Sau khi dùng súng bắn chết con gái, bà lão bế đứa cháu sơ sinh vào phòng ngủ, không nói một lời.
Tối đó, Tô Minh An ngủ lại trên tầng 2. Trên bàn có một tấm ảnh gia đình.
Trong ảnh, ông lão mặc áo Tôn Trung Sơn, bà lão mặc sườn xám, cô con gái đứng giữa 2 người. Phong cảnh cổ trấn tươi đẹp, non nước hữu tình làm nền phía sau.
Họ đã từng rất hạnh phúc.
Ngồi trên giường, Tô Minh An chợt nhớ đến câu chuyện trong Sáng Thế Ký trong Kinh Thánh Do Thái.
“Loài người tội lỗi nặng nề, khiến Đấng Sáng Tạo vô cùng thất vọng. Trời giáng đại hồng thủy, ngày tận thế đến, chỉ có con tàu Noah an toàn vượt qua tai kiếp.”
Từ sự hủy diệt sinh ra sự sống mới, tương lai mới, nền văn minh mới. Lịch sử là một đống tro tàn, nhưng sâu thẳm trong đống tro tàn ấy vẫn còn hơi ấm.
Trong thế giới này – Tô Minh An đã nhìn thấy “hơi ấm” như vậy.
Đại dịch thây ma như cơn lũ ập đến Hoành Cảng, nhưng con người đã dùng tình yêu và sự kiên cường để xây dựng con tàu Noah của riêng mình. Người chồng tự sát để vợ được sống, người mẹ chịu đựng đến giây phút cuối cùng vì con.
Đời người có muôn vàn cảm xúc: giận dữ, buồn đau, vui sướng, sợ hãi, yêu thương, hữu nghị, tình thân,…
Con người che giấu, bộc lộ, sử dụng, lợi dụng chúng để phản hồi lại tất cả những gì họ nhìn thấy. Họ mãnh liệt, rực rỡ, tĩnh lặng, thuần khiết, dùng tất cả những từ ngữ phức tạp để làm những việc đơn giản.
“Chỉ cần nhiễm vi rút thây ma, sau 3 ngày, chắc chắn sẽ biến thành thây ma.” Tiểu Hàn nói: “3 ngày này là khoảng thời gian đau khổ nhất trong lòng con người…”
Tô Minh An dựa vào ghế sofa, không nói gì. Kế hoạch tiếp theo của cậu là săn thây ma ở vùng lân cận, thăng cấp, cuối cùng là vào bệnh viện trung tâm – nơi then chốt nhất.
“Tiến sĩ.” Tiểu Hàn ngước mắt lên, đôi mắt cô ngấn lệ.
“Em rất yêu loài người.”
“Loài người là một giống loài tỏa sáng, ngay cả khi đối mặt với nguy cơ tử vong, họ vẫn có thể tỏa ra ánh hào quang vô cùng rực rỡ.”
“Họ đoàn kết lại, họ nắm tay nhau, họ hát vang trước ngày tận thế, họ hy sinh vì đấu tranh cho hòa bình.”
“Họ… lấp lánh. Mạnh mẽ, dũng cảm, nhân từ, xinh đẹp, vừa lý trí vừa giàu cảm xúc, vừa kiên cường vừa dịu dàng…”
Cô nắm lấy tay cậu.
“Vì vậy, anh nhất định phải sống.”
“Tôi…” Tô Minh An nói.
Cậu chỉ là một người đến từ thế giới khác, một người chơi nhập vai 15 ngày rồi sẽ rời đi. Cậu căn bản không phải tiến sĩ Tô Trường An.
Cô đặt khẩu súng lục bạc vào tay cậu, do thiếu đạn, bên trong chỉ còn một viên đạn.
“Nếu có một ngày, có bất cứ thứ gì đe dọa đến sự an toàn của anh, xin anh hãy dùng viên đạn này.” Tiểu Hàn nói.
Tô Minh An gật đầu.
Đây là một vũ khí cấp xanh, tiếc là dường như không thể mang ra khỏi màn.
Trong đêm lạnh giá, Tiểu Hàn rời khỏi căn phòng, ngủ ở phòng bên cạnh.
Trời sáng rực rỡ.
Sau khi qua đêm tại quán rượu, cậu và Tiểu Hàn tạm biệt bà lão với vẻ mặt chết lặng.
Họ đi dọc con phố hoang vắng, bước qua những viên gạch vỡ vụn. Tia nắng ban mai chiếu xuống tóc Tiểu Hàn, như một vòng xoáy nước vàng óng.
Tuy nhiên, sau khi đi qua khu phố, Tiểu Hàn sững người lại.
– Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ là cánh cổng sắt của trung tâm nghiên cứu bị phá vỡ, máu me bê bết khắp nơi.
“Đã… xảy ra chuyện gì?” Tiểu Hàn như phát điên chạy vào trong.
“Kiều Kiều, Tiểu Khả, Lạc Lạc, Trác Kỳ -” Cô gọi tên những đứa trẻ, bước qua mặt đất đầy mảnh kính vỡ và kim loại.
Dưới đất chỉ còn lại xác của bọn trẻ.
Cô sững sờ nhìn con thây ma ở góc phòng. Nó là một con thây ma tinh anh cao lớn, đang gặm nhấm thi thể một bé gái. Mắt bé gái bị móc mất, ngón tay bị gãy, chiếc bánh quy trên tay rơi xuống đất.
Bím tóc đuôi sam của bé gái đen nhánh, mượt mà như mực. Hốc mắt cô bé trống rỗng, dường như trong đó ẩn chứa nỗi đau khổ và nghi hoặc vô tận.
Cô bé tên Lam Thiên, em đã từng mong muốn nhanh chóng lớn lên, nhưng giờ đây em đã không còn tương lai…
“Rắc.” Một tiếng giòn tan vang lên, con thây ma biến dị mặt mũi đầy máu nghe thấy tiếng động, ném xác bé gái Lam Thiên xuống, vươn móng vuốt sắc nhọn lao tới.
Tô Minh An lập tức giơ cây “Gậy sắt chưa gỉ (cấp trắng)” lên, nhưng bóng đen chợt lóe lên trước mắt, cổ họng cậu đau nhói, máu từ cổ cậu phun ra.
…Đây là một con thây ma cấp trùm, chỉ một mình nó đã hủy diệt toàn bộ trung tâm nghiên cứu. Cấp độ của cậu vẫn chưa tăng lên, đánh không lại nó.
Tô Minh An nghẹt thở trong giây lát, bên tai như có tiếng ong vo ve. Sau khi chết, cậu hồi sinh, mở mắt ra từ trong bóng tối, vừa lúc cậu nhìn thấy con thây ma biến dị, và con thây ma biến dị cũng nhìn về phía cậu.
‘Điểm lưu này quá tệ! Cách một khoảng thời gian quá ngắn…’
‘Hơn nữa, không phải mình có 2 điểm lưu sao? Tại sao vừa mở mắt ra đã hồi sinh, không thể lựa chọn?’
“Xoẹt!” Con thây ma biến dị đột nhiên ném bé gái Lam Thiên xuống, lao về phía cậu – người trông có vẻ ngon miệng hơn, một luồng gió lạnh và mùi hôi thối ập đến, như một cơn cuồng phong làm bằng thịt thối rữa!
“Rầm!” Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Tô Minh An giơ tay lên, cây gậy sắt miễn cưỡng đỡ được móng vuốt của con thây ma biến dị, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Móng vuốt va chạm với gậy sắt, tiếng “xèo xèo” rợn người vang lên.
“Tiến sĩ! Cẩn thận!”
Tiểu Hàn mắt đỏ hoe, rút cây xẻng ra, như một nữ thần sức mạnh đập mạnh vào đầu con thây ma biến dị!
Nắm lấy cơ hội thây ma mất thăng bằng, Tô Minh An vươn tay, đánh vào trán nó!
Hủy diệt được kích hoạt, đầu con thây ma tan chảy như khối đậu hủ. Khi rút tay ra, Tô Minh An cảm thấy cánh tay đau nhói.
– Con thây ma biến dị đã cắn cậu một phát trước khi nó chết!
Cơn đau dữ dội truyền đến, màu đen như con trăn lan ra trên cánh tay cậu, tầm nhìn của Tô Minh An bắt đầu mờ đi.
Đây là lần đầu cậu gặp phải điểm lưu có khoảng cách thời gian ngắn như vậy… khiến cậu dù hồi sinh vẫn bị dính đòn.
Cậu do dự một chút, dùng ngón tay sử dụng Hủy diệt vào thái dương. Cậu phải hồi sinh lại, cậu không thể dính phải độc thây ma này.
Hồi sinh sau khi chết là toàn bộ thế giới cùng hồi sinh, bao gồm cả sinh vật cấp cao và khán giả, tất cả sẽ cùng cậu thay đổi dòng thời gian.
Tuy nhiên, khi cậu chết và mở mắt ra, trước mắt vẫn là cảnh tượng con thây ma biến dị gặm nhấm bé gái Lam Thiên. Khoảng thời gian của điểm lưu vẫn ngắn như vậy.
Cậu nhận ra một điều – điểm lưu của cậu sẽ không thay đổi. Nó không thay đổi theo thời gian mà được cố định trong một khoảng thời gian nhất định.
Khi một số cốt truyện chính xảy ra, điểm lưu sẽ bị kẹt lại tại thời điểm đó. Cho dù cậu hồi sinh bao nhiêu lần, cũng sẽ chỉ trở về điểm lưu này.
“Xoẹt -!” Con thây ma biến dị lại lao tới, Tô Minh An miễn cưỡng đỡ đòn, đánh chết con thây ma.
“Xoẹt!” Cánh tay cậu đau nhói, máu đỏ thấm ra, cậu lại bị cào trong trận chiến – và cậu không chịu nổi việc hồi sinh thêm lần nữa.
Tinh thần cậu ngày càng suy sụp, nếu lại hồi sinh, cậu thậm chí có thể không đỡ được đòn tấn công đầu tiên của con thây ma, rơi vào vòng lặp cái chết vô tận.
Hồi sinh sau khi chết không phải là một năng lực mạnh mẽ vô địch. Cơn đau khi chết là thật, thậm chí còn có thể xuất hiện ảo giác và ảo thanh, đó là nỗi đau tinh thần vượt quá giới hạn mà một con người có thể chịu đựng.
Cậu nhìn cánh tay nám đen của mình, độc thây ma cao cấp rất mạnh, không có thời gian trì hoãn, cậu sẽ lập tức biến thành thây ma.
“Cô đi tìm băng cầm máu đi.” Tô Minh An nói nhỏ với Tiểu Hàn. Cậu giơ dao phay lên, hít sâu một hơi, chĩa vào cánh tay mình.
“Tiến sĩ, việc này quá đau đớn…” Tiểu Hàn khàn giọng nói.
Tự chặt chi để sống sót… nỗi đau này không phải ai cũng chịu đựng được.
Nhưng cậu không thể cứ thế mà bỏ cuộc.
‘Nếu đã có khả năng hồi sinh sau khi chết nhưng vẫn dừng bước ở màn thế giới thứ nhất, vậy chẳng phải quá kém cỏi sao?’
Một tia sáng trắng đau nhói lóe lên trước mắt cậu, như làn sương mù bốc lên.
Vì là cơ thể số hóa, không xuất hiện tình trạng đứt đoạn, sau khi hệ thống xác định là cụt tay, Tô Minh An mất quyền kiểm soát cánh tay trái của mình.
Lọ HP trong cửa hàng có giá 10 điểm tích lũy một lọ, mỗi 2 giây hồi 30 HP, tổng cộng hồi trong 10 giây. Cậu miễn cưỡng hồi phục thanh HP gần cạn kiệt của mình.
’…Vẫn sống.'
Tô Minh An cắn một lọ HP khác, đổ vào miệng, cậu kéo tay áo xuống, cánh tay trống rỗng.
Lúc này, bình luận ở góc trên bên phải đã nổ tung.
Những người chơi khác hoặc đang trốn chui trốn nhủi ở vùng hoang vu, hoặc đang vật lộn để sinh tồn trong các tòa nhà kín mít, làm sao có thể giống như Tô Minh An, đột nhiên giết thây ma biến dị.
Nếu không có kỹ năng Hủy diệt, người chơi căn bản không thể phá vỡ lớp phòng thủ của thây ma. Thây ma biến dị trong mắt người chơi hiện tại là một sự tồn tại như thần thánh, vậy mà lại bị Tô Minh An hạ gục.
Tô Minh An liếc nhìn, độ hot vốn dĩ duy trì ở mức 700 mấy ngày nay, vậy mà lại tăng vọt lên hàng chục nghìn như tên lửa.
Có bình luận nhắc nhở cậu – kênh livestream của cậu đã được đề xuất. Hệ thống livestream do ban tổ chức trò chơi điều hành, ngay lập tức có hàng chục nghìn người xem đổ xô vào.
Trong một thế giới không có bất kỳ ràng buộc pháp luật nào, bạo lực dường như là yếu tố quan trọng nhất, nhiều người sẽ dễ dàng vượt qua giới hạn trong lòng, trở thành một con người hoàn toàn khác với khi ở trên Trạch Tinh.
Trong mắt mọi người, Tô Minh An đã bị dán nhãn là kẻ tàn nhẫn, dù sao trong mắt khán giả, phản ứng và hành vi của cậu hoàn toàn khác với phản ứng của người bình thường khi gặp phải những điều này, như thể cậu không hề sợ, không hề đau, không hề sợ chết.
Đối với “kẻ dị biệt” này, mọi người đều cảm thấy sợ hãi.
Sau đó, Tiểu Hàn đi chôn cất những đứa trẻ. Tô Minh An nhận thấy, ngoài tất cả các huyệt mộ, còn một huyệt mộ trống.
“Sao lại đào thêm một mộ?” Cậu hỏi.
Khóe miệng Tiểu Hàn giật giật: “Không có gì đâu, tiến sĩ.”
Cô ngước đầu lên, ánh mắt ảm đạm: “Tiến sĩ, trước đây, anh thường hay đọc thơ thời bình cho em nghe, em… rất thích văn học, anh có thể đọc cho em nghe một bài được không?”
Tô Minh An suy nghĩ một lúc, rồi đọc một bài thơ của Lorca trước mộ của những đứa trẻ.
“Bình minh đến, không ai đón chào nó,
Bởi vì ở đó không có ngày mai, cũng không có hy vọng.
Đôi khi đồng tiền kết thành băng đảng độc ác,
Đâm chém và nuốt chửng những đứa trẻ lang thang.
Những người đầu tiên bước ra đều hiểu rõ trong xương tủy,
Ở đó không có thiên đường, cũng không có tình yêu không vũ trang;
Họ biết họ đang bước vào vũng bùn của quy định và con số
Làm những trò hề không có tính nghệ thuật, đổ mồ hôi không có kết quả.”
Tiểu Hàn mỉm cười nhẹ.
Văn học là một phần trong tâm hồn của con người, được nghe những câu chữ như vậy, cô cảm thấy rất mãn nguyện.
“Tiến sĩ, em phải ở lại sửa chữa phòng thí nghiệm, còn anh…” Tiểu Hàn vịn lấy cánh tay bị thương của mình.
“Vậy chúng ta hẹn gặp lại sau nhé.” Tô Minh An quyết định rời đi. Cậu cần phải giết thây ma để lên cấp, phải xông đến những nơi nguy hiểm nhất.
“Tiến sĩ, hãy cẩn thận.” Tiểu Hàn dường như không hề bất ngờ trước sự rời đi của cậu.
Khi cô tiễn cậu đi, cậu quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười kỳ lạ trên khuôn mặt cô.
Tiểu Hàn dường như biết rất nhiều chuyện…
Rời khỏi phòng thí nghiệm, Tô Minh An chém giết thây ma dọc đường, hiệu suất gấp đôi người thường, ưu thế của cậu nằm ở chỗ cậu không sợ chết, cộng thêm kỹ năng Hủy diệt, có thể đập vỡ đầu thây ma.
Đêm ngày thứ 4 sau khi màn chơi mở ra, Tô Minh An lên 2 cấp, lên đến cấp 1 bậc 3. Nhận được 3 điểm thuộc tính tự do mỗi bậc, tổng cộng 6 điểm.
Cậu dồn tất cả điểm vào Tinh thần. Sức mạnh của phân thân liên quan đến điểm Tinh thần, nếu điểm Tinh thần đủ cao, cậu có thể phân tâm để điều khiển phân thân.
Sau khi cộng điểm, cậu cảm thấy rõ ràng rằng tầm nhìn trở nên rõ rệt hơn, khả năng nhận thức, phán đoán, nhạy bén đều được cải thiện, như thể có một đôi mắt vô hình mới. Trong khi trung bình mỗi người chỉ có 5 điểm, 16 điểm tinh thần của cậu đủ để vượt mặt mọi người.
Dựa vào tốc độ tăng trưởng của độ nhạy bén của ngũ quan, ước tính phải đến khoảng 25 điểm, cậu mới có thể điều khiển phân thân. Kỹ năng này rất mạnh, chỉ là giai đoạn đầu khá khó điều khiển.
Cậu xách cây gậy sắt nhuốm máu tìm nơi qua đêm, đến gần rìa thành phố, một quán rượu phát sáng trong bóng tối, ánh đèn mờ ảo lạnh lẽo. Một bóng người đang đứng bên ngoài quán rượu.
Một người chơi giống mình?
“…Tô Minh An, là cậu sao?” Người chơi đó đột nhiên lên tiếng.
Nhìn thấy khuôn mặt của người đó, sự cảnh giác của Tô Minh An giảm bớt, cậu không ngờ lại gặp được người quen ở nơi này.
Người quen này mặc áo khoác tai mèo trắng như tuyết, khuôn mặt được bao phủ trong ánh sáng, trở nên gần như trong suốt. Đôi mắt đen rất sáng, như những ngôi sao rơi xuống biển đêm đen kịt.
“Không ngờ lại gặp nhau ở đây?” Tô Minh An thật sự không ngờ tới.
“May mắn của tớ là S.” Người quen đáp.
Tô Minh An nhìn vào chữ may mắn E sáng chói trên bảng thông tin của mình.
Người quen này là bạn lâu năm của cậu, là bạn chơi trò chơi cùng… mặc dù cậu luôn cảm thấy cô chơi trò chơi quá gà, không muốn chơi cùng cô.
Nhưng cô có may mắn S, lại luyện kiếm từ nhỏ, có chút chiến lực. Dù hiện tại cậu là người mạnh nhất, may mắn E vẫn là may mắn E, sẽ không vì chiến lực của cậu cao mà tha cho cậu.
Thử lập đội trước, không được thì tách ra, cứ coi như mang theo một hào quang may mắn vậy.
Tô Minh An đồng ý lập đội, thấy hình đại diện của Nguyệt Nguyệt xuất hiện ở góc trên bên trái tầm nhìn, cấp độ là cấp 1 bậc 1, thanh HP là 500/500, MP là 100/100, chiến lực là 60 sáng chói, là chỉ số ban đầu.
“Đánh giá màn tân thủ của tớ là A, vẫn có chiến lực.” Nguyệt Nguyệt nói: “Còn cậu? Màn tân thủ của cậu thế nào?”
“SS.” Tô Minh An đáp.
Vừa dứt lời, bình luận lập tức cười ồ lên:

“SS?” Nguyệt Nguyệt nhìn cậu chằm chằm.
Cô không nghi ngờ, cũng không chế nhạo, khác với những bình luận đang mỉa mai Tô Minh An, cô luôn dễ dàng tin tưởng người khác.
Tuy nhiên, cậu không hề có tình cảm nam nữ với cô. Phải nói là, cậu không có cảm xúc như vậy với bất kỳ ai.
“Sao cậu lại cụt tay?” Nguyệt Nguyệt hỏi.
“Tự chặt.”
“Ừm.” Nguyệt Nguyệt không hỏi thêm: “Tớ phát hiện một con đường nhỏ dẫn đến bệnh viện trung tâm, ngày mai chúng ta có thể đến đó xem sao.”
“Được, tớ sẽ kể cho cậu nghe về manh mối của tớ…” Tô Minh An kể lại trải nghiệm của mình, khi nói đến nấm mọc trên xác chết, cậu thấy tay Nguyệt Nguyệt run lên rõ rệt.
“Cậu đang ăn gì vậy?” Tô Minh An chỉ vào túi đồ trên tay cô.
Nguyệt Nguyệt nhanh chóng giấu túi đồ ra sau lưng, cảnh giác nhìn Tô Minh An, như thể đột nhiên xù lông.
“Không cướp của cậu đâu.” Tô Minh An nói.
Nguyệt Nguyệt rút tay ra. Trên túi đồ rõ ràng viết “Bánh quy nấm đầu khỉ”.
Tô Minh An nhìn cổ tay cô – nhìn thấy chính xác một dấu ấn đỏ son.
Cậu im lặng.
Cậu đang nghĩ xem có nên nhanh chóng tách khỏi cô không.
“Sao vậy?” Nguyệt Nguyệt nghiêng đầu.
“Nếu không có gì bất ngờ, tất cả những người chơi đã ăn thực phẩm làm từ nấm, cuối cùng đều sẽ biến thành xác chết.” Tô Minh An có chút cảnh giác, cậu không muốn giữ lại một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
“Ừm…” Nguyệt Nguyệt xoa cằm, những ngón tay được ánh sáng bao phủ trông thật mềm mại.
“Trước khi biến đổi, hãy giết tớ đi.” Cô nói: “Bây giờ, hãy cùng tớ đi vào quán rượu này – tớ đã tìm thấy chỗ qua đêm.”
Tô Minh An ngẩng đầu lên, cậu không ngờ cô lại bình tĩnh như vậy.
Nguyệt Nguyệt dường như không định đợi câu trả lời của cậu, mà đi trước.
Bước vào quán rượu, ông chủ lưng gù nở nụ cười gian xảo đặc trưng của một kẻ buôn bán, chào mời cậu:
“Chàng trai trẻ, có muốn thử rượu ngon tôi cất giữ không? Rượu nữ nhi hồng 20 năm, đảm bảo cậu và cô gái kia sẽ hòa thuận vui vẻ…”
“Không cần đâu, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi, cảm ơn.” Tô Minh An từ chối rượu của ông lão, bước lên cầu thang.
Cậu vừa nhìn đã biết nơi này có vấn đề. Nhưng cậu lại giỏi đi đến những nơi có vấn đề nhất.
Sắc mặt ông lão sa sầm trong giây lát, nhưng rất nhanh, lại có tiếng bước chân vội vã từ cửa truyền đến.
“- Mẹ kiếp, cuối cùng cũng tìm được chỗ ở. Trò chơi này muốn hại chết người ta mà.”
“Ông chủ, có đồ ăn không? Có thể rẻ hơn một chút không?”
“Con bà nó, cũng không biết người nói chuyện ở lễ khai mạc là ai, điểm tích lũy cao chắc sống rất thoải mái, chúng ta cứ như chó bị thây ma đuổi chạy vậy…”
“Khi nào bảng xếp hạng thế giới mới mở, bố mày cũng muốn tranh hạng…”
Vài người chơi trẻ tuổi xông vào, miệng đầy lời phàn nàn, mệt mỏi lảo đảo.
Ông chủ nhìn thấy khách mới, trên mặt lại nở nụ cười giả tạo:
“Hoan nghênh quý khách…”