Ánh sáng xanh do Natalia hóa thành lao tới.
Tô Minh An cầm Tuyết của Khione, mọi kiến thức kiếm thuật ùa vào đầu cậu. Cậu tập trung nhìn vào luồng sáng xanh rực rỡ, dồn hết sức lực, chém xuống –
Chiến lực cao tới 600, khiến cho đòn tấn công này trước mặt cậu không còn là một trở ngại không thể vượt qua.
Khi chỉ còn lại Vua của 2 phe, mọi quy tắc sẽ biến mất, 2 phe sẽ trực tiếp bắt đầu chiến đấu.
Ayni chỉ còn 95 HP khó nhọc chống đỡ cơ thể. Cậu ta nhìn chằm chằm vào thanh HP của Tô Minh An – khoảng 50 điểm.
Ayni cho rằng, mình đánh xa, cậu đánh gần, mình chắc chắn có thể giết cậu trước.
Ayni nhìn chằm chằm vào cậu, mỗi bước chân cậu ta bước ra đều tính toán chính xác cự ly, quyết không cho phép bất kỳ tổn thất nào.
Cái giá của sự thất bại quá nặng nề, dù là phe nào cũng không thể gánh nổi.
Còn cậu thì vẫn luôn nhìn cậu ta với vẻ mặt thờ ơ.
Ayni chợt cảm nhận một ý nghĩ kỳ lạ… giống như ban đầu cậu còn có chút cảm xúc, nhưng chút dao động đó chợt biến mất.
Khoảnh khắc cậu cuối cùng bước vào phạm vi tấn công xa nhất, Ayni hét lớn, như muốn trút hết sự uất ức và tức giận, lòng bàn tay bắn ra ngọn lửa như mũi tên.
Thân hình Tô Minh An chợt di chuyển.
“Xoẹt!”
Như điệu nhảy trên những ô vuông đen trắng, ánh tuyết trên lưỡi kiếm lóe lên trong tầm mắt!
Kiếm thuật cơ bản của Ayni là cấp 4, kỹ năng cận chiến cơ bản của Tô Minh An là cấp 1, mỗi khi lên một cấp, những kỹ năng này đều mang đến sự thay đổi gần như gấp đôi về chất lượng.
Còn kỹ năng kiếm thuật bẩm sinh do Nguyệt Nguyệt ban tặng, hiển thị cấp độ là – cấp 9.
Ayni cắn răng, ngọn lửa xung quanh cậu ta bùng cháy dữ dội.
’…Nếu đánh xa không trúng, vậy thì hãy thử đến gần xem sao!'
Xuyên qua ngọn lửa của cậu ta, chịu đựng nỗi đau bị thiêu đốt toàn thân – trong ngọn lửa như vậy, dù cậu có thể chịu đựng được cơn đau dữ dội đó, thanh kiếm mỏng trong tay cậu cũng sẽ biến thành một thanh sắt nóng chảy!
Đôi mắt Ayni bùng lên ngọn lửa điên cuồng, cậu ta dồn toàn bộ MP vào ngọn lửa của mình, dù cậu ta có sức đề kháng bẩm sinh cũng hơi khó chịu.
’– Mình không tin người trước mắt này còn dám bước vào!'
Cậu ta nghĩ vậy, liền nhìn thấy Tô Minh An trước mắt, bàn tay đang nắm chuôi kiếm, chuyển lên lưỡi kiếm.
– Liền cứ như vậy không chút phòng bị lao vào trong biển lửa.
“Hô -!”
Ayni kinh ngạc nhìn, nhìn khuôn mặt vẫn không chút biến sắc của cậu, nhìn ngọn lửa nhảy múa thiêu đốt quần áo và da của cậu, nhìn những ngón tay bảo vệ lưỡi kiếm dần dần chuyển sang màu xanh đen, sau đó bị nướng cháy thối rữa, dường như không hề cảm thấy đau đớn.
Mùi khét của lửa thiêu đốt quanh quẩn trên mũi Ayni, mang theo một cảm giác nguy hiểm chết người.
Khi Ayni sợ hãi muốn lùi lại tránh xa cậu, Vua Đỏ xòe bàn tay bị nướng cháy đến mức thịt nát xương tan, cầm đoạn lưỡi kiếm đó, đâm mạnh vào cổ họng Ayni!
Ánh sáng trong mắt Ayni dần dần tan biến.
Thanh HP ngay lập tức về 0.
– Cậu ta thua rồi.
Cậu ta không nên… đối xử với cậu bằng thái độ đối với đối thủ bình thường.
Cậu không phải là con người.
Cậu là một kẻ điên.
Một kẻ điên không có sự đồng cảm, không có tâm trạng bình thường, không biết đau, không sợ chết.
Ngọn lửa đỏ tươi nhảy múa.
Vua Lam, với ánh mắt mang theo tiếc nuối vô hạn và thất vọng, ngã xuống.
Trên thế giới bàn cờ tĩnh lặng vô biên, chỉ còn lại một bóng người đứng đó.
Dưới biển sao mênh mông vô tận, đó là nguồn sáng chói lọi duy nhất.
Sinh ra từ đống tro tàn.
“Ting!”
Khi Tô Minh An mở mắt ra lần nữa, trước mặt cậu là tầng 3 bệnh viện trống rỗng.
Đóa Đóa đã không còn đó, dưới ánh hoàng hôn trải dài từ cửa sổ kính, cậu nhìn thấy một xấp hồ sơ bỗng xuất hiện.
Cậu đưa hai tay ra, nhìn thấy cánh tay trái và cánh tay phải đã hoàn toàn phục hồi, không còn dấu vết của việc bị lửa thiêu nữa, hoàn hảo như lúc ban đầu.
“Keng!”
Âm thanh kim loại rơi xuống đất đặc biệt rõ ràng, cậu khẽ liếc mắt nhìn.
Thanh kiếm mỏng màu bạc rơi xuống đất, chuôi kiếm bị nung chảy đã được hoàn toàn phục hồi, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực có phần sền sệt, nó trông như một khối băng vĩnh cửu, vô cùng đẹp mắt.
Cậu nhặt kiếm lên, chăm chú nhìn nó.
Cậu cởi áo khoác ngoài, cẩn thận, từng chút một, bọc thanh kiếm lại, lấy dây và kéo trong balo ra, làm thành một túi đựng kiếm đơn giản, đeo trên người.
Cậu bước tới, mở xấp hồ sơ ra, khi ánh mắt dần dần di chuyển xuống dưới, cậu đã xác nhận được suy đoán của mình.
Cậu cất hồ sơ vào balo, đeo túi kiếm, từng bước một đi xuống cầu thang.
Lữ Thụ đang đợi ở tầng 2 lên tiếng chào: “Về rồi à? Cậu lên đó lâu thật đấy, tôi đã khám phá xong tầng 2 rồi.”
Lữ Thụ không biết Tô Minh An có kiếm được thứ gì tốt hay không, nhưng thấy người bình an trở về là tốt rồi, y không thích nhìn thấy người tốt chết đi.
Đột nhiên, y nhận thấy cánh tay bị mất của Tô Minh An đã trở lại, và… cô gái đang hôn mê lẽ ra phải được cõng trên lưng cậu đã được thay bằng một túi kiếm dài.
“Cần tôi đưa cậu về không? Tầng 1 lại xuất hiện rất nhiều thây ma.” Lữ Thụ không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc y sẵn lòng giúp đỡ.
“Cảm ơn, cảm ơn ý tốt của cậu.” Tô Minh An đáp: “Tuy nhiên, cậu đã từng ra tay với tôi, để tránh cuộc tấn công tiếp theo… tốt nhất cậu đừng nên đi theo tôi nữa.”
Sau khi nhìn bóng dáng chàng trai dần dần khuất xa, Lữ Thụ chợt nhận thấy dòng bình luận như phát điên.
Tại thời điểm này.
Những người này thực sự đã trở thành một nhóm người dễ bị ảnh hưởng, dẫn dắt – họ có thể dễ dàng bị hành động của một người lôi cuốn, dễ dàng bị lời nói của một người ảnh hưởng. Ánh mắt của họ đã không kiểm soát được mà hội tụ về một nơi. Ánh mắt của mọi người đều nhìn về một hướng, mọi lời nói của người lãnh đạo đều được truyền đạt rõ ràng, ý chí và lý tưởng của quần chúng cũng sẽ bị cuốn theo tâm lý đám đông và tâm lý ỷ lại.
Người đứng dưới ánh đèn sân khấu sẽ trở thành điểm trung tâm dễ dàng dẫn dắt đám đông.
Nếu nói mọi người đều là những con thuyền trên biển khơi,
Người này đã trở thành Ngọn hải đăng của họ.
Lữ Thụ nhìn bóng hình dần dần biến mất trong bóng tối, nhìn thấy túi kiếm trông đặc biệt nặng nề.
Y chợt nhớ đến những gì dòng bình luận đã nói với y, về “lời nói ngông cuồng” trước đây của chàng trai này.
Những lời trong đoạn video đó, y vẫn còn nhớ cho đến bây giờ.
“Dưới ánh đèn sân khấu, mọi người đều nhìn về một hướng, tự nhiên hình thành một điểm trung tâm – Nếu muốn dẫn dắt một tập thể tuyệt vọng như vậy, để họ cùng nhau tiến về một mục tiêu chung… thì phải thiết lập một mục tiêu rõ ràng và kiên định.”
“Nếu mọi người đều là những con thuyền lạc lối trên biển khơi,
tớ hy vọng… tớ có thể trở thành Ngọn hải đăng của họ.”
Lữ Thụ nhìn bóng lưng dần dần khuất trong bóng tối, lặp đi lặp lại những lời này trong đầu.
Trong mắt y đã có thêm tia sáng.