“Tô Minh An, anh là Tô Minh An phải không?” Một nữ sinh mặt rỗ nhỏ giọng hỏi.
Vì đang chơi trò nhập vai, ngoại hình của người chơi và nhân vật họ nhập vai vào không giống nhau, nên trong mắt người khác, lúc này Tô Minh An chỉ là một nam sinh bình thường.
“Ừm, tôi là Tô Minh An.” Tô Minh An xoay xoay cây bút trên tay.
“Thật… thật sao?” Dễ dàng nhận được câu trả lời, mấy người chơi lại càng không chắc chắn. Họ nhìn nhau, không biết đang nghĩ gì.
Nhưng đúng lúc này, Thẩm Tuyết bên cạnh chợt đứng dậy, cô chắn tầm nhìn của mấy nữ sinh đang nhìn về phía Tô Minh An, nhỏ nhẹ nói: “Mấy cậu có việc gì không? Nếu có câu hỏi nào thì có thể hỏi tớ.”
Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng tư thế lại có phần cứng rắn, dường như không muốn để người khác đến dò hỏi Tô Minh An.
’…Thẩm Tuyết hẳn cũng là NPC.'
‘Bằng không, cô sẽ không thể không có phản ứng gì với cái tên “Tô Minh An”.’
Lúc này Uông Tinh Không cũng đi tới nói: “Cậu, cậu thật sự là Tô Minh An sao, cảm ơn cậu nhé, vừa nãy coi như cậu đã cứu tôi.”
“Không có gì.” Tô Minh An trả bài văn của cậu ta lại: “Bài văn của cậu rất tích cực và hướng về phía trước.”
Uông Tinh Không đỏ mặt, cảm thấy xấu hổ vì trình độ văn phong kém cỏi của mình. Cậu ta còn muốn giải thích rằng mình đã lâu không viết văn, nhưng có người từ cửa lớp đi vào.
“- Tô Minh An?”
Một giọng nam trong trẻo vang lên từ cửa lớp, một nam sinh cao ráo gạt đám học sinh ra, đi tới, như thể sợ người khác không thấy y kỳ lạ, trên vai y đậu một con bọ ngựa màu xanh biếc, khiến một số nữ sinh sợ không nhẹ, hét “Á” lên rồi lùi lại.
“Lữ Thụ?” Tô Minh An cảm thấy khá trùng hợp, 3 triệu màn chơi, Lữ Thụ lại ở cùng một màn chơi với mình.
“Tôi đã dùng vật phẩm mua được ở sàn đấu giá, chỉ cần nhập mã số cá nhân của cậu vào là có thể vào cùng một màn chơi với cậu.” Lữ Thụ đáp: “Tuy vật phẩm này rất đắt, nhưng người vào theo cậu không cần sự đồng ý từ cậu, cho nên, những người có thù oán với cậu rất có thể cũng sẽ lén lút đến đây, cậu phải cẩn thận một chút.”
Y còn muốn dặn dò thêm vài điều, nhưng chợt cảm thấy mình bị một lực mạnh đẩy ra.
Thẩm Tuyết đứng thẳng người, nhìn y chằm chằm, ánh mắt cô đầy vẻ đe dọa, khiến Lữ Thụ cũng cảm thấy hơi kinh hãi.
Lữ Thụ nhíu mày, y cảm thấy NPC nữ sinh này có chút là lạ… dường như đã vượt quá phạm vi ghen tuông rồi.
“Leng keng -!”
Đúng lúc này, tiếng chuông vào lớp vang lên.
“Cậu cẩn thận nhé.” Lữ Thụ dùng ánh mắt ra hiệu về phía Thẩm Tuyết bên cạnh với Tô Minh An, sau đó quay người trở về lớp học của mình.
Tiếng chuông vừa dứt, giáo viên Âm nhạc liền đi vào từ cửa.
Đó là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, nhưng Tô Minh An lại nhìn thấy ở bên hông vị giáo viên Âm nhạc này… có một khẩu súng sáng loáng.
“Khụ khụ.” Giáo viên Âm nhạc bước lên bục giảng, gãi đầu: “Bây giờ chúng ta bắt đầu hát… ờm.”
Ông dường như đứng hình, môi mấp máy vài cái, nhưng không phát ra tiếng nào.
Như đang đấu tranh tư tưởng, ông nhìn chằm chằm vào bản nhạc một lúc, rồi chợt ngẩng đầu lên:
“Thôi, tiết này chúng ta không hát bài trong sách nữa.” Giáo viên Âm nhạc gãi đầu nói: “Hát vài bài hát cũ đi, sở trường của tôi chính là bài… ‘Bắn súng trở lại’, ‘Đoàn kết là sức mạnh’! Hành khúc, bài nào cũng được! Mọi người muốn hát bài nào, tôi sẽ dạy mọi người!”
Những người chơi ngồi trong lớp nhìn nhau.
’…Là người chơi.’ Tô Minh An hiểu ra. Thân phận thật của ông có thể là một quân nhân.
“Thưa thầy.” Cậu chú ý đến một nữ sinh bên cạnh giơ tay lên, là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, ngoại hình cô ta lại cực kỳ giống Thẩm Tuyết, khiến Tô Minh An nghĩ đến “chị em sinh đôi”.
Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, tim cậu thắt lại, như thể đã từng chạm mắt với cô gái này rất nhiều lần.
“Thưa thầy, em nhớ là trước khi bắt đầu mỗi tiết học, đều là lớp phó Âm nhạc ôn lại bài hát cũ ạ?” Cô ta nói: “Để em ôn lại bài hát cho mọi người được không ạ.”
’…Là một NPC.'
Tô Minh An hiểu được thân phận của cô, dù sao nếu là người chơi thì không thể nào biết được những điều này.
Cô ta bắt đầu dẫn dắt mọi người cùng hát, giọng hát của cô ta êm dịu, du dương, cuối cùng vị giáo viên người chơi ở trên kia dứt khoát tìm một cái ghế ngồi xuống, để cô ta làm chủ tiết học này.
Tô Minh An luôn chú ý đến cô ta, cho đến khi nghe thấy giọng nói của Thẩm Tuyết bên cạnh:
“Cậu cứ nhìn Thẩm Nguyệt mãi.” Đôi mắt hơi cứng đờ của cô nhìn chằm chằm vào Tô Minh An, trong mắt dường như có cảm xúc u ám đang cuồn cuộn: “Em gái tớ quả thật rất xinh đẹp… Cần tớ làm bà mối cho 2 cậu không?”
‘Quả nhiên là chị em sinh đôi của Thẩm Tuyết?’
Tô Minh An ngẩn người, sau đó lắc đầu: “Tôi chỉ thấy cậu ấy rất chu đáo.”
Trong mắt cậu, xinh đẹp hay không cũng như nhau, dù sao cũng không phải đến để yêu đương.
Cậu thu hồi ánh mắt, đồng thời cũng chú ý tới ánh mắt của Thẩm Tuyết bên cạnh chợt lạnh đi.
Như thể đang chìm đắm trong sự u ám bên trong.