Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ Chương 7. Cùng nghe lén ▾
Đường đối đầu? Sư đệ mặt thối chẳng dừng chẳng dỗ
Ảnh & Hình Minh Họa Chương 1. Cặp đôi phản diện trong nguyên tác Chương 2. Không ai thấy 2 người họ rất đáng để đẩy thuyền sao? Chương 3. Fan riêng tức hộc máu, fan đẩy thuyền tha hồ vui chơi Chương 4. Chung sống hòa bình á? Có mà mơ! Chương 5. Cùng chui gầm giường Chương 6. Thứ ta muốn là ngài Chương 7. Cùng nghe lén Chương 8. Chỉ đứng cùng nhau thôi mà đã nồng nặc mùi thuốc súng Chương 9. Chính trực đến phát rợn Chương 10. Trong 2 người họ, ai nằm trên? Chương 11. Tạ Kỳ mù chữ Chương 12. Lấy ra Tụ Nguyên Đan Chương 13. Ta lên Chương 14. Muốn ngoại hình thì có ngoại hình, muốn phẩm hạnh thì có ngoại hình Chương 15. Mỹ nhân thanh cao, lạnh lùng, bạo lực Tống Minh Tuyết Chương 16. Cặp đôi đường đối đầu Chương 17. Giáng Tiên kiếm nhận chủ rồi Chương 18. Tình yêu của bậc phụ huynh Chương 19. Giờ lại là Vạn Niên Huyền Băng Chương 20. Lý chưởng ấn, đệ tử của ngài là gay đó! Chương 21. Thời kỳ động tình của Long tộc Chương 22. Tình yêu khiến người ta ngu ngốc

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Trong thư phòng, 2 bóng người trên giường đang quấn lấy nhau. Động tác của Thương Minh kia thật sự không thể gọi là dịu dàng, Ma tộc vốn không thích úp mở trong chuyện tình ái.

Nếu là lúc khác thì gã đã tiến quân thần tốc, chẳng màng đêm ngày. Nhưng Thương Minh nghĩ đến chuyện Giang Chu là Nhân tộc, chỉ cần khẽ bóp một cái là sẽ để lại dấu vết.

Giang Chu không phải là những kẻ da dày thịt béo ở Ma giới, vì vậy gã cũng có phần tiết chế.

Thế nhưng trong mắt Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ, thời gian của màn tra tấn này không nghi ngờ gì đã bị kéo dài ra không ít.

Chiếc giường không ngừng rung chuyển, bên tai là tiếng rên rỉ và thở dốc của 2 người trên giường. Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ còn chưa kịp tiêu hóa sự thật rằng sư bá Giang Chu của họ đã cấu kết với Ma tộc, bí mật tìm kiếm “Loạn Thế Kinh” để dồn sư phụ họ vào chỗ chết, thì đã phải nghe lỏm một màn kịch phòng the ngay trong khe hở.

Không gian dưới gầm giường vốn đã chật hẹp, nhét vào 2 tên kiếm tu trẻ tuổi khí huyết hừng hực, chân dài tay dài lại càng thêm tù túng.

Âm thanh, mùi hương…

Khiến đầu óc Tạ Kỳ và Tống Minh Tuyết quay cuồng.

Tạ Kỳ vẫn không biết sống chết mà căng thẳng nắm lấy tay Tống Minh Tuyết. Tống Minh Tuyết thì nhắm mắt lại, thầm niệm Thanh Tịnh Kinh, nhưng 2 người trên giường thật sự không có hồi kết.

Y đã niệm đi niệm lại Thanh Tịnh Kinh 5 lần mà 2 người kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Tống Minh Tuyết đành bất lực mở mắt, khẽ liếc mắt sang một bên liền bắt gặp đôi mắt màu đỏ ngòm của Tạ Kỳ trong bóng tối. Rõ ràng Tạ Kỳ cũng chẳng khá hơn là bao. Bản thể của hắn là rồng, tuy được thiên hạ gọi là Thần tộc, nhưng trong chuyện tình ái hồng trần thì họ lại là những kẻ lăn lộn ác liệt nhất.

Tạ Kỳ hết cách, cũng chỉ đành niệm bừa vài câu Thanh Tịnh Kinh theo Tống Minh Tuyết. Hắn không muốn trong hoàn cảnh này, lại có… phản ứng với Tống Minh Tuyết.

Thế thì mất mặt lắm.

Hắn sẽ cả đời không ngóc đầu lên nổi trước mặt Tống Minh Tuyết mất.

Ai ngờ 2 người trên giường cứ triền miên không dứt, 2 đại năng một khi đã quấn lấy nhau thì quả thật là vô cùng cuồng nhiệt.

Tạ Kỳ nhướng mày với Tống Minh Tuyết, dùng khẩu hình miệng nói: “Tin không, họ sắp làm thêm lần nữa đấy.”

Tống Minh Tuyết: “…” ‘Vô vị.’

2 người trên giường ngừng lại một lúc. Ngay khi Tống Minh Tuyết tưởng rằng cuối cùng cũng đã kết thúc, thì Thương Minh kia lật người một cái, dường như lại đè Giang Chu dưới thân.

Tống Minh Tuyết: “…”

Tống Minh Tuyết giận cá chém thớt mà lườm Tạ Kỳ.

Tuổi còn trẻ mà đã có cái mồm quạ.

Tạ Kỳ vô tội nhún vai. Cũng may Giang Chu thật sự không chịu nổi nữa, đã đẩy Thương Minh ra, khoác áo choàng vào rồi cà nhắc đi về phía ao nước trong xanh bên ngoài thư phòng.

Thương Minh dựa vào giường, ánh mắt đầy hứng thú nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Giang Chu, dục vọng cuộn trào trong đáy mắt. Gã cũng đứng dậy, đi theo và lao xuống ao nước…

Nghe thấy tiếng Giang Chu và Thương Minh lần lượt rời khỏi thư phòng, Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ như được đại xá, người trước kẻ sau rón rén bò ra ngoài. Trước khi đi, Tống Minh Tuyết không quên dùng Lưu Ảnh Thạch quét qua một lượt bộ “Loạn Thế Kinh” đang bị bỏ lại trên án thư bằng ngọc, sau đó một bóng đen một bóng trắng vội vàng chuồn mất.

Tống Minh Tuyết và Tạ Kỳ một trước một sau đi trên đường trở về nơi ở. Làn gió lạnh se se thổi tan đi sự bứt rứt khó chịu bám trên người họ. Cả 2 đều không muốn mở lời trước, dường như những người vừa bị ép phải nép vào nhau nghe một màn kịch phòng the sống động không phải là họ.

Vừa ra khỏi địa phận của Giang Chu, Tống Minh Tuyết đã không thể chờ đợi mà mở Lưu Ảnh Thạch ra xem bộ “Loạn Thế Kinh” mà theo dòng bình luận viết có thể gây trọng thương cho công pháp của Lý Phùng Chân.

Công pháp chính mà Lý Phùng Chân tu luyện là “Tự Tại Tâm Pháp”, cũng là pháp môn truyền thừa của phái Minh Đạo.

Vì “Tự Tại Tâm Pháp” có thể áp chế vạn thuật pháp trong thiên hạ, nên nó cũng được xưng là thuật pháp truyền thừa đứng đầu thiên hạ.

Chỉ có chưởng giáo các đời của phái Minh Đạo mới có thể tu luyện, là bí mật không thể truyền ra ngoài.

Tống Minh Tuyết đã được định là chưởng giáo kế nhiệm Lý Phùng Chân từ nhiều năm trước, vì vậy “Tự Tại Tâm Pháp” đương thời chỉ có 2 người được truyền thừa.

Lý Phùng Chân, hiện đã tu luyện đến tầng thứ 7 của “Tự Tại Tâm Pháp”.

Tống Minh Tuyết, hiện đã tu luyện đến tầng thứ 2 của “Tự Tại Tâm Pháp”.

Tạ Kỳ đứng bên cạnh Tống Minh Tuyết để hộ pháp cho y, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.

Tống Minh Tuyết ngồi định thần, đưa “Loạn Thế Kinh” vào trong thức hải. Y vừa đưa tay định chạm vào, linh lực tương khắc của 2 đại thuật pháp đã lập tức khiến y bị trọng thương.

Trong lúc thức hải chấn động, Tống Minh Tuyết phun ra một ngụm máu.

Cơn đau nhói ở tim giúp Tống Minh Tuyết tỉnh táo trở lại. Mấy năm trước, kể từ khi y theo Lý Phùng Chân học “Tự Tại Tâm Pháp”, mỗi khi tu luyện các thuật pháp khác, bất kỳ thuật pháp nào cũng sẽ tự động quy phục “Tự Tại Tâm Pháp” trong thức hải, cam nguyện làm nền.

Thế nhưng bộ “Loạn Thế Kinh” này lại vô cùng quỷ dị, không chỉ xung đột với “Tự Tại Tâm Pháp” trong thức hải, mà thậm chí còn có thể mơ hồ áp chế được nó.

Phản ứng của Tống Minh Tuyết đều được Tạ Kỳ thu vào mắt, vẻ mặt hắn phức tạp, chìm vào im lặng.

Những dòng bình luận viết không sai, không sai chút nào cả.

Giang Chu phản bội thật.

“Tự Tại Tâm Pháp” không phải là thiên hạ vô địch, “Loạn Thế Kinh” có thể khắc chế được nó cũng là thật.

Vậy còn vận mệnh của họ thì sao?

Vận mệnh chết thảm đã được báo trước, vận mệnh phái Minh Đạo sẽ bị chôn vùi trong cát bụi.

Cũng đã sớm được định sẵn rồi sao?

Họ đã mơ hồ bị vận mệnh đẩy về phía trước, không còn bất kỳ đường lui nào nữa ư?

Tạ Kỳ quay người đi, không muốn để Tống Minh Tuyết nhìn thấy sự yếu đuối có thể đang ẩn giấu trong đáy mắt mình.

Màn đêm dày đặc che khuất bầu trời, rộng lớn vô biên. Giữa trời đất này, họ nhỏ bé như một hạt cát trên sa mạc. Những ý niệm le lói từ từ nảy mầm trong lòng 2 người –

Tuy không biết vì sao họ lại nhận được những lời tiên tri này, nhưng một khi đã biết trước, thì họ không thể ngồi chờ chết.

Họ không chỉ phải tự cứu lấy mình, mà còn phải bảo vệ cả phái Minh Đạo nữa.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧