cùng anh tuấn nhưng sát khí quanh thân lại quá nặng.
Người đó vươn vai một cái, thậm chí không thèm ngước mắt nhìn bất kỳ đệ tử nào, chỉ dựa vào lối vào, uể oải nói: “Bản tôn tên là Huyền Nguy.”
Huyền Nguy Kiếm Tôn, người trông coi Trung Khung Kiếm Trì, cùng với Lý Phùng Chân và 4 vị chưởng ấn của 4 đại phái còn lại được xưng là “Lục Tôn” của thế gian.
Lời này vừa thốt ra, các kiếm tu vây quanh không nhịn được mà rướn cổ lên để nhìn vị đại năng sống sờ sờ đang xuất hiện trước mắt này.
Nếu không phải hôm nay kiếm trì mở ra, Lục Thánh của thế gian đâu phải là thứ mà họ có thể dễ dàng gặp được như vậy?
Huyền Nguy Kiếm Tôn tự nguyện trở thành người trông coi kiếm trì này, 10 năm mở 1 lần, lời thoại cũng không hề thay đổi: “Kiếm trì tổng cộng chia làm 3 khu vực, lần lượt là Thổ Vực, Hải Vực và Thiên Vực.”
“Khu vực đầu tiên là Thổ Vực, bên trong toàn là những thanh kiếm chưa sinh ra kiếm linh. Các ngươi bây giờ có thể vào tầng thứ nhất xem thử, nếu ở tầng thứ nhất cảm ứng được bản mệnh kiếm của mình, thì có thể lập khế ước rồi lấy đi luôn. Trong quá trình tu hành, kiếm sẽ từ từ sinh ra kiếm linh.”
“Ở Thổ Vực, các ngươi sẽ không gặp nguy hiểm gì.”
“Khu vực thứ 2 là Hải Vực, kiếm ở Hải Vực đã sinh ra kiếm linh. Nếu muốn lấy kiếm từ đó, phải được kiếm linh chấp nhận mới được. Phần lớn kiếm linh trong đó đều không phải dạng vừa, một khi đã vào Hải Vực, sống chết tự chịu.”
“Vậy Giáng Tiên kiếm có ở Hải Vực không?”
Một giọng nói đột ngột vang lên cắt ngang lời của Huyền Nguy Kiếm Tôn, khiến vị kiếm tôn kia không vui, nhưng ông ta không muốn so đo với một đám con nít, bèn thuận miệng giải thích: “Vậy thì phải nói đến khu vực thứ 3 – Thiên Vực. 5 thanh thần kiếm, bao gồm cả Giáng Tiên kiếm đều ở trong đó. Chỉ có điều các thần kiếm đều có hoang thú giữ kiếm của riêng chúng, muốn lấy được thần kiếm, tất yếu sẽ phải giao đấu với hoang thú giữ kiếm, cửu tử nhất sinh.”
Nghe thấy 3 chữ “Giáng Tiên kiếm”, Tống Minh Tuyết ngầm nhìn về phía người vừa hỏi. Người đó mặc một bộ hắc bào, nửa khuôn mặt bị che khuất, không nhìn rõ.
“Nguyên Anh trung kỳ.” Tống Minh Tuyết nói.
Tạ Kỳ liếc mắt lại gần: “Huynh nói gì?”
Tống Minh Tuyết không chịu nổi việc ở quá gần Tạ Kỳ, lùi lại 2 bước: “Đối thủ của ngươi đó.”
Lối vào Thổ Vực mở ra đầu tiên, thời gian mở là 3 canh giờ. Tống Minh Tuyết tiễn các đệ tử đi cùng đến lối vào, dặn dò vài câu rồi nhìn họ lũ lượt đi vào.
Họ không giống như Tạ Kỳ có mục tiêu rõ ràng, đến đây chỉ vì một thanh kiếm, chắc chắn là có cơ hội thì sẽ phải thử sức.
Đối với họ, cho dù bản mệnh kiếm lấy được không có kiếm linh thì cũng chẳng sao, trong những năm tháng dài đằng đẵng từ từ nuôi dưỡng ra kiếm linh cũng là một niềm vui lớn. Con đường tu tiên dài dằng dặc, lúc nào cũng phải tìm cho mình việc gì đó để làm.
Các đệ tử phái Minh Đạo đi đến chỉ còn lại Tống Minh Tuyết, Tạ Kỳ và 2 tiểu đệ tử Kim Đan sơ kỳ. Tổng cộng 4 người tụ lại một chỗ. Các tu sĩ khác không vào Thổ Vực, có người đơn thương độc mã, nhưng phần lớn đều đi cùng nhau, vây quanh đánh giá thiên tư, linh căn và cảnh giới tu vi của những người xung quanh.
Trong số những người còn lại bây giờ, liếc mắt một cái thấp nhất cũng là Kim Đan sơ kỳ.
Ngay lúc Tạ Kỳ đang suy nghĩ về hoang thú giữ kiếm mà vị kiếm tôn kia vừa nói, một bàn tay đặt lên vai hắn.
Tạ Kỳ vừa định phản ứng, thì linh lực của Tống Minh Tuyết đã ập đến, một luồng gió mát lành thổi qua tai hắn, ngay sau đó là một tiếng kêu la thảm thiết.
Tạ Kỳ liếc mắt nhìn sang, liền thấy Tống Minh Tuyết mặt lạnh như tiền đang bắt lấy cánh tay người kia.
“Ây da! Đạo hữu đạo hữu! Nương tay!”
“Ta không có ác ý, ta thật sự không… không có ác ý.”
Người đó mặc một bộ áo vải đã cũ, nhưng cả người trông sạch sẽ gọn gàng, trong đôi mắt ánh lên vẻ lanh lợi, giơ bàn tay còn lại lên làm động tác đầu hàng: “Ta thật sự là người tốt…”
Tống Minh Tuyết nhìn rõ tu vi của người đó chỉ là Kim Đan sơ kỳ, hơn nữa lúc này không nên gây thù chuốc oán với người khác, bèn buông tay người đó ra.