Gió ấm tháng 6 cuốn những chiếc lá khô bay lượn.
Mùi máu tanh nồng nặc, mùi hôi thối của xác chết, thành phố bên ngoài cửa sổ là một đống đổ nát, lũ thây ma mặt mũi hung dữ lang thang khắp nơi.
Thời gian quay ngược trở lại, trở về ngày thứ 5 kể từ khi màn chơi mở ra.
Họ vẫn đang nghỉ ngơi trong quán rượu, chưa đi đến Bệnh viện Trung ương.
“Tớ nằm mơ thấy một giấc mơ không được tốt lắm.” Nguyệt Nguyệt khẽ nói.
Khi cô nhìn về phía Tô Minh An, ánh mắt cô chợt ngưng lại.
’…Hôm nay, hình như Tô Minh An hơi khác.'
Một cảm giác không nói nên lời khiến cô có chút không thể rời mắt.
“Mơ thấy gì vậy?” Tô Minh An hỏi.
“Ừm… đại khái là, một câu chuyện cổ tích vốn tươi đẹp bỗng thiếu mất một trang?” Nguyệt Nguyệt đáp.
“…” Tô Minh An bước về phía cửa: “Hôm nay không đến Bệnh viện Trung ương nữa, chúng ta ra ngoài xem sao.”
“Được.”
Nguyệt Nguyệt là một người chơi theo xu hướng N, khi Tô Minh An đề nghị đi nơi khác xem sao, cô không chút do dự từ bỏ kế hoạch ban đầu.
Tô Minh An đẩy cửa ra, màn hình bình luận bắt đầu cuộn lên.
“Buổi sáng tốt lành.” Tâm trạng Tô Minh An rất tốt, không để ý.
Cậu đã trở thành người duy nhất đứng bên bờ dòng sông thời gian.
Cậu không cho rằng sứ mệnh cứu thế của mình là có từ đầu, chỉ là cậu đã có cơ hội thì phải dùng hết sức lực để nắm bắt.
Giống như một người chơi cốt cán đã nắm vững phương pháp phá đảo trò chơi. Cậu chỉ theo bản năng không muốn nhìn thấy kết cục tồi tệ nhất.
Để không trở thành món đồ chơi của sinh vật cấp cao, cậu cũng đang tự cứu mình.
Mặc dù điểm lưu 1 và 2 đã biến mất, cậu chỉ có thể vừa mở mắt ra liền trở về một thời điểm cố định, không thể tự lựa chọn nữa.
Cậu không biết nguyên nhân là gì, có phải là vì màn tân thủ tương đối đặc biệt hay không.
Tuy nhiên, may mắn thay.
Vì mọi thứ vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu.
Cậu sẽ mãi mãi có cơ hội làm lại.
Con người biến thành những hòn đảo cô độc, lang thang trong khu rừng tăm tối bị quái vật rình rập.
Những nhà lữ hành nhìn nhau qua những con thuyền, ánh đèn của họ xuyên qua màn sương mù.
Và cậu, người đang di chuyển giữa dòng sông, nhìn những nhà lữ hành im lặng khác qua những con thuyền.
…Có lẽ sẽ trở thành Ngọn hải đăng rực rỡ trong mắt những người lạc lối này.
Tô Minh An cầm gậy sắt đập vỡ đầu vài con thây ma, ước chừng giết thêm 4 con nữa sẽ lên được cấp 1 bậc 4, gần trong gang tấc thôi.
Làm nhiệm vụ cho thêm điểm tích lũy, giết quái cho thêm kinh nghiệm, đây là quy tắc Tô Minh An đã thử nghiệm ra, trình độ bây giờ của thây ma cũng không cao, đúng lúc là thời cơ tốt để người chơi tăng cường thực lực, những người chơi chạy trốn đến vùng hoang vu chắc chắn sẽ không đi xa được.
Cậu và Nguyệt Nguyệt vừa đánh vừa đi, phía sau dần dần có một đám người rụt rè đi theo.
“Có nên dẫn họ theo không?” Nguyệt Nguyệt liếc nhìn phía sau.
“Mục tiêu quá lớn, không có tác dụng.” Tô Minh An nói: “Họ muốn theo thì cứ theo, dù sao cũng không theo được lâu.”
Thực tế mà nói, kỹ năng gây sát thương duy nhất của Tô Minh An là Hủy diệt vẫn cần dùng ngón tay để thi triển, bây giờ cậu chỉ là một người chơi có thể lực tương đương người bình thường, phần lớn vẫn dựa vào kiếm thuật của Nguyệt Nguyệt để giết thây ma.
Nhưng mà, rất nhiều người chết trước mặt thây ma, không phải vì họ không đánh lại, mà là vì nỗi sợ hãi trong lòng họ.
– Họ không dám vung đao.
Tối hôm đó, trên diễn đàn thế giới.
Trong khi những người chơi thám hiểm đang chiến đấu trong trò chơi, những khán giả bị loại đã đổ xô vào diễn đàn, họ nghỉ ngơi trong không gian nhỏ của mình, mở từng kênh livestream, thu thập thông tin.
Hôm nay là ngày thứ 5 kể từ khi thế giới trò chơi bắt đầu, dù người chơi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cảnh tượng đẫm máu diễn ra trước mắt vẫn khiến người ta khó lòng chịu đựng.
Sự chú ý của mọi người đã dần dần chuyển từ lo lắng về nguy cơ trò chơi mang lại sang quan tâm đến bản thân trò chơi. Trên diễn đàn xuất hiện một làn sóng phân tích về những người chơi hàng đầu.
Một số khán giả đã liệt kê ra một bảng xếp hạng mà họ công nhận: