Tô Minh An lại một lần nữa xác nhận trang phục không có vấn đề gì, sau đó cậu nhíu mày, lùi nửa bước: “Tôi chỉ đến mua đồ thôi.”
“- Ừm ừm ừm!” Không ngờ, người phụ nữ nghe thấy giọng nói của cậu thì như thể cuối cùng cũng đã xác nhận được điều gì đó, trong nháy mắt vui vẻ ra mặt: “Anh mua đi! Anh mua đi! Không không không, thanh kiếm này… cả gian hàng này cũng tặng cho anh!” Cô ta lập tức cuộn tấm vải dài lại, với thái độ không cho phép từ chối, nhét đồ vào lòng ngực cậu: “Chúng ta có thể chụp một bức ảnh chung không? Anh cứ đứng đây, tôi sẽ chụp màn hình trong bảng hệ thống.”
Tô Minh An không hiểu cô ta đang kích động vì điều gì, chẳng lẽ nhận ra cậu từ giọng nói?
May mà cô ta không hét toáng lên.
Tô Minh An mở bảng giao dịch, nhập số điểm tích lũy được ước tính khá công bằng vào đó: “Tôi tính toán rồi, giá cả khoảng 40 điểm đi, cô xác nhận rồi tôi chuyển cho cô.”
“À, ừm, được!” Mặt người phụ nữ đỏ bừng, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Tô Minh An cất đồ vào balo, chắc người phụ nữ vẫn đang điên cuồng chụp ảnh.
“Tự giữ lấy tấm ảnh thôi, ít nhất đừng đăng lên diễn đàn ngay bây giờ.” Tô Minh An nói với cô ta, mặc dù không biết người phụ nữ này làm cách nào để nhận ra mình qua lớp mặt nạ, nhưng cậu không muốn cô ta đi tiết lộ hành tung của mình.
“Ừm ừm ừm!” Người phụ nữ gật đầu lia lịa.
Tô Minh An tiếp tục đi vào giữa, cậu chú ý quan sát những gian hàng này, thấy người chơi chủ yếu bán một số thứ như “xương thây ma”, “thuốc còn dư”, có thể dùng để hỗ trợ rèn và chế tạo thuốc, cũng có rất nhiều người bán vũ khí, nhưng hầu như đều muốn trao đổi, đao đổi lấy quyền trượng, quyền trượng đổi lấy dao găm, những giao dịch như này nhiều vô số kể.
Những đồ thật sự quý hiếm thì lại chẳng thấy đâu.
’…Không biết khi nào không gian Chủ thần mới mở những nơi giống như nhà đấu giá.'
Đột nhiên, đang đi thì cậu phát hiện có gì đó không ổn.
Mỗi khi cậu đi ngang qua một gian hàng, người bán hàng đều sẽ nhìn chằm chằm vào cậu, thậm chí còn có người “xoạt” một cái đứng dậy, có người nhanh chóng mở bảng điều khiển, không biết là đang trò chuyện hay đang chụp màn hình nữa.
Tô Minh An có chút khó hiểu bước đi, cậu thậm chí còn sờ đi sờ lại mặt nạ của mình, xác nhận không có bất kỳ sơ hở nào – Không lẽ những người này nhận ra mình từ những ngón tay còn lộ…
Cậu tiếp tục đi, cuối cùng cũng đến gần khu vực đông người ở quảng trường, khi bước vào tầm nhìn của nhiều người, vô số ánh mắt “xoạt xoạt xoạt” quét tới.
Bầu không khí xung quanh dường như chợt trở nên náo động.
Tô Minh An có chút khó hiểu quay người lại, chợt thấy những người vốn đang đi lại hoặc mua bán, đồng thời quay đầu lại, những ánh mắt ấy, lộ ra sự cuồng nhiệt có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
’…Không nên như vậy chứ.'
Tô Minh An chú ý thấy ngoài mình ra cũng có rất nhiều người che giấu diện mạo, nhưng tại sao những người này…
“- Má ơi! Người chơi số 1!”
“Đâu đâu – Trời ơi! Thật kìa!”
Tô Minh An ngẩn người, tưởng họ gọi nhầm, còn muốn đi vào đám đông, đột nhiên có một bàn tay ôm lấy cánh tay cậu, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa bắt đầu điên cuồng hét lên:
“TÔI CHẠM ĐƯỢC RỒI! CẢ ĐỜI NÀY SẼ KHÔNG RỬA TAY NỮA -”
“TÔ MINH AN!! TÔI MUỐN MÃI MÃI ĐI THEO LÝ TƯỞNG CỦA ANH -”
Tô Minh An vội vàng hất tay cô ấy ra, đến giờ cậu vẫn không biết vấn đề nằm ở đâu – Rốt cuộc vì sao mình bị lộ?
“CÁC NGƯỜI NHẬN NHẦM NGƯỜI RỒI!” Tô Minh An hét lên với đám người sắp lao đến.
“Xác suất 1/50,000 gặp được Tô Minh An, tôi cảm thấy mình đã dùng hết vận may cả đời này rồi -”
“Tuy xem livestream thấy anh ấy đáng sợ và đáng kính, nhưng nhìn gần lại chẳng thấy đáng sợ tí nào, chỉ muốn xoa xoa bóp bóp -”
“Chính là Minh An! Trời ơi, rõ thế mà!”
“VỢ ƠI!” Một người đàn ông lực lưỡng hét lên.
Đầu người chằng chịt, từ xa dần dần tràn đến, Tô Minh An dựa lưng vào suối nước nóng Sếp Thỏ lùi về sau từng chút một, một chân của cậu đã bước vào hồ nước.
Kênh chat thế giới bắt đầu sôi sục, một nhóm người chơi gửi tin nhắn, công bố vị trí của máy chủ này, ngày càng nhiều ánh sáng trắng lóe lên, người chơi xuất hiện khắp mọi nơi.
Và họ chỉ tìm kiếm trong giây lát, ánh mắt liền dán chặt vào người cậu.
…Cho đến nay, Tô Minh An vẫn không rõ vì sao mình bị lộ.
Cho đến khi cậu nghe thấy tiếng hét đầy phấn khích từ xa:
“- MÁ ƠI! LÀ NGƯỜI CHƠI SỐ 1 KÌA, RÕ THẾ, TRÊN ĐẦU CÒN CÓ MỘT CỤC TO ĐÙNG KÌA!”
Biểu cảm của Tô Minh An hơi cứng lại.
Cậu mở gương hệ thống, soi mình, từ từ di chuyển lên trên.
…Sau đó cậu nhìn thấy cái danh hiệu đang lơ lửng trên đầu mình, giống như ID trong trò chơi trực tuyến:
– Người chơi số 1
Sáng chói, vàng rực, diện tích còn lớn hơn cả đầu cậu, cứ thế lơ lửng trên đầu cậu, như một bóng đèn khổng lồ.
’…Thì ra mình cứ thế đội cái thứ này, đi từ đầu này sang đầu kia quảng trường.'
Cất gương hệ thống đi, nhìn những người chơi sắp đưa tay tới trước mặt, ánh mắt cậu chợt lạnh đi, sau đó, đưa tay ra, triệu hồi phân thân:
“- Lại gần nữa, tôi sẽ giết các người.”
Cậu cố tình hạ thấp giọng, giọng nói chứa sát khí mãnh liệt, nếu còn ở thế giới tận thế, e rằng sẽ dọa chết một đống người chơi may mắn sống sót.
…Nhưng dường như những người này không hề sợ hãi, thậm chí biểu cảm còn phấn khích hơn.
“PHÂN THÂN NÀY GIỐNG HỆT ANH ẤY! CÙNG KÍCH THƯỚC, NGẦU QUÁ!” Một cô gái hét lên, thậm chí còn muốn ôm thêm một cái nữa.
“Thật sự rất đáng yêu… Không thể ôm anh ấy về nhà thì tôi có thể ôm cái này về nhà không?”
“Trong livestream không thấy vậy, bây giờ nhìn lại chẳng cảm thấy đáng sợ tí nào!”
Tô Minh An cảm thấy có chút khó hiểu.
Cậu khó hiểu nhìn đám người chơi đang phấn khích này, không hiểu tại sao đang trong trò chơi sinh tử mà những người này còn có tâm trạng giải trí đến chết.
Trạch Tinh vẫn đang bị sinh vật cấp cao kiểm soát, mọi người đều đang ở trong tình huống nguy hiểm như vậy – Họ đang vui mừng vì điều gì chứ?
Chỉ là, sau khi cậu để phân thân giơ cây rìu cứu hỏa còn dính máu lên, đám đông cuối cùng cũng im lặng.
Cậu để phân thân cầm rìu đứng tại chỗ, tự mình từ từ lùi lại, cho đến khi không còn đường lui, đứng giữa hồ nước, dựa vào bức tượng Sếp Thỏ.
Không thể đánh nhau trong thế giới Chủ thần, cậu đã đọc kỹ quy tắc, không thể để tình huống này tiếp tục kéo dài, cậu phải nghĩ cách thoát thân.
Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu để phân thân quay người, xách cây rìu cứu hỏa dính máu lên, tạo dáng, sau đó trực tiếp chém vào bức tượng của Sếp Thỏ –