Dòng bình luận gần như bùng nổ vì cười:
Tô Minh An làm xong bài thi Toán, sau đó bắt đầu viết bài tiếng Anh, rồi đến bài Ngữ văn… Đến bài Vật lý thì cậu ngẩn người ra, lật sang trang sau lại thấy bài Hóa.
Cậu đặt bút xuống.
Bên kia rất nhanh trả lời “ting”.
Ở một phòng ngủ khác, Lữ Thụ quay đầu lại, nhìn mấy đứa bạn cùng phòng đang sợ hãi co rúm ở góc tường vì con bọ ngựa, trả lời:
Lữ Thụ cảm thấy đây là một ý hay.
Đột nhiên, đang đau đầu với Lý Hóa Sinh, Tô Minh An chú ý đến dòng bình luận.
Tâm trạng Tô Minh An khá tốt – đây là lần đầu cậu cảm thấy đám khán giả này có tác dụng.
Dưới sự trợ giúp của dòng bình luận, dù hơi hoa mắt nhưng Tô Minh An cuối cùng cũng đã làm xong hết bài tập.
Cậu chụp ảnh bài tập gửi cho Lữ Thụ, sau đó ném vở cho Trương Kình Phi, liếc nhìn đồng hồ.
11 giờ 30 phút đêm.
…Kể cả có gian lận bằng dòng bình luận, làm bài tập cũng mất nhiều thời gian như vậy, nếu là học sinh bình thường, thật không biết phải thức đến mấy giờ.
Tô Minh An làm xong bài tập, bắt đầu xem điện thoại của chủ cũ Tô Giản, đây chỉ là một chiếc điện thoại cục gạch, khi xem tin nhắn, cậu thấy tin nhắn cha mẹ Tô Giản gửi đến từ trước:
Cậu tiếp tục xem tin nhắn, mỗi câu của cha mẹ đều xoay quanh việc học.
Cha mẹ đã đăng ký rất nhiều lớp học thêm cho Tô Giản, cuối tuần từ 8 giờ sáng đến trưa, lại từ 1 giờ chiều đến 10 giờ tối, học xong còn phải ôn tập đến 2 giờ sáng, khiến Tô Giản mệt nhoài khi lên lớp, không nghe lọt điều gì cả. Cha mẹ lại cho rằng Tô Giản không đủ cố gắng, lại đăng ký thêm nhiều lớp học kèm, lấp đầy thời gian nghỉ ngơi của Tô Giản… Trong vòng tuần hoàn ác tính đó, thành tích của Tô Giản tụt dốc không phanh, vì vậy, cha mẹ đã gửi Tô Giản vào ngôi trường nội trú được quản lý theo kiểu quân sự này.
Cha mẹ không phải không yêu Tô Giản, ngược lại, họ làm mọi việc rất chu đáo. Sáng tối đều có một ly sữa nóng, cam được bóc sẵn đặt trong đĩa mang tới, cơm nước ngày thường đủ chất dinh dưỡng.
– Đảm bảo Tô Giản ăn no mặc ấm, trở thành một cỗ máy học tập đạt tiêu chuẩn.
Mong muốn của cha mẹ là để Tô Giản học hành cho tốt, lên đại học chọn một ngành ổn định, kiếm ra tiền, tìm được một công việc chắc ăn.
Ngành đó, có thể là tài chính, có thể là luật, có thể là sư phạm – nhưng tuyệt đối không thể là mỹ thuật mà Tô Giản yêu thích.
Vì “không ổn định”.
Gia đình họ chỉ là một gia đình bình thường, không có đủ tài sản để cho con cái theo đuổi ước mơ. Chỉ có thể nén không gian phát triển của con cái xuống mức thấp nhất.
Tô Minh An lục lọi trong tủ, chỉ tìm thấy vài đồng xu lẻ, Tô Giản không có tiền. Tiền lì xì của Tô Giản đều bị cha mẹ giữ hết, họ nói “một đứa trẻ cần nhiều tiền như vậy để làm gì, để họ giữ dùm, lớn lên sẽ trả lại cho Tô Giản”. Còn về văn phòng phẩm, cha mẹ Tô Giản đã mua sẵn từ trước, đồ ăn vặt và đồ trang trí đều không có ích cho việc học, không cần để tiền mua chúng.
Tô Giản vô cùng đau khổ, thành tích của Tô Giản chỉ ở mức tạm được, dù có cố gắng hết sức cũng khó làm được những bài toán khoa học tự nhiên, điểm số khó mà cải thiện.
Tô Giản bị nhốt trong ngôi trường quản lý nội trú này ngày này qua ngày khác, không ra được, cũng không trốn thoát nổi. Sáng 5 giờ, khi trời chưa sáng đã phải dậy đọc sách, thời gian ăn cơm chỉ có 5 phút, bị quản lý như tù nhân, đầu óc hoàn toàn trở nên mụ mị.
Nhưng mỗi lần cha mẹ đến thăm Tô Giản, họ chỉ nói với Tô Giản rằng – “Sao điểm số vẫn không cải thiện? Con phải tập trung vào, thời gian không còn nhiều nữa!”
"– Nhưng con muốn học vẽ, con không muốn học Vật lý và Toán…" Đây là câu nói cuối cùng Tô Giản để lại.
“…”
Đọc đến đây, Tô Minh An bỗng cảm thấy khóe mắt hơi cay cay.
– Đó là Tô Giản đang khóc, đang khóc không kiểm soát được, đang khóc thương cho tuổi xuân mờ mịt của mình.
Cậu dụi mắt, nhận ra đây là cảm xúc còn sót lại của chủ cũ Tô Giản, không liên quan gì đến cậu.
Có lẽ, trong số hàng ngàn học sinh mà cậu đã thấy, mỗi người đều có thể trở thành “Tưởng Lệ Lệ” bước lên sân thượng. Chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, khiến họ không thể bước qua được.
Ai cũng có thể là “Tưởng Lệ Lệ”.
– Đối với Tô Giản, người giúp Tô Giản sống tiếp là Thẩm Tuyết. Cô bạn cùng bàn dịu dàng này đã mang đến một chút màu sắc cho tuổi thanh xuân u ám của Tô Giản, giúp Tô Giản không bị chôn vùi trong những bài tập vô tận. Tô Giản đã viết tên cô lên đầy cả cuốn nhật ký của mình, như thể làm vậy Tô Giản có thể sống tiếp.
Tô Giản thậm chí còn lén vẽ chân dung cô, bức chì rõ rệt phác họa từng sợi tóc đen, đôi mắt của thiếu nữ trong sáng, khóe môi cô cong lên, nụ cười ấy in trên trang vở, giống như một giấc mơ không thể chạm tới trong lòng chàng trai.
Tô Giản rất có tài năng hội họa, quả thực là một thiên tài. Tiếc rằng, ngôi trường nội trú này không đi theo hướng thi năng khiếu mỹ thuật, mà gia đình Tô Giản cũng không có tiền cho Tô Giản học vẽ, họ chỉ mong sau này Tô Giản học tài chính, học luật, có thể kiếm tiền cho đứa em trong nhà.
– Trong thời này, loại tài năng không liên quan đến học tập này, là thứ vô dụng nhất.
Tô Minh An tắt điện thoại, bỗng thấy học sinh giỏi Vương Nhiên đi đến bên mình.
“À ờm… Người chơi số 1.” Vương Nhiên quả nhiên là một người chơi, cậu chàng hạ giọng: “Có thể cho tôi xem bài tập được không…”
Nói đến đây, Vương Nhiên chợt nghĩ đến điều gì đó, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng cậu chàng.
Cậu chàng nghĩ đến hành vi tiêu chuẩn “đâm xuyên qua lòng bàn tay mới có được thuốc giải”, đã bị bàn tán rất lâu, trong thế giới tận thế đầu tiên của Tô Minh An, cậu chàng không tự chủ được rụt cổ lại một chút.
Tô Minh An luôn nhận thấy những người chơi này rất sợ cậu. Khi làm khán giả thì cười nói vui vẻ, khi làm người chơi thám hiểm thì lại như chuột gặp mèo.
“Tôi đáng sợ lắm à?” Cậu nhỏ giọng hỏi.
Nhìn Vương Nhiên vội vàng xua tay, cậu khẽ thở dài: “Đợi Trương Kình Phi chép xong thì cậu lấy mà xem.”
Nói xong, cậu mặc kệ ánh mắt như vừa thoát chết của Vương Nhiên, tắt đèn bảo vệ mắt.
Tối nay cậu không định ngủ.
Ban đêm là thời điểm tốt để hành động, cho dù là đối với bản thân hay kẻ thù, đều như vậy.
Sau khi chép bài xong, Trương Kình Phi lên giường ngủ ngay, Lý Hâm vẫn luôn im lặng cũng leo lên giường, Vương Nhiên nhìn Tô Minh An đang nằm úp sấp trên bàn nghịch bảng điều khiển, do dự một chút, cũng ở lại phía dưới.
“Ting!”
“Ting!”
Màn đêm đen kịt hoàn toàn bao trùm bên ngoài cửa sổ, trông như kín mít không một kẽ hở.
Khi kim đồng hồ chỉ 12 giờ, tất cả đèn đóm đều vụt tắt, toàn bộ ngôi trường chìm trong bóng tối dày đặc.
Loa phát thanh của trường vang lên tiếng “leng keng leng keng”:
“Bây giờ là nửa đêm 12 giờ, giờ tắt đèn – Đề nghị các học sinh ngủ trong ký túc xá, không đi ra ngoài, ai vi phạm sẽ bị xử lý theo nội quy nhà trường.”
Tô Minh An nhìn qua tầm nhìn của phân thân, sân thượng cũng chìm trong bóng tối như mây đen ùn ùn kéo đến.
Cậu ra lệnh cho phân thân đi xuống từ sân thượng, phân thân men theo cầu thang đi xuống, rõ ràng cảm thấy có gì đó không đúng.
Những bức tường vốn còn khá sạch sẽ giờ đây nứt nẻ, giống như một tòa nhà nguy hiểm bị bỏ hoang từ lâu, mạng nhện giăng đầy các góc tường, mặt đất phủ một lớp bụi dày mỏng không đều.
Phân thân áp sát vào một cánh cửa phòng ký túc xá, đứng đó ít nhất 20 phút, trong khoảng thời gian đó, hắn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào – kể cả tiếng trở mình, tiếng ngáy hay thậm chí một chút tiếng hít thở rõ ràng.
Hắn cảm thấy như có người đang nhìn trộm mình, nhưng không tìm thấy nguồn gốc của những ánh nhìn đó xung quanh. Hai đầu hành lang yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào khác.
Trên hành lang dài hun hút, chỉ có một mình hắn đang đứng, không có chỗ cho bất kỳ sinh vật nào khác.
Cơn gió lạnh thổi từ hai bên luồn vào cổ hắn.
Phân thân cảm thấy hơi kỳ lạ, hắn cố ý nhìn vào bên trong xem có động tĩnh gì không, hắn ghé đầu qua khe cửa hé mở, nhìn vào trong –
…Hắn đã tìm thấy nguồn gốc của những ánh nhìn.
Từ khe cửa, một đôi mắt cũng đang nhìn hắn, họ đối diện mặt với mặt.
Một đôi mắt giống như hòn bi thủy tinh, sáng bóng rõ ràng, hoàn toàn phản chiếu đôi mắt của hắn.
Đôi mắt đó hơi nghiêng đi, dường như đang cười với hắn.