“Hình như là thật, ảnh chụp màn hình trên diễn đàn tràn lan khắp nơi, nhắm mắt tôi cũng nhận ra.” Vài người chơi tụ tập lại bàn tán nhỏ.
“Vậy chẳng phải bây giờ có hàng trăm triệu người đang xem chúng ta sao? Trời ơi…”
“Trông cậu ta trẻ thật, nghe nói mới 18 tuổi thôi… Tôi còn tưởng trong livestream có dùng bộ lọc.”
“Có nên bắt chuyện làm quen không?”
“Cậu chưa xem những đoạn cắt ghép về livestream của cậu ta trên diễn đàn à? Lan truyền điên đảo luôn đấy… Tôi sợ bị dao đâm vào lòng bàn tay thật.”
“Nhưng trường hợp đó hơi cực đoan thôi, dù sao thì thật sự không thể chia đều thuốc giải mà, tôi thấy cậu ta cũng được đấy…”
Những người khác tự động tụ tập thành từng nhóm nhỏ xì xào bàn tán.
Gordon là một người chơi bình thường, cậu ta may mắn sống sót trong thế giới thây ma, chọn tham gia thám hiểm ở thế giới thứ 2.
Khi nhìn thấy Tô Minh An, cậu ta nắm bắt cơ hội bước tới.
“Chào anh, Người chơi số 1! Tôi luôn ngưỡng mộ sự dũng cảm của anh, họ nói anh chỉ may mắn thôi, nhưng tôi thấy… dáng vẻ lúc đánh bại Ayni của anh rất ngầu!”
Gordon nhận được cái liếc nhìn thoáng qua của Tô Minh An, Người chơi số 1 gật đầu với cậu ta: “Ừm.”
Gordon gãi đầu, cười ngượng nghịu, cậu ta nghĩ có lẽ tính cách của cậu vốn lạnh lùng như vậy, được hồi đáp thế này cậu ta đã rất mãn nguyện rồi.
Đột nhiên, Gordon nhận thấy bình luận trong phòng livestream của mình bùng nổ.
Gordon quay đầu, mới phát hiện trong nhóm người này còn có một nhân vật tầm cỡ nữa.
Người đó mặc trang phục quý tộc phương Tây, áo khoác màu đỏ sẫm phủ trên áo sơ mi trắng tinh, viên hồng ngọc trên nơ cài áo trước ngực sáng lấp lánh.
Cậu ấy có mái tóc vàng óng nửa dài, đuôi tóc buông xuống vai, đôi mắt sâu thẳm như biển cả ánh lên vẻ trong trẻo giữa ánh sáng rực rỡ, giống như một quý tộc phương Tây lịch lãm bước ra từ thời Trung cổ – nếu bỏ qua chiều cao khoảng 1m6 của cậu ấy.
Gordon ngay lập tức nhận ra cậu ấy – đó là Noel, người đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng thế giới!
Diễn đàn đã từng tranh cãi nảy lửa về việc giữa Noel và Tô Minh An thì ai mạnh hơn, thậm chí còn tổ chức một cuộc bỏ phiếu quy mô lớn, nhưng kết quả cuối cùng lại là Noel nhỉnh hơn một chút – xét về chiến lực trực tiếp, bản thể của Tô Minh An quá yếu ớt, mọi người cho rằng chỉ cần không quan tâm đến phân thân kia thì rất dễ để đánh bại cậu.
Noel bước tới, ánh mắt cậu ấy dừng lại trên người Tô Minh An, mỉm cười nói: “Chào cậu, ngưỡng mộ đã lâu.”
“Chào cậu.”
Gordon nhận thấy thái độ của Tô Minh An đối với Noel cũng không khác gì với cậu ta, vẫn lạnh lùng như vậy, khiến cậu ta an tâm phần nào – có vẻ như không phải mình không được người ta thích.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, ánh mắt Tô Minh An rơi vào mu bàn tay của Noel. Nơi đó có một dấu ấn trắng tinh, là bằng chứng của việc qua màn xuất sắc.
Sau đó, Gordon nhìn thấy ánh mắt của Người chơi số 1 dần thay đổi.
“Cậu là Noel?” Tô Minh An chợt hỏi.
“Hả, hả? Đúng vậy.” Noel sững người, nghe Tô Minh An nói vậy, toàn thân cậu ấy lập tức cảnh giác. Noel cảm thấy có thể cậu sẽ gây khó dễ, tranh giành vị trí nhất nhì trong thế giới này với cậu ấy, đánh nhau sống chết tại đây.
Dù sao thì đây cũng là cuộc chiến sống còn giữa người số 1 và người số 2 để xác định ai là người “mạnh nhất” của loài người, đây là điều mà cả thế giới đều muốn xem.
Tuy nhiên, ngoài dự đoán của Noel, cậu chỉ hỏi thêm một câu:
“Về những gì tôi đã nói trước đây… cậu nghĩ sao?”
“Ờ… cái gì mà ngọn hải đăng ấy hả? Tôi nghĩ nếu có thể thì cứ liên tục chiến thắng, có lẽ một lãnh tụ tinh thần sẽ xuất hiện…” Noel đáp.
Tô Minh An gật đầu, không nói gì thêm.
Noel cảm thấy hơi kỳ lạ.
Noel vốn tưởng rằng, khi gặp người đứng đầu bảng xếp hạng thế giới đột nhiên được tâng bốc lên tận mây xanh này, ở một nơi như thế này, hai bên chắc chắn sẽ phải đọ sức một phen, tranh giành danh hiệu mạnh nhất.
Nhưng… dường như Tô Minh An hoàn toàn không có ý định cạnh tranh với cậu ấy?
Ngược lại, Noel cảm thấy ánh mắt Tô Minh An dùng để nhìn mình ẩn chứa chút gì đó như sự ngưỡng mộ.
…Rõ ràng Tô Minh An xếp hạng cao hơn cậu ấy.
‘Tô Minh An đang ngưỡng mộ điều gì chứ?’
Sự cảnh giác của Noel bỗng chốc tan biến.
Cậu ấy chợt cảm thấy, để một người như thế này làm người đứng đầu, có vẻ tốt hơn nhiều so với những người chơi như trâu điên, hễ thấy cậu ấy là muốn lao đến đánh nhau.
Gordon bỗng hiểu ra thái độ của Tô Minh An – quả nhiên là một người chơi trò chơi thuần túy.
’…Là vì gặp được đối thủ ngang tầm với mình nên mới vui như vậy sao?'
’…Đúng là phong thái của kẻ mạnh.'
Gordon chợt nhớ đến một câu nói rất nổi tiếng trên diễn đàn thế giới, miêu tả về Tô Minh An, một nhân vật đầy tranh cãi:
Bất kỳ sự tồn tại nào mang lại phúc lợi cho loài người, khiến loài người có niềm tin, đồng thời có năng lực và ý chí vượt trội hơn họ, đều có thể được coi là “Thần” – “Thần” mang một “ý nghĩa” nhất định, được hình thành bởi bối cảnh thời đại và quan hệ xã hội đặc thù, nhằm khẳng định tính chính đáng của một số chuẩn mực đạo đức và hành vi tập thể, mà con người là sản phẩm “phụ thuộc” vào những “ý nghĩa” đó.
Một loại ý chí tập thể hoặc một loại tín ngưỡng, loài người không thể sống thiếu những thứ như vậy. Trong thời kỳ tận thế đầy tuyệt vọng, loài người càng cần đến sự tồn tại này.
…Mặc dù người chơi số 1 không thể được gọi là đấng cứu thế – nhưng người hội tụ ánh mắt của cả thế giới, so với trước đây chắc chắn sẽ có sự khác biệt không nhỏ.
Dù sao, có rất nhiều người đang dõi theo cậu.