Điều may mắn nhất trong đời người, không gì bằng việc tìm thấy sứ mệnh của mình ở giữa cuộc đời, tức là khi mình đang sung sức nhất.
Nếu chưa thể chiến thắng, hãy chờ đến lượt sau để xông pha. Nếu chưa thể nhìn thấy hy vọng, hãy trao ngọn đuốc cho thế hệ sau.
Không ai không biết đến sự hèn hạ và dục vọng của loài người.
Nhưng chính sự cao thượng và tín ngưỡng còn sót lại, đã khiến cho nhóm “nhà thám hiểm” này cháy rực trong bóng tối cho đến ngày nay.
Trong “trò chơi” đặt cược tất cả,
– họ đã giương cao ngọn lửa tuyên chiến với thần linh trên trời.
Người đứng trên đỉnh thế giới, canh giữ tương lai của toàn nhân loại, dùng sinh mạng để đánh cược với kẻ xâm lược hành tinh.
Cậu nhìn về quê nhà ở phương xa,
Mang trên lưng hy vọng của cả nền văn minh.
— Trích từ bài đăng top 3 hot nhất trên diễn đàn nhân loại sau khi trò chơi bắt đầu ngày 31/12/2024 (tương lai): “Người chơi số 1 – Tô Minh An”
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Những chữ đỏ tươi hiện ra trước mắt Tô Minh An, đỏ như máu, như bóp nghẹt trái tim cậu.
Cậu thở hổn hển, mồ hôi chảy ra từ trán cậu. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày bình thường như hôm nay, lại trở nên như này…
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Ting! Đang tải thế giới trò chơi…
Tô Minh An ngẩng đầu, dụi dụi mắt, cảm thấy mình đã bị ảo giác do thức khuya dựng video.
Năm nay cậu 18 tuổi, sinh viên năm nhất đại học, chuyên ngành tâm lý học, thích đọc tiểu thuyết trinh thám và sách triết học. Thường làm thêm việc livestream chơi trò chơi kinh dị, cũng coi như có chút danh tiếng.
Hôm nay chỉ là một ngày rất bình thường, cậu vừa học xong tiết toán cao cấp, liền bị một người tự xưng là nhân viên của BiliBili gọi đến quán cà phê…
“Anh Tô, anh Tô…?”
Một giọng nữ vang lên trước mặt cậu, một cô gái tóc đỏ ngồi tại bàn cà phê đối diện cậu, mái tóc dài của cô như những cánh hoa hồng cuộn tròn, ánh mắt dịu dàng, giọng nói ôn hòa:
“- Chúng tôi muốn mời anh tham gia một trò chơi thực tế ảo.”
“Trò chơi thực tế ảo? Tôi tạm thời không có dự định này.” Tô Minh An từ chối. Cậu là kiểu streamer không lộ mặt, không hứng thú với việc lộ diện.
“Xoẹt xoẹt” tiếng tờ giấy cọ xát trên mặt bàn vang lên, người phụ nữ đặt tay lên một tấm thẻ đen tuyền, đưa tới.
“Trò chơi lần này có chút khác biệt.” Người phụ nữ nói: “Sao anh không xem thử?”
Tô Minh An nhìn xuống.
Những dòng chữ màu đỏ máu trên tấm thẻ như được viết bằng máu tươi.
Lấy thế giới làm sân đấu, lấy sinh mạng thực làm thanh máu –
Nhiều người chơi trực tuyến, màn chơi vô hạn!
Thế giới mô phỏng, chiến đấu bằng sức mạnh!
Người chơi toàn cầu thi đấu sôi nổi! Trò chơi đẳng cấp đang chờ bạn đến chơi!
Tô Minh An nhìn cách mời chào chẳng ra làm sao này, khẽ cười một tiếng, lắc đầu.
“Không có hứng thú.” Cậu ném tấm thẻ đen lại cho cô, xoay người bỏ đi.
“Anh đi như vậy nhưng anh có biết mình sẽ bước lên con đường như thế nào không?” Người phụ nữ nói: “Nhưng nếu đó là lựa chọn của anh…”
Tô Minh An không dừng bước.
Người phụ nữ lặng lẽ nhìn cậu rời đi, không níu kéo nữa, chỉ nở một nụ cười khó hiểu.
“Anh sẽ quay lại…”
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
“Vèo!”
Chiếc xe bên cạnh lao vun vút, làm nước trên mặt đất bắn tung tóe, Tô Minh An nhảy lên để tránh.
“- Mẹ kiếp! Chạy nhanh vậy, muốn đi đầu thai à!” Người đi đường bên cạnh chửi chiếc xe tải.
Tô Minh An bịt đôi tai bị người đi đường làm đau, xoa xoa ấn đường.
Đang tải thế giới trò chơi…
Cậu mơ hồ nghe thấy âm thanh này. Từ tối hôm qua đến giờ nó vẫn cứ vang lên, như đang nhắc nhở cậu có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Thế giới khoa học không tin vào phép thuật – loại chuyện này cậu cũng không thể nói ra.
Cậu gọi một chiếc taxi, tối nay cậu phải tham dự tiệc sinh nhật của bạn học cấp 3. Trên xe, tiếng phát thanh vang lên:
“…Theo thông tin từ đội cấy ghép Khoa Phẫu thuật tim mạch của Viện Khoa học Kiêu Thự, ‘phẫu thuật ghép 2 trái tim’ đã bước vào giai đoạn thử nghiệm then chốt. Trong tương lai, việc kết hợp hai trái tim có thể giúp kéo dài tuổi thọ con người. Lý thuyết này vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, xin người dân vui lòng không bắt chước…”
Tô Minh An hơi bất ngờ.
Loại tin tức có thể gây nguy hại cho an ninh xã hội này mà cũng được phát.
Một trái tim tương ứng với một mạng người, đó là quy luật tiến hóa của tự nhiên. Về mặt sinh học, không hề có thứ gọi là “quyền lợi” như con người vẫn nói, chỉ có các cơ quan, năng lực và đặc điểm. Nếu muốn cưỡng ép làm trái điều này, cướp đoạt trái tim của người khác, chắc chắn sẽ tước đoạt mạng sống của họ.
…Mua bán, giao dịch, mưu mô, áp đặt đạo đức, dư luận, thiên kiến nhận thức, vấn đề xe đẩy, sự hy sinh bị chối bỏ. Đó đều là những vấn đề có thể xảy ra.
“Đến rồi, 12 tệ.” Tài xế dừng xe.
Tô Minh An trả tiền xe, đến địa điểm tụ họp, đi tới cửa nhà rồi gõ cửa.
Cô bạn học tên Thẩm Tuyết dẫn cậu vào trong, hôm nay là tiệc sinh nhật của cô.
Lớp trang điểm trên mặt cô rất nhẹ, nhưng rõ ràng cô đã trang điểm kỹ lưỡng. Ánh đèn lấp lánh chiếu sáng lông mày và đôi mắt cô, đôi đồng tử sáng trong, giống như những đám mây mù, gió thổi qua làn sóng sẽ cuộn trào, dường như bất cứ cảm xúc nào cũng sẽ bị gió thổi bay khỏi mắt cô.
Cô nắm tay Tô Minh An, từng bước dẫn cậu vào phòng khách.
Tô Minh An nhận ra mình là người đến đầu tiên. Trong bếp, Lưu An Na, họ hàng xa của Thẩm Tuyết, đang chuẩn bị bữa tối, ngoài cô nàng ra thì không còn ai khác, chỉ ngửi thấy mùi thơm trong phòng.
“Những bạn học khác đâu? Cả bọn đến muộn à?” Tô Minh An hỏi.
“…Một lát nữa chắc họ sẽ đến.” Thẩm Tuyết nhẹ nhàng đáp.
Sắc trời dần tối.
Tô Minh An nghe nói Thẩm Tuyết từng thầm mến mình, nhưng đó chỉ là tin đồn, không đáng tin. Xét cho cùng, bề ngoài cậu chỉ là một sinh viên đại học bình thường. Ngoài việc giỏi trò kịch bản sát, thích triết học, nghiên cứu tâm lý học, giỏi diễn thuyết trước công chúng, có kỹ thuật chơi trò chơi đỉnh cao ra thì… cậu chẳng có gì nổi bật.
Thẩm Tuyết ngồi xuống bên cạnh cậu, không nói gì, chỉ chống cằm nhìn cậu.
“Sao vậy?” Tô Minh An hỏi.
“Tô Minh An.” Thẩm Tuyết mở lời: “Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu muốn làm gì?”
“Ừm… có lẽ là làm freelance.” Tô Minh An đáp.
“Vậy tại sao cậu lại chọn ngành tâm lý học?”
“Tớ muốn… tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.” Tô Minh An đáp: “Trước đó tớ lên mạng tìm hiểu, toàn thấy mấy lời ‘đừng học kinh tế, chạy ngay đi’, ‘đừng học xây dựng, chạy ngay đi’, ‘đừng học sư phạm, chạy ngay đi’,… nên tớ chọn đại một ngành không thấy ai kêu ‘chạy ngay đi’. Kết quả là, rất tốt, tớ thích tâm lý học.”
Nghe vậy, Thẩm Tuyết cười.
Đôi mắt cô cong cong, như hai vầng trăng lưỡi liềm xinh đẹp.
Tô Minh An nghĩ cô đã quan tâm đến mình như vậy, cậu cũng phải lịch sự hỏi lại một câu: “- Vậy còn cậu, Thẩm Tuyết, cậu muốn làm gì?”
Ánh mắt Thẩm Tuyết hơi ngưng lại.
Khoảnh khắc này, dưới ánh đèn, vầng sáng dịu dàng bao bọc lấy thân hình cô, tựa như những gam màu cổ điển của một bức tranh sơn dầu đang chảy dọc trên người Thẩm Tuyết.
“Tớ muốn đi ngắm biển.” Một lát sau, cô nói vậy.
“Ngắm biển, chỉ đơn giản như vậy thôi à?” Tô Minh An hỏi.
“Ừm.” Thẩm Tuyết đáp: “Tớ chưa từng được ngắm biển, vì tớ không thể rời nhà quá xa.”
“…”
Cô bỗng nói: “Được ngắm biển… thực ra chỉ là một nguyện vọng của tớ. Tớ muốn mở một tiệm may, may vá quần áo cho mọi người. Tớ muốn làm phóng viên, tìm hiểu về những thợ mỏ gặp nạn, quan tâm đến sự thật đẫm máu, bày tỏ sự phẫn nộ đối với thế sự. Tớ muốn… tớ muốn sống hết mình trong cuộc đời này.”
Tô Minh An hơi lúng túng, không biết vì sao chủ đề lại chợt chuyển sang chuyện này.
Cô không muốn bị vây trong tháp ngà và công việc đều đều, mong muốn có một tinh thần phong phú và dạt dào, cùng một hành trình tràn đầy khao khát và kịch tính… nhưng điều đó thật khó khăn biết bao.
“Thử bánh này đi.” Thẩm Tuyết bỗng đưa cho cậu một chiếc bánh quế hoa.
Tô Minh An đưa tay nhận lấy chiếc bánh –
Ngay khoảnh khắc đó —
Thẩm Tuyết chợt nhào tới.
Nếu là nam sinh bình thường, thấy cô nhào tới như vậy, chắc chắn sẽ kích động đến mức quên hết mọi thứ.
Nhưng Tô Minh An lại rất cảnh giác, cậu biết chuyện bất thường thì ắt có chỗ đáng ngờ, tay cậu lập tức sờ tới con dao găm phòng thân cậu mang theo bên hông –
Tay Thẩm Tuyết chợt vươn ra, “cạch” một tiếng, con dao găm bị cô đánh rơi xuống đất.
– Tô Minh An lúc này mới phát hiện, không biết từ lúc nào sức lực của cậu đã biến mất, lặng lẽ không một tiếng động.
‘Là mùi hương trong phòng… thuốc mê à?’
“Cậu muốn làm gì?” Ánh mắt Tô Minh An lạnh đi.
“Thế mà lại mang theo thứ này bên người.” Thẩm Tuyết không trả lời, cô nhìn con dao găm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo nằm trơ trọi trên mặt đất: “Biết là cậu thiếu cảm giác an toàn nhưng ngay cả tớ cũng phải đề phòng sao?”
Mang theo dao găm bên người là thói quen của Tô Minh An, cậu không ngờ lại có ngày mình dùng đến nó.
‘Thẩm Tuyết muốn cậu ngất đi, vậy rốt cuộc cô muốn làm gì?’
“Tớ…” Cậu mở lời.
“Phụt -”
Trong tay cô, một bình xịt đang chĩa thẳng vào cậu.
Kể từ khi hít phải làn sương đó, toàn thân cậu mất hết sức lực.
Bên tai cậu vang lên giọng nói nhẹ nhàng của cô, hơi thở ấm áp của cô phả vào tai cậu, như lông vũ cọ xát:
“Tớ chỉ… thích cậu thôi mà… ”
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
“Mãi mãi ở bên cạnh tớ… nhé.”
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Tô Minh An nhắm mắt lại.
Cùng với cơn đau nhói ở ngực, cảm giác đau đớn như bị dao cắt, nhịp tim cuối cùng của cậu, ngừng lại.
…Cô.
Thế mà lại muốn giết cậu.
Tại sao.
Rõ ràng cô,
Vừa rồi còn đang nói về bầu trời và biển cả.
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Thế giới trò chơi đã chính thức bắt đầu
Phát hiện người chơi thất bại ở màn tân thủ cá nhân, xếp hạng: D, sắp bước vào lễ khai mạc thế giới trò chơi 1 tỷ người…
Xảy ra lỗi không xác định, tạm dừng hồi quy!
Đột nhiên, cậu chợt nghe thấy một âm thanh nhắc nhở. Không giống với giọng hệ thống lạnh lùng trước đó, đây là một giọng nam ôn hòa.
Đang xác định dòng thời gian… Đang lập kế hoạch cho kết cục của thế giới…
Hoàn tất việc lập kế hoạch, trò chơi bắt đầu.
Hoan nghênh Người canh gác đuổi theo ánh bình minh, người chơi BE3030 trở về.
Quyền năng Phớt lờ cái chết đã được trao vào tay cậu, thế giới đang chờ đợi cậu.
Người duy nhất đứng bên bờ dòng chảy thời gian, hãy dốc hết sức lực… chấm dứt trò chơi mà nhân loại đã đặt cược tất cả.
“- Sau này cậu sẽ liên tục tuyệt vọng và không ngừng hy vọng.”
“- Cậu sẽ mất đi mọi thứ và đạt được mọi thứ.”
“- Cậu sẽ cứu rỗi mọi người và giết chết mọi người.”
“- Cậu sẽ viết xuống từng cái tên.”
“- Cậu sẽ xóa đi từng cái tên.”
“- Cậu sẽ trở thành người thiện lương nhất.”
“- Cậu sẽ trở thành người tà ác nhất.”
“- Cậu có thể hiểu rõ sở thích của bất kỳ ai, chiều lòng họ, trở thành bạn thân chí cốt sống chết có nhau với họ.”
“- Cậu cũng có thể hiểu rõ điểm yếu của bất kỳ ai, làm tổn thương hay thậm chí giết chết họ, trở thành kẻ thù không đội trời chung với họ.”
“- Trải nghiệm tất cả các số phận, tự tay chôn vùi dòng thời gian thất bại, khiến mọi người lãng quên.”
“- Trải nghiệm tất cả các số phận, tự tay tạo ra dòng thời gian thành công, khiến mọi người khắc ghi.”
“- Cậu sẽ trải qua những năm tháng dài đằng đẵng thêu hoa trên gấm, mang trên lưng hàng tỷ nấm mồ. Đau khổ mà tươi đẹp, đặc sắc mà nhàm chán.”
“- Dù vậy, cậu vẫn sẽ chọn con đường cứu rỗi không đường lui này… sao?”
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
‘Ý gì đây?’
Tô Minh An không hiểu những lời này.
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.
Giọng nói biến mất.
– Ngài đã chết, có muốn tải lại dữ liệu không?
Lời của tác giả:
Trò chơi giả bắt đầu: Chương 1
Trò chơi thật bắt đầu: Chương 14
✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧
Cuốn sách này bao gồm hơn 1000 bức tranh minh họa, hình vẽ nhân vật, chữ viết tay và truyện tranh về cốt truyện do tôi và các bạn đọc vẽ theo yêu cầu.
Toàn bộ hình vẽ đều là bản gốc, không sử dụng AI.
Tôi đã tự bỏ ra 60,000 tệ để đặt vẽ, không có staff, làm vì đam mê.
Tôi tìm họa sĩ cho từng tấm một, bỏ công sức đặt vẽ, bố cục và thiết kế nhân vật của từng bức tranh đều do tôi tỉ mỉ suy nghĩ và trau chuốt, phác thảo bằng tay, bắt đầu từ tiền sinh hoạt tiết kiệm được từ năm nhất đại học, với hy vọng thể hiện được hình tượng nhân vật sống động trong đầu tôi.
Đó là tình yêu thuần khiết nhất của người sáng tác dành cho thế giới dưới ngòi bút của mình.