Bệnh viện Trung ương nằm ở trung tâm Thành phố Hoành Cảng, đã bị thất thủ nhiều năm.
Gạch lát nền bám đầy vết bẩn, chen chúc những con thây ma mặt mũi dữ tợn. Nơi đây giống như một lò than tối đen, thích hợp để cày kinh nghiệm, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.
Dựa theo manh mối Nguyệt Nguyệt nắm giữ, trong bệnh viện sẽ có manh mối mấu chốt.
Gần trưa, Tô Minh An đến cổng bệnh viện.
“Bùm!” Tô Minh An dùng gậy sắt đập chết một con thây ma đang chao đảo, máu đen bắn tung tóe khắp nơi.
Cậu bước vào bệnh viện, quan sát bản đồ trên tường, phát hiện dưới tầng hầm có một phòng lưu trữ hồ sơ, đây là mục tiêu hàng đầu của họ.
Sau khi giết thây ma, thanh kinh nghiệm tăng lên một chút, có lẽ chỉ cần giết thêm 10 con nữa là có thể lên cấp 1 bậc 4.
Cậu còn thiếu 9 điểm Tinh thần nữa mới đủ 25 điểm, cần ít nhất phải lên cấp 1 bậc 6.
Sau khi thế giới thứ nhất kết thúc, bảng xếp hạng thế giới sẽ được mở, thân là người chơi số 1, chắc chắn cậu sẽ phải đứng mũi chịu sào, trở thành tâm điểm của sự chú ý của vô số người. Cậu nhất định phải nâng cao thực lực của mình, trên thế giới này có nhiều người tài giỏi, nhưng cũng không thiếu kẻ ghen ghét đố kị.
Đột nhiên, trong góc khuất tầm nhìn, một con thây ma từ trên cao lao xuống, vồ về phía đầu Tô Minh An –
Một thanh trường kiếm bạc, cực kỳ chính xác đâm xuyên qua hốc mắt nó.
Cô gái đội mũ tai mèo, trên tay xuất hiện một thanh kiếm mỏng vô cùng đẹp mắt, cổ tay cô khẽ rung, con thây ma bất lực ngã xuống đất, thậm chí máu cũng không bắn ra nhiều.
“Xoẹt -” Một luồng sáng trắng như tuyết đột nhiên hiện ra, những con thây ma còn lại đều bị một kiếm xuyên trán.
Vung trường kiếm, máu đen vẽ thành một vòng cung tuyệt đẹp trên mặt đất, cô gái một tay cầm kiếm tiến lên, mái tóc đen xõa tung bay phía sau.
Chỉ số chiến đấu của cô gái hiển thị trên bảng thông tin đội hình, giống như đột nhiên được kích hoạt, lập tức nhảy vọt lên.
Cô không cộng bất kỳ điểm thuộc tính nào.
Điểm tích lũy của cô đã được dùng để mua thanh kiếm trên tay.
Trong lúc Tô Minh An đang ra sức tiêu diệt thây ma, thanh kiếm bạc luôn xuất hiện vào thời điểm cậu cần nhất, ở vị trí chính xác nhất, không để lại một kẽ hở nào.
Hai người phối hợp với nhau, nhanh chóng vượt qua khu vực thây ma, đến phòng lưu trữ hồ sơ dưới tầng hầm của Bệnh viện Trung ương.
“Cạch -” một tiếng, ngón tay Tô Minh An lướt qua cánh cửa, ổ khóa tự động rơi xuống đất.
Hiện ra trước mắt là những dãy kệ sách và vô số cuốn sách. Nguyệt Nguyệt đang chăm chú nhìn một tập hồ sơ.
“Có thu hoạch gì không?” Tô Minh An nghiêng đầu hỏi.
Trên hồ sơ, in một bức ảnh của một cô bé đang nở nụ cười rạng rỡ.
Trong cột thông tin ghi tên cô bé.
Hộ khẩu Hoành Cảng, con gái của vợ chồng Hàn Diên Diên và Trần Lệ Mẫn.
Chết vào ngày 1 tháng 8 do bạo hành gia đình.
Ngón tay Nguyệt Nguyệt dần siết chặt.
Tô Minh An im lặng nhìn lướt qua thông tin.
Cậu biết Nguyệt Nguyệt từng bị bạo lực gia đình… Nếu không phải cậu sống ngay cạnh nhà cô, không tắt điện thoại vào lúc nửa đêm, nhận được cuộc gọi cầu cứu của cô… Có lẽ cậu sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.
Đối diện với thông tin như vậy, có lẽ trong lòng cô sẽ rất đau buồn.
“- Ấy da da, anh trai, chị gái ~”
Một tiếng cười trong trẻo như chuông bạc chợt vang lên bên cạnh.
Cô bé mặc váy dài màu đỏ máu, đi chân trần, để lộ hai cánh tay đầy vết thương, trên mặt còn lưu lại dấu tát của người lớn, nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh mặt trời.
Những dải băng trên người cô bé rơi xuống từng đoạn, từng vết cào, vết roi, hiện lên vô cùng rõ ràng trên khắp cơ thể nhỏ bé.
Cùng lúc đó, từ bốn phương tám hướng vang lên tiếng hát kỳ quái rợn người.
“Cô bé hái nấm
Cõng theo hài cốt
Đêm, chân trần chạy nhảy
Khắp mồ mả sườn đồi”
Đóa Đóa cũng ngân nga theo, cô bé ngồi trên kệ sách, hai chân trần đung đưa.
“Đi!” Tô Minh An không có thói quen chờ người khác biến hình xong mới đánh, cậu kéo Nguyệt Nguyệt chạy ra ngoài – rõ ràng, đây không phải là chuyện có thể giải quyết bằng vũ lực ngay lúc này.
Cô bé tên Đóa Đóa này, chắc chắn là trùm cuối của màn này! Thậm chí còn có thể là nguồn gốc khiến đại dịch thây ma bùng phát! Trước đây cậu đã từng nhìn thấy ảo ảnh của cô bé, giống như ma vậy. Bây giờ cô bé lại đuổi theo rồi!
Tô Minh An chạy một mạch qua bãi xác chết la liệt, đột nhiên cánh tay cậu bị Nguyệt Nguyệt phía sau kéo lại, kéo vào một căn phòng bên cạnh.
“Rầm!” một tiếng, cửa kính nhanh chóng được đóng lại, phát ra tiếng ma sát chói tai.
“Xoẹt, xoẹt, xoẹt -”
Những con thây ma biến dị đuổi theo sau, cào mạnh vào cửa kính. Những ngón tay mang giáp cào lên cửa, chúng áp sát mặt vào cửa kính, ép chặt hai con ngươi xám xịt vào kính.
Chúng không có ý thức, chỉ có bản năng theo đuổi máu thịt con người.
Ngàn cân treo sợi tóc.
Tô Minh An chuyển sự chú ý vào bên trong phòng, đây là một căn phòng dưới tầng hầm, ngoài cậu và Nguyệt Nguyệt, còn có hai… hai con thây ma.
Hai con thây ma đó đứng trong góc quay lưng về phía họ, cúi người xuống, không biết chúng đang làm gì.
“Rầm!”
Tô Minh An tung một cú đá, con thây ma nam bên trái bị cậu đá ngã.
Bên phải, không biết Nguyệt Nguyệt lấy ra một cái xẻng cắm trại từ đâu, đập vào đầu con thây ma nữ còn lại khiến óc nó bắn tung tóe, máu đen hôi thối văng khắp nơi.
– Tô Minh An nhìn thấy.
Từ bảng tên trên ngực 2 con thây ma đã ngã xuống, có thể thấy đây là viện trưởng và vợ viện trưởng của bệnh viện.
Còn đối tượng mà họ đang tác động, là một thi thể của một bé gái đang nằm dưới đất.
Cô bé mặc váy đỏ máu, trên người có những mảng đen lớn, quanh hốc mắt trống rỗng, chảy ra dòng máu màu tím tuyệt đẹp. Trên thi thể cô bé, đang nở ra những cây nấm nhỏ xinh xắn, giống như những chiếc ô nhỏ.
’…Hai con thây ma này, lúc còn sống, khi chưa biến thành thây ma,'
‘Đang làm gì với con gái của họ?’
“La ~ la ~ la ~”
Đột nhiên, tiếng hát của cô bé dần dần vang lên.
Cô bé mặc đồ đỏ máu, đột nhiên đứng sau lưng hai người.
“Oa, anh trai chị gái, hai anh chị làm tốt lắm!” Cô bé nhìn thấy thi thể của viện trưởng và vợ viện trưởng nằm dưới đất, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
“Đó là cha mẹ em lúc còn sống sao?” Tô Minh An hỏi.
Cậu biết cô bé này chắc chắn không phải con người, mà là thứ gì đó giống như thây ma biến dị, thậm chí là ma quỷ.
“Đúng vậy ~” Đóa Đóa xoay người, cười với cậu:
“Khi bố còn sống… ông ấy đã dùng những chú những dì đã chết để nuôi cấy một loại nấm rất ngon. Ông ấy nói, đây là vắc xin chữa trị vi rút.”
Giọng nói của Đóa Đóa có chút buồn bã: “Ông ấy luôn nói về giá cổ phiếu, giá cổ phiếu gì đó, nhưng em nghe không hiểu, mỗi lần hỏi ông ấy lại đánh em, còn ép em ăn nấm… một loại nấm tím chẳng ngon chút nào…”
Trên người cô bé, những mảng đen dần dần xuất hiện.
“Sau đó, sau đó…” Đóa Đóa xoay vòng tại chỗ.
Miệng cô bé càng mở rộng hơn, trong mắt tràn đầy sự mong đợi về tình yêu thương:
“Đóa Đóa đã mất máu quá nhiều, chết rồi.”
“Em đau quá… Em đau quá, em không muốn những con dao giải phẫu màu trắng đó chạm vào em, không muốn bị người ta mổ xẻ cơ thể…”
“Những người mặc áo blouse trắng nói muốn lấy từ trên người em, một loại vi rút có thể mang lại hòa bình cho thế giới.”
“Em hỏi những người lớn, loại vi rút nào có thể mang lại hòa bình cho thế giới?”
“Họ nói, loại vi rút mang lại hòa bình cho thế giới, sẽ tiêu diệt những người không muốn thế giới hòa bình – như vậy thế giới sẽ hòa bình.”
Âm nhạc xung quanh trở nên lớn hơn.
Những bức tường sạch sẽ xung quanh cũng xuất hiện vết máu, những dấu tay màu máu in trên tường.
“Câu chuyện của em kể xong rồi.” Đóa Đóa lắc đầu, nhìn Tô Minh An và Nguyệt Nguyệt bằng đôi mắt to tròn ngây thơ: “Anh trai chị gái ơi, hai anh chị có biết, cô bé hái nấm, rốt cuộc là ai không?”
Trong lòng Tô Minh An đã có suy đoán mơ hồ, nhưng cậu chợt phát hiện người bên cạnh có gì đó không ổn, cậu vội vàng nhìn sang, lại phát hiện Nguyệt Nguyệt đã nhắm mắt lại.
Cậu nhớ đến bánh quy nấm đầu khỉ mà Nguyệt Nguyệt đã ăn trước đó, chẳng lẽ bên trong có vi rút…
“Loảng xoảng -!”
Thanh kiếm bạc rơi xuống đất.
Cậu nhìn thấy những mảng đen lớn trên người cô.
Máu đen trào ra từ khóe miệng Nguyệt Nguyệt, trong mắt cô long lanh nước.
“Hơi… khó chịu.” Giọng nói của cô run lên không thể kìm nén được.
Tay Tô Minh An chạm vào làn da gần như khô héo của cô.
Nguyệt Nguyệt càng lúc càng dựa vào cậu, cô không thể tự chống đỡ cơ thể mình.
“- Chỉ cần anh nói ra câu trả lời chính xác, em sẽ tha cho chị này nha ~” Cô bé vui vẻ nhảy tại chỗ.
Suy nghĩ của Tô Minh An chạy nhanh như bay, vào khoảnh khắc đồng hồ đếm ngược sắp kết thúc, cậu nói ra đáp án đã suy luận từ lâu:
“Cô bé hái nấm, loại nấm cô bé muốn hái, chính là tất cả những “người” đã bị biến đổi thành thây ma trong Thành phố Hoành Cảng, cô bé ngay từ đầu, chính là đĩa petri mà viện trưởng dùng để nghiên cứu nuôi cấy vi rút, kết quả thí nghiệm thất bại, em đã chết vì mất máu.”
Cậu nhìn thấy nụ cười vui vẻ trên mặt cô bé.
’…Đoán đúng rồi sao?'
Cậu vội vàng nhìn sang bên cạnh.
Ngay sau đó, tầm nhìn của cậu biến thành một mảng đỏ máu.
Ánh mắt an ủi của Nguyệt Nguyệt vẫn còn dừng lại trên người cậu, chỉ là, ánh sáng trong đó đã tan biến như màn đêm buông xuống.
Máu phun ra tung tóe.
Ngay sau đó, thi thể cô mất đầu, đột ngột ngã xuống, máu từ cổ bị đứt lìa, trong phút chốc phun lên khắp mặt cậu.
“Chúc mừng anh! Anh trai!” Đóa Đóa xòe tay, cười híp mắt nhìn cậu: “- Đoán, sai, rồi -!”
Tô Minh An mở to mắt.
Máu nóng hổi, đỏ tươi đen ngòm chảy xuống theo đôi môi hé mở của cậu, mang theo hơi ấm.
Cậu đỡ lấy cơ thể đang dần mất đi nhiệt độ của Nguyệt Nguyệt, suy nghĩ chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.'