Quân phản kháng khí thế hừng hực, nổi dậy như lửa cháy lan ra đồng cỏ khô, thế như chẻ tre, quét sạch các bố phòng của đội quân người máy.
Đêm thứ 3 kể từ khi màn chơi mở ra, Tô Minh An nhận được tin đã thành công trong việc giải mã con chip.
Trong chip có vị trí của căn cứ bí mật. Mỗi tháng Baxon đều đến căn cứ một lần. Chỉ cần chặn giết Baxon, đội quân người máy sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông, quân phản kháng mới có thể đánh vào nội thành.
Thời khắc quyết chiến đã đến.
“Bảo mọi người tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai chúng ta chính thức khai chiến.” Tô Minh An dặn dò.
Cậu định rời đi nhưng chân lại vấp phải thứ gì đó.
– Đó là một con gấu bông màu nâu, bị vứt xuống đất như rác. Mặt sau có một dòng chữ nhỏ Vincent, mẹ chúc con lớn lên vui vẻ, hạnh phúc trọn đời.
“Đây là…” Tô Minh An cảm thấy thứ này có chút quen mắt.
“Đây là thứ mà một người mẹ phản đồ đã để lại.” Vincent lạnh lùng đáp.
Tô Minh An chợt nhớ đến người phụ nữ mặc váy dài màu xanh coban, mỉm cười trong biển lửa. Bà ôm một con gấu bông màu nâu, trước khi chết lẩm bẩm:
“Con trai à, xin lỗi, xin lỗi con.”
“Vincent, mẹ của cậu không phải…” Tô Minh An mở lời.
Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn cắt ngang lời cậu.
“- Không xong rồi! Mọi người chuẩn bị rút lui!” Giọng Dinue vang lên từ bên ngoài.
“Ầm -!”
Sóng nhiệt và sóng xung kích ập đến từ cầu thang, xung quanh lập tức biến thành một biển lửa.
“Đoàng đoàng đoàng -” Tiếng súng máy vang lên, sóng xung kích tung bay, khói lửa mịt mù.
Đội quân người máy đã phát hiện nơi này, chúng mang theo bom hạng nặng, mọi người chỉ có thể tạm thời rút lui.
Dinue kéo Tô Minh An, tránh những mảnh đá vỡ vụn. Đèn báo động nhuộm đỏ tầm nhìn, mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc.
Cô run rẩy, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Thủ lĩnh, nghe tôi nói… Chúng ta cần một đội tiên phong đi chặn giết Baxon. Chỉ có như vậy, đội quân người máy mới ngừng hoạt động.”
“Vì vậy, chúng ta sẽ chia thành 2 đội: đội tiên phong chịu nhiều nguy hiểm nhất đi chặn giết Baxon và đội bảo vệ đại quân rút lui. Anh và Vincent đi cùng đội bảo vệ rút lui, tôi sẽ vào đội tiên phong…”
Tiếng nổ ngày càng lớn.
“Dinue, tôi là thủ lĩnh.” Tô Minh An đáp: “Cô và Vincent cùng nhau rút lui.”
“Thủ lĩnh, tôi…”
“Đội tiên phong không cần nhiều người, tôi đi là được.” Tô Minh An đáp: “Tôi ra lệnh cho cô rút lui khỏi đây.”
Chắc chắn sẽ nhận được rất nhiều điểm kinh nghiệm khi giết Baxon. Cậu vào đội tiên phong là hợp lý nhất.
Dinue nhìn cậu chằm chằm, một lúc sau, cô đứng dậy: “Anh hãy bảo trọng.”
Cô kéo Cuchu đang chạy đến, nhanh chóng chạy qua biển lửa.
“Thủ lĩnh – bảo trọng!”
Tiếng mọi người vọng lại từ xa.
Tô Minh An chạy về phía căn cứ của Baxon. Noel và phân thân đi theo đội của Vincent.
Khi rời đi, Tô Minh An mới phát hiện Alisa đã bất chấp mưa bom bão đạn để đi theo cậu.
Nhiệm vụ của Tô Minh An là bảo vệ cho cô gái không chết trong 3 ngày, cô gái đi theo cậu càng hợp lý hơn. Cậu đưa “Dao găm Huyết Hồng” cho Alisa, ít nhất cô gái có thể tự vệ.
Bất ngờ thay, Alisa lại biết đường. Nếu không nhờ cô gái dẫn đường, đi theo con chip, thì đã đi sai đường rồi.
– Đi thẳng từ đây là có thể đến căn cứ ngầm của Baxon. Mỗi đầu tháng Baxon đều ở đó một mình, bên cạnh không có đội quân người máy, đây là cơ hội duy nhất để ám sát gã.
“Minh.” Tô Minh An muốn xem thử hiệu quả sau khi trạng thái Minh tiến hóa.
Tô Minh An nhớ rằng Tinh thông kiếm thuật cấp 9 của Nguyệt Nguyệt khi đó đã có chiến lực 300. Nếu cậu cùng lúc nâng cả 3 Tinh thông…
Nghề nghiệp này thực sự có tiềm năng rất lớn. Dù là Minh với khả năng cận chiến vô song, hay Ảnh với khả năng miễn khống chế và miễn phép thuật, đều mạnh một cách rõ rệt.
Đi bộ một lúc lâu, Tô Minh An nhìn thấy một bóng trắng lướt qua.
“- ĐÓ LÀ BAXON!” Alisa hét lớn.
Baxon dừng lại, có chút bất ngờ quay đầu lại, để lộ khuôn mặt tái nhợt. Người lãnh đạo tòa thành này trông có vẻ rất trẻ, dường như thời gian chưa để lại dấu vết nào trên khuôn mặt gã.
“Cậu là ai?” Baxon hỏi.
Tô Minh An không muốn nói nhảm với nhân vật phản diện, cậu dịch chuyển không gian, liền định dùng Hủy diệt để ám sát gã.
Tuy nhiên, ngay sau đó, Baxon khẽ động ngón tay.
“Ầm -!!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, Tô Minh An lập tức dừng dịch chuyển. Đây là căn cứ ngầm của Baxon, chắc chắn gã đã bố trí bom phòng thủ.
Đất đá rơi xuống rồi sụp đổ, chôn vùi toàn bộ con đường phía trước.
Tô Minh An không chọn quay ngược thời gian, con đường cậu đi đã là con đường ngắn nhất, đã là phương án tốt nhất, nếu đi đường khác, Baxon sẽ đến căn cứ ngầm sớm hơn, trong đường hầm có bom điều khiển từ xa và camera giám sát, sẽ càng nguy hiểm hơn.
Cậu bắt đầu đào đường, cậu không thể mang theo người khác cùng dịch chuyển, cậu cũng không thể bỏ Alisa lại, nhiệm vụ chính của cậu là bảo vệ cho cô gái không chết trong 3 ngày.
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng đàn guitar từ bên phải.
“…Con người vẫn bị dục vọng điều khiển, tranh giành chẳng ngơi.”
“…Đôi mắt lạc lối, bỏ lỡ hiện thực trước mắt…”
Có người đang khe khẽ hát.
“Bên kia, là ai?” Tô Minh An hỏi.
Bị những tảng đá đổ nát che khuất, cậu không nhìn thấy người đối diện là ai.
Người lữ khách nói nhỏ: “Không cần nhớ tên tôi, tôi sống không được bao lâu nữa.”
Tô Minh An không để ý nhiều, xem ra chỉ là một người qua đường xui xẻo, cậu tiếp tục đào đá.
“…Giọng người, như mang theo tiếng khóc than,
“…Mà sao người lại chứa chan nụ cười?”
“…Phải chăng hôm nay ai đó được trao, một niềm hạnh phúc ước ao giữa đời? (Kamikita Ken – ‘Yuragi’)”
Người lữ khách vẫn đang ngân nga.
Rõ ràng mạng sống đã đếm ngược, nhưng người này vẫn không hề hoảng sợ, như thể đã bình thản chấp nhận cái chết.
“Cạch.” Tô Minh An đẩy tảng đá ra, phía trước lộ ra khe hở lờ mờ, đường sắp thông rồi.
“Người đối diện.” Người lữ khách nói: “Tôi nghe thấy giọng cậu rất quen, cậu là thủ lĩnh quân phản kháng đúng không? Nhờ cậu mang đồ trong túi của tôi ra ngoài giúp, lúc vụ nổ xảy ra, nó đã bị văng sang phía cậu rồi.”
Alisa cúi đầu, nhìn thấy một gói đồ cũ nát, bên trong là vài bản nhạc guitar và vài bức tranh phong cảnh non xanh nước biếc.
“Đây là thế giới tươi đẹp, nơi con người sinh sống trước khi có Bạch Thành.” Người lữ khách mỉm cười: “Thứ tôi đang chơi trong tay, gọi là guitar, là thứ mà những người ở thời đại này không biết đến. Nó có thể mang niềm vui đến cho mọi người.”
Người lữ khách gảy đàn guitar, tiếp tục hát:
“…Xin hãy mang di vật của tôi ra ngoài, mang ra ngoài.”
“Tôi là một lữ khách hoài niệm thời đại cũ, một hồn ma sống trong Bạch Thành.”
“…Xin hãy mang di vật của tôi ra ngoài, mang ra ngoài…”
Giọng ông ta ngày càng nhỏ dần.
Âm thanh trong trẻo của guitar ngày càng yếu ớt, như dòng nước sắp cạn khô, một lát sau, âm thanh đó hoàn toàn biến mất.
“Cạch!”
Đẩy viên đá cuối cùng, Tô Minh An dẫn Alisa đi qua con đường nhỏ, nhìn thấy người bị đè dưới đá ở phía bên kia.
Người lữ khách là một người đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, cây đàn guitar màu gỗ quả trong tay ông ta đổ sang một bên, như một lá cờ ngã xuống. Dưới thân ông ta đầy máu, đã chết, nhưng bên mép râu lại là nụ cười mãn nguyện.
Một bức tranh vẽ non xanh nước biếc được đặt bên cạnh tay ông ta, như một chiếc lông vũ trắng nhẹ nhàng.
Mọi người đều lờ mờ nhớ rằng, có một thời đại vô cùng tươi đẹp trước khi có Bạch Thành, ngay cả trước khi chết, họ đều mơ thấy được bước vào mùa xuân ấy.
Tô Minh An nhặt cây đàn guitar bên cạnh thi thể lên.
“Ông ấy đã chết.” Alisa nói.
Cô gái nhìn sông ngầm chảy xiết.
Một thi thể đang nằm trên sông, theo dòng máu, trôi từ thượng nguồn xuống.
Đó là thi thể của một đứa trẻ, mái tóc vàng của cậu bé ngâm trong nước, rực rỡ như ánh mặt trời. Tên cậu bé là Tần Trạch, từng tìm Tô Minh An để xin chữ ký.
Cậu bé đã chết trong cuộc chiến đẫm máu.
Chiến tranh sẽ không bao giờ tha cho bất kỳ ai, dù đó là trẻ con.
“Alisa.” Tô Minh An nói: “Em sẽ được thấy mùa xuân.”
Alisa khẽ, khẽ nhếch mép.
Cô gái nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Dạ.”
“Ầm -!”
Tiếng nổ liên tục vang lên trong đường ngầm. Không khí nhuốm màu xám nhạt nhơ nhuốc.
Minh, Noel, Vincent, Dinue và những người khác trong đại quân rút lui, tranh thủ thời gian cho Tô Minh An.
“Ầm -!” Một tiếng nổ vang lên, một hàng đội quân người máy chặn kín trước mặt họ – họ đã bị bao vây!
“Tránh ra -!” Minh bước lên một bước, Sức mạnh và Nhanh nhẹn cực cao bùng nổ tức thì, hắn lướt qua trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lưỡi kiếm chém xuống – cỗ máy màu trắng băng giá lập tức bị chẻ làm đôi.
Tuy nhiên, càng ngày càng nhiều đội quân người máy tràn đến, chúng không biết đau và cũng không sợ chết.
– Đội quân người máy phía sau càng lúc càng gần, nếu họ không thể rời khỏi đây kịp thời… thì tất cả bọn họ sẽ bị tiêu diệt.
Đột nhiên, một thành viên quân phản kháng quay người lại, lao về phía sau nguy hiểm nhất.
Ánh sáng đỏ máu lóe lên trên người cậu ta, cơ thể cậu ta phồng lên một cách bất thường.
“NÀY -!” Dinue cố gắng gọi cậu ta lại, cô nhận ra cậu ta định làm gì.
Nhiều người trong quân phản kháng là những người đã cơ khí hóa, cơ thể họ dung hợp một số nguồn năng lượng cốt lõi – nếu có thể hy sinh bằng cách tự phát nổ, kích hoạt tất cả năng lượng trong cơ thể trong tích tắc, thì có thể tranh thủ thời gian cho đại quân rút lui.
“Chỉ huy, mọi người nhất định phải sống sót.” Người thành viên này mỉm cười.
Cậu ta chỉ là một thành viên vô cùng bình thường của quân phản kháng, Minh thậm chí còn không biết chàng trai này là ai.
Tuy nhiên, chính những người bình thường như vậy, trong thời khắc nguy cấp của loài người, đã không chút do dự lao về phía cỗ máy lạnh lẽo đáng sợ, đi ngược lại với hy vọng sinh tồn, để thân thể tan biến trong ánh lửa rực rỡ.
Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên!
“Ầm -!!!”
Trong nháy mắt, ngọn lửa dữ dội ngăn cách đại quân và đội quân người máy, cơ thể của thành viên này nổ tung như một quả bóng bay, dùng sinh mạng mở đường cho mọi người.
Linh hồn cậu ta như hòa vào ánh lửa, ngăn cản bước chân của đội quân người máy, không cho chúng tiến lên một bước.
Tiếp theo, phía sau Minh, vài bóng người cũng chủ động dừng lại, quay người lao về phía vụ nổ vừa dứt.
Mọi người đều biết họ quay người để làm gì.
– Một, năm, mười… hàng chục bóng người dừng lại, tụ tập thành ánh sáng rực rỡ.
Có người chỉ là thanh niên vừa trưởng thành, có người là trung niên ngày thường ít nói, có người là cụ già tóc bạc phơ, cũng có vài gương mặt quen thuộc của người ở cấp trên…
Tuy nhiên, dù họ là ai, khoảnh khắc này, mạng sống của họ đều ngang nhau.
“- Ông đây sống nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng được tỏa sáng một lần!”
“Họ là đồng đội của tôi, không được làm hại họ!!”
“Tạm biệt, mong mọi người gặp lại nhau trong thời bình của thế kỷ mới.”
“Mong mọi người được học tập trong những lớp học sáng sủa, chứ không phải chết trên chiến trường như tôi…”
“Nếu tôi không sinh ra trong chiến tranh… Nếu tôi có thể nhìn thấy Bạch Thành với non xanh nước biếc…”
Những lời thì thầm cuối cùng của họ trôi theo ngọn lửa, dần dần biến mất.
Từng tia sáng bừng lên, như pháo hoa không ngừng nghỉ, những người ở lại tự thiêu, thân thể vỡ vụn, cuộc đời của họ vĩnh viễn dừng lại ở giây phút này… những cảnh tượng rực rỡ và hùng vĩ này, lại khiến mọi người đau buồn đến mức muốn khóc ra máu…
Những người sống sót không ngừng giẫm lên những mảnh xương vỡ vụn để chạy về phía trước.
Sự tồn tại của nền văn minh nhân loại vốn bắt nguồn từ ngọn đuốc được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và giờ đây, có người chủ động tiếp nhận ngọn đuốc, dùng sinh mạng để truyền lửa.
– Vô số bóng người gục xuống đất, máu thịt bị vụ nổ xé toạc như những ngôi sao lấp lánh giữa ánh lửa, vô số tia điện như rắn bạc lượn lờ phía sau mọi người, máu bắn tung tóe nhuộm đỏ con đường phía sau họ thành một con đường máu.
“Ầm -!” “Ầm -!” “Ầm -!”
Ngay cả trước khi chết, những người này vẫn nở nụ cười rạng rỡ, như thể chợt tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.
Những khuôn mặt khác nhau dùng cùng một tư thế, lao vào ánh lửa chết chóc. Trong nháy mắt, ánh sáng mênh mông như biển cả bừng lên giữa đống đổ nát – như ngọn lửa hoang dã lan rộng.
Phân thân Minh không hiểu, vì sao có người sắp chết mà vẫn có thể nở nụ cười rạng rỡ đến vậy?
– Trong cuộc đối đầu giữa con người và máy móc, muôn vàn sinh linh ngã xuống trong trận chiến này, nhưng dường như có người đã đạt được sự bất tử từ đó.
“Ah -!” Ánh sáng chói lòa khiến hắn phải nhắm mắt lại, sóng xung kích từ phía sau truyền đến, như ý chí của người chết, từng chút từng chút đẩy lưỡi kiếm của hắn tiến về phía trước.
Minh run rẩy, dùng sức đẩy thanh trường kiếm trong tay về phía trước, như muốn đẩy tất cả những người còn sống, đã chết, vào một thế kỷ mới, tươi sáng.
Vô số ánh lửa rực rỡ vây quanh hắn. Những người sống sót đi theo bước chân của hắn tiến về phía trước, mọi trở ngại đều bị ánh sáng của sinh mệnh quét sạch.
Tiếng nổ vang vọng bên tai hắn, như cộng hưởng với hàng ngàn hộ gia đình đang chờ được cứu rỗi trên mặt đất này.
Có lẽ, họ không thể thoát thân khỏi trận chiến này, mọi người sẽ bỏ mạng dưới làn đạn.
Có lẽ, họ không thể ám sát Baxon, đội quân người máy vẫn sẽ không ngừng đàn áp dân chúng.
Có lẽ, chiến thắng chỉ là ảo tưởng trong đầu họ, sự áp bức của Bạch Thành như bức màn sắt treo trên mặt trời máu, cuộc phản kháng của loài người không có kết quả gì.
Tuy nhiên, loài người cần phải làm vậy – dùng thân thể để mở đường, dùng linh hồn để thắp đèn, dùng máu và từng thớ thịt để chiến đấu, cho đến khi toàn thân bị thiêu rụi – họ phải dùng cách này để chứng minh sự tồn tại của họ đã từng có ý nghĩa.
…Có biết bao nhiêu người không thể nhìn thấy mùa xuân với chim hót hoa thơm.
Nhưng họ đang cố gắng hết sức để những người còn sống sót bước vào thế kỷ mới được giành lấy bằng sinh mạng.
“Ầm -!”
Ngọn lửa đen kịt bùng lên dữ dội, hacker Cuchu chạy cuối bị tảng đá lớn đè xuống, ngã xuống phía sau. Tảng đá đè lên lưng cậu ta, cậu ta ho ra một ngụm máu.
“CUCHU!” Dinue muốn nứt cả mắt nhưng họ căn bản không kịp đào tảng đá lên.
“- ĐI!” Phó thủ lĩnh Vincent quyết đoán, anh kéo Dinue đang nước mắt lưng tròng, quay người bỏ chạy.
“Vincent.” Giọng nói bình tĩnh đến khác thường của Cuchu vang lên từ phía sau:
“Đưa cho tôi một khẩu súng.”
Vincent hiểu ra điều gì đó, anh rút khẩu súng lục ở thắt lưng, ném cho Cuchu.
Khẩu súng xoay tròn, vẽ một đường vòng cung, rơi xuống trước mặt Cuchu đang không thể cử động, cậu ta vén mái tóc đỏ rối bời, dùng bàn tay đầy máu để nhặt khẩu súng lên.
Cuchu nhắm mắt lại, tự chĩa súng vào thái dương cậu ta.
Để tránh bị bắt, bị tra tấn dã man rồi để lộ thông tin trong con chip…
“Bố, mẹ…” Cậu ta nhớ đến cha mẹ đã bị đội quân người máy xử tử.
Ngón tay run rẩy dữ dội, môi cậu ta khẽ mấp máy, nở một nụ cười khó coi.
“Con đến tìm bố mẹ đây…”
“Liệu thiên đường có mùa xuân không?”
“Đoàng!”
Một tiếng súng vang lên.
“Xoẹt!” Người phụ nữ buộc tóc đen 2 bên, vung một nhát dao sáng loáng, chém vào đội quân người máy. Bên cạnh cô là một cô gái có ngoại hình rất giống cô.
“Chị, sau khi màn chơi này kết thúc, sẽ có thư khiêu chiến phải không, người chơi bị khiêu chiến phải chấp nhận quyết đấu?” Em gái cô, Mizushimakawa Haru cười nói.
“Đúng vậy.” Xung quanh Mizushimakawa Sora chảy tràn khí đen, như một lãnh địa, đẩy lùi mọi sát thương.
“Mọi người đều cho rằng người chơi số 1 là mạnh nhất, chị, chị nhất định phải tiêu diệt cậu ta!” Mizushimakawa Haru liếm môi: “Cậu ta chỉ là một tên sinh viên theo đuổi lý tưởng trong tháp ngà. Chị nhất định phải cho cậu ta biết, tương lai của loài người không phải là thứ mà một thanh niên vừa trưởng thành có thể dẫn dắt.”
Mizushimakawa Sora thản nhiên ngẩng đầu.
Mái tóc đen xõa ra sau lưng, trên người cô toát ra khí chất lạnh lùng của một kiếm khách.
“Nói sau đi.” Cô đáp: “Chị luôn cảm thấy, cảm thấy cậu ta không phải là một người đơn giản.”
’…Người chơi số 1, liệu cậu ta có cùng lý tưởng với mình không?'
‘Mặc dù lý tưởng này căn bản không thể nói ra, nhưng nếu cậu ta là người đồng hành có cùng lý tưởng…’
“Bùm!”
Năng lượng đen kịt mạnh mẽ bành trướng, cô kích hoạt Lãnh địa tịch diệt, mọi thứ xung quanh đều bị vấy bẩn, hóa thành tro bụi.