Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Lý Phùng Chân đã bế quan 3 ngày không ra ngoài. Ông vốn không thích phiền phức, thường một mình bế quan để cảm ngộ thiên đạo, nhưng hôm nay lại không thể không lộ diện.

Vì Trung Khung Kiếm Trì 10 năm mới mở một lần đã mở.

Mọi thanh kiếm ở Trung Khung Châu về cơ bản đều đến từ Trung Khung Kiếm Trì. Trong kiếm trì có vô số bảo kiếm, vì vậy mỗi khi kiếm trì mở ra, vô số tu sĩ đều tìm đến, hy vọng có thể tìm được một thanh bản mệnh kiếm thuộc về mình.

Lý Phùng Chân tổng cộng chỉ thu nhận 2 vị đệ tử thân truyền.

Từ mấy năm trước, Lý Phùng Chân đã trao “Ngân Giản Tuyết”, thanh kiếm có cùng nguồn gốc với bản mệnh kiếm của mình cho Tống Minh Tuyết, và nó đã trở thành bản mệnh kiếm của y.

Còn người đệ tử kia, Tạ Kỳ, năm nay cũng đã 16 tuổi, thiên tư tuyệt đỉnh, đã đến lúc nên có một thanh kiếm của riêng hắn.

Lý Phùng Chân sai người gọi cả Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đến, định dặn dò vài câu như thường lệ. Thực ra cũng chẳng có gì khác ngoài việc bảo họ đừng đánh nhau, đừng sinh lòng oán hận, dù sao thì 2 học trò này của ông không yêu thương nhau, nhưng lại thích tàn sát lẫn nhau.

Người ta nói con cái không hòa thuận, ắt là do người lớn vô đức. Lý Phùng Chân đã suy nghĩ nhiều năm mà cũng không thấy mình có lỗi ở đâu.

Cửa chính điện được đẩy ra, một bóng đen một bóng trắng lần lượt đi vào. Lý Phùng Chân ngước mắt lên, kết quả là bị 2 người trước mặt dọa cho giật nảy mình.

Tạ Kỳ quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, mặt mày nhăn nhó, cả người lờ đờ uể oải.

Tống Minh Tuyết bên cạnh cũng tóc tai không buộc, sắc mặt trắng bệch, trông chẳng khá hơn Tạ Kỳ là bao.

2 người cứ thế mang bốn cái quầng thâm mắt cùng quỳ xuống trước mặt Lý Phùng Chân.

Lý Phùng Chân: ?

? Tối qua 2 người họ ngủ chung một mền à?
Bà ở trên, lời lẽ gì mà trắng trợn thế?
Hahahaha! Lý Phùng Chân nhắm 2 mắt lại, không thấy được tương lai của phái Minh Đạo.
Làm gì có tương lai đâu mà thấy?

Đọc được dòng bình luận cuối cùng, Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ lại đồng loạt siết chặt nắm đấm.

Tình cảnh này cũng không thể trách họ được. Tối qua không chỉ vừa xác nhận tin dữ, mà còn bị ép nghe chuyện phòng the của sư bá nhà mình suốt nửa đêm, trời còn chưa sáng đã bị Lý Phùng Chân cho người gọi dậy.

Phiền muộn, tức giận, xấu hổ, mệt mỏi hòa vào nhau, khiến cho người này còn ủ rũ hơn người kia.

Lý Phùng Chân khẽ ho một tiếng, vẻ mặt bất mãn: “Lát nữa xuống dưới chỉnh trang lại đi, trông ra cái thể thống gì hả!”

Tạ Kỳ cúi đầu nghe răn dạy, Tống Minh Tuyết theo thói quen chuyển chủ đề: “Không biết hôm nay sư tôn gọi chúng con đến có việc gì quan trọng ạ?”

Lý Phùng Chân uống một ngụm trà, dời ánh mắt ghét bỏ khỏi 2 người, chậm rãi nói: “Trung Khung Kiếm Trì sắp mở rồi.”

Nghe vậy, Tạ Kỳ ngước mắt lên.

Lý Phùng Chân: “Kỳ Nhi vẫn chưa có bản mệnh kiếm, lần này Trung Khung Kiếm Trì chính là một cơ hội, 2 con có thể đến đó rèn luyện một phen.”

Tống Minh Tuyết nhanh chóng nghe ra điều bất thường, y chỉ vào mình nói: “2 con, con cũng phải đi ạ?”

“Đương nhiên.” Lý Phùng Chân nhìn đôi mắt không hiểu chuyện của đại đệ tử nhà mình mà lòng hơi chột dạ, “Đệ tử thân truyền đi lấy bản mệnh kiếm, theo lý thì ta là sư tôn không nên vắng mặt, nhưng năm xưa bản tôn từng có xung đột với vị kiếm tôn trông coi kiếm trì kia, thật sự không tiện lộ diện.”

Lý Phùng Chân sai khiến đệ tử mà mặt không đổi sắc: “Còn Minh Tuyết con là đệ tử đứng đầu của bản tôn, là tiểu chưởng ấn của phái Minh Đạo, vậy con hãy dẫn sư đệ đi một chuyến đi.”

Tống Minh Tuyết bên này còn chưa đồng ý, Tạ Kỳ quỳ bên cạnh đã không chịu trước: “Không được! Con không đồng ý!”

“Ai mà muốn đi cùng y chứ! Đệ tử một mình đi sớm về sớm, bảo đảm sẽ mang về cho sư tôn một thanh bảo kiếm tuyệt thế!”

Lý Phùng Chân ném thẳng cái chén trà rỗng ở bên cạnh vào đầu Tạ Kỳ, “Nói bậy bạ gì đó! Im miệng!”

Tạ Kỳ xoa xoa cái đầu bị đánh đau, không vui mà lắc đầu lẩm bẩm: “Biết rồi, là đệ tử không hiểu chuyện, là đệ tử vô dụng, đệ tử không sống nữa…”

Tống Minh Tuyết thấy vậy cũng không giả vờ nữa: “Sư tôn, nếu Tạ sư đệ đã tự tin đến vậy, cứ theo lời đệ ấy đi ạ. Đệ tử còn phải giúp trưởng lão ở Thư Các sắp xếp sách cổ, không giúp sư tôn dỗ trẻ con chơi được đâu ạ.”

Tạ Kỳ: ‘? Ngươi nói ai là trẻ con?’

? Lại cãi nhau à?
2 người họ chỉ đứng đây thôi mà mùi thuốc súng đã nổ lốp bốp rồi.
Làm sao bây giờ! Tôi thật sự rất thích xem 2 người họ đấu khẩu!
Nhà ai có sư huynh đệ mà thành ra cái dạng như 2 người không chứ hahaha!
Mau nhìn đi, mặt Lý Phùng Chân đen sì rồi kìa, Lý chưởng giáo gặp phải thất bại lớn nhất từ khi tu tiên đến nay.
Bây giờ ở giới tu chân thì họ không gây ra chút uy hiếp nào cho Lý Phùng Chân, nhưng ở giới giáo dục thì có thể khiến Lý Phùng Chân thân bại danh liệt.
2 người đừng cãi nữa, lát nữa bị gọi là cặp đôi đường đối đầu là lại ngoan ngay thôi.
Tạ Kỳ lắc đầu lẩm bẩm, giọng điệu móc mỉa, ngứa đòn thật aaah!
Bà ở trên, nếu không thì sao bà nghĩ trong bao nhiêu đệ tử của phái Minh Đạo, Tống Minh Tuyết chỉ gây sự với một mình Tạ Kỳ?

Tạ Kỳ: ?

Tạ Kỳ cảm thấy lời này thật sự là đảo lộn trời đất, Tống Minh Tuyết gây sự với hắn, chẳng phải nên là Tống Minh Tuyết tự kiểm điểm lại mình sao? Liên quan gì đến hắn chứ?

Lý Phùng Chân nhìn 2 học trò mỗi người một câu châm chọc, cái cảnh huynh không ra huynh, đệ không ra đệ này ông đã trải qua vô số lần, trong lòng đã tê liệt nên trực tiếp hạ lệnh chết: “2 con 1 đứa cũng không thể thiếu, hôm nay lên đường đến Trung Khung Kiếm Trì ngay, ai không đi thì đến hậu sơn chịu sét đánh mấy canh giờ.”

Lời này vừa thốt ra, Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ đều im bặt, lườm nhau một cái tỏ ý đình chiến.

Dù sao thì họ chỉ muốn gây sự với nhau, chứ không phải muốn tìm chết.

Đây cũng được xem là lần đầu Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết cùng xuống núi, trong lòng Lý Phùng Chân vẫn có chút không yên tâm, nên không khỏi dặn dò thêm vài câu:

“2 con tuổi còn nhỏ, tu vi còn nông cạn, nếu gặp phải loại tán tu cướp bóc thì đừng đối đầu trực diện, biết được tên của hắn rồi thì chạy đi, đến lúc đó sư tôn sẽ báo thù cho các con…”

“Để 2 huynh đệ các con cùng xuống núi cũng là muốn các con trông chừng lẫn nhau, tuyệt đối không được sinh lòng hiềm khích và oán hận…”

“Kiếm tôn trông coi kiếm trì kia tính tình xấu xa, 2 con là bậc tiểu bối thì cứ nói thuận theo vài câu, tuyệt đối không được tranh cãi với ông ta.”

“Trong kiếm trì cũng không ít kẻ liều mạng, đừng vì tranh đoạt kiếm mà mất mạng…”

Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết đều gật đầu. Lúc đầu, cả 2 đều chăm chú lắng nghe những lời Lý Phùng Chân nói, nhưng sau đó tình hình ngày càng không ổn.

1 nén hương đã trôi qua.

2 nén hương đã trôi qua.

Tạ Kỳ buồn chán muốn chết, liếc mắt nhìn Tống Minh Tuyết cũng đang không chịu nổi, cả 2 cùng nhìn về phía sư tôn Lý Phùng Chân vẫn đang lải nhải không ngừng.

Tạ Kỳ dứt khoát nhắm mắt ngủ một giấc, thần trí của Tống Minh Tuyết cũng đã sớm bay lên chín tầng mây.

Lý Phùng Chân hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng ông, nhỏ thì chim bay thú chạy trên mặt đất, lớn thì yêu ma quỷ tu, hận không thể dặn dò Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết một lượt cho hết.

3 nén hương đã trôi qua.

Lý Phùng Chân đặt mạnh chén trà trong tay xuống, dọa cho Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ lập tức hoàn hồn.

Lý Phùng Chân nhìn 2 người: “Những lời vi sư vừa nói, 2 con đều đã nhớ kỹ chưa?”

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ ưỡn thẳng lưng, đồng thanh đáp: “Nhớ kỹ rồi ạ!”

Lý Phùng Chân nheo mắt cười: “Vậy 2 con lặp lại 1 lần xem.”

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ: ?

Hahahahahahahaha! Không phải chứ!
Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ: 😨
Tôi cứ tưởng Lý Phùng Chân là thế ngoại cao nhân, không ngờ lại hài hước thế này à?
Lý Phùng Chân ông già này sao mà đảm đang thế?
Ông già? Bà cũng không tha cho ổng à.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧