“Tớ vẫn luôn nhớ, vì tớ phát hiện có một cô gái luôn theo dõi tớ.” Tô Minh An nhỏ giọng nói với cô: “Thực ra cậu không hề cô đơn, cậu biết không? Khoảng thời gian tớ livestream, tâm trạng tớ cũng rất u uất… Tớ không tìm thấy giá trị sống của mình, bên cạnh cũng không có bạn bè nào. Nhưng may là có một khán giả luôn ở đó, luôn gửi bình luận, sự tích cực của cô ấy đã ảnh hưởng đến tớ. Kể cả ngoài đời, tớ cũng chú ý đến ánh mắt của cô ấy… Vì vậy, thực ra chúng ta đã từng dựa vào nhau, cậu không cần phải cảm thấy quá buồn, cậu vẫn luôn hiện hữu trong mắt tớ.”
’…Thực ra không hề.'
Cậu đăng video xong là tắt máy, chưa từng quan tâm đến người bình luận, tâm trạng u uất cũng là lời nói dối.
Cậu chỉ đang cố làm giảm sự cảnh giác của cô.
Dù cảm thấy cô có vấn đề. Nhưng bây giờ cậu phải khiến cô nhận ra rằng cậu không có ý trách móc cô. Tránh để cô làm liều.
Có vẻ Thẩm Tuyết đã tin.
Ngay cả một lượng lớn khán giả cũng tin:
“Tớ cảm thấy hơi kỳ lạ.” Tô Minh An nói: “Màn chơi của nước ta được chia thành 50,000 màn chơi giống hệt nhau, màn chơi tớ đang ở cũng chỉ là 1 trong 50,000 màn chơi… Cậu đến vì tớ, vậy 49,999 màn chơi còn lại, cậu trong đó… vẫn là cậu sao?”
…Cậu luôn cảm thấy màn chơi này đang nhắm vào cậu, sau đó mới phát hiện trùm cuối của màn chơi này trực tiếp nhắm vào cậu.
“Là em.” Thẩm Tuyết mỉm cười nhìn cậu: “Họ… đều là Thẩm Tuyết, đều là em. Em đã gửi phiên bản giống em nhất, tận tâm nhất đến màn chơi của anh – chính là em trước mặt anh đấy. Minh An. Anh vẫn còn nhớ sinh nhật của em, anh nói anh cũng đang dõi theo em.”
Thẩm Tuyết nhìn chằm chằm vào mắt cậu, khóe môi nở nụ cười.
Rõ ràng là ánh mắt ngây thơ của một thiếu nữ, nhưng khi nhìn, lại mang theo ý vị như lửa thiêu đốt, như muốn trói chặt người ta bên cạnh mình, không nhìn thấy cậu một lúc là sẽ cảm thấy như sắp mất cậu.
…Thực tế, cô cũng đã mất đi người này 12 năm rồi.
Dù chưa bao giờ có được.
“Minh An… Vậy, vậy anh cũng thích em, muốn ở bên em… phải không?”
Đuôi mắt cô hơi cong lên, những gợn sóng trong mắt như bị ép trào ra.
Đôi đồng tử đen láy như thủy tinh lấp lánh ánh sáng như những vì sao.
“Phải.” Tô Minh An phải trấn an cô trước: “Tớ muốn ở bên cậu.”
Sau đó, cậu thấy cô cười rạng rỡ hơn.
Ngực cậu đau nhói.
Con dao găm trong tay Thẩm Tuyết cứa vào ngực trái cậu, rạch xuống theo áo sơ mi, để lại một vết thương rỉ máu.
Vết thương này không sâu, nhưng máu nhanh chóng thấm ra, nhuộm đỏ vạt áo trước.
“Cô…” Tô Minh An lập tức lùi lại.
Vòng sắt trên tay cậu phát ra tiếng va chạm lanh lảnh, Thẩm Tuyết dùng tay còn lại ôm lấy cậu, nhẹ nhàng thì thầm bên tai cậu:
“…Vậy thì, hãy trở thành sự tồn tại giống như em, ở bên em – cùng nhau, trở thành ‘vĩnh hằng’ của thế giới này.”
Cô muốn làm như giáo viên chủ nhiệm, biến cậu thành sự tồn tại giống như những học sinh đó.
“Tình yêu như vậy không có linh hồn.” Ánh mắt Tô Minh An chứa đầy sự cảnh giác.
“…Không.” Thẩm Tuyết thở dài: “Chúng ta sẽ vĩnh hằng.”
Con dao găm trong tay cô đâm sâu hơn một chút.
“Tô Minh An.” Trong mắt cô lấp lánh nước mắt: “…Em chỉ là thích anh thôi mà.”
Ngay sau đó, Tô Minh An thở dài.
“Bùm!”
Nụ cười trên mặt Thẩm Tuyết cứng đờ, một bàn tay từ phía sau chợt đánh úp tới, trực tiếp hất cô văng ra ngoài.
“Loảng xoảng -!”
Phân thân hất Thẩm Tuyết văng ra ngoài, thả Tô Minh An xuống khỏi vòng sắt.
Sau khi tiếp đất, thả lỏng cổ tay mệt mỏi, Tô Minh An uống một lọ HP, hồi phục vết thương trên ngực, cậu thấy Thẩm Tuyết nhanh chóng bò dậy từ dưới đất, kéo cần gạt bên cạnh, ngã vào cửa sập, biến mất không thấy tăm hơi.
“‘Vĩnh hằng’ của cô ta cũng quá méo mó.” Phân thân dựa vào kiếm nói, vẫy tay: “Lâu rồi không gặp?”
“Đi dò đường.” Tô Minh An chỉ vào cánh cửa lớn phía sau.
Cậu mở bảng hệ thống, muốn gửi tin nhắn riêng cho bọn Lữ Thụ, nhưng lại phát hiện chức năng nhắn tin riêng đã bị cấm.
Cậu nhìn căn hầm, trống trơn, không có gì cả, khi nhận được thông tin sau cánh cửa an toàn từ phân thân, cậu bước vào cánh cửa lớn.
Khoảnh khắc mở cửa, ánh sáng đỏ mờ ảo, kỳ dị chiếu vào.
Tầm nhìn mở rộng trong nháy mắt.
Cậu nhìn thấy hội trường của một trường học.
Màn nhung đỏ thẫm đã được kéo ra, cậu thấy trong hội trường đã đứng vài người… Tiêu Hiểu đeo tai mèo, Vương Trân Trân mặc đồ ngủ lông xù, một người đàn ông mặc áo giáp, Uông Tinh Không cầm thùng sơn mặc áo khoác ngắn, và một bóng người quay lưng về phía mọi người, đội mũ đỏ rực, váy dài lộng lẫy xõa trên đất.
Họ đang đóng vai các nhân vật trong Alice lạc vào xứ sở thần tiên, Tô Minh An nhận ra người đàn ông mặc áo giáp là Dương Trường Húc, quân nhân mà cậu đã gặp trong thế giới thứ nhất, không ngờ ông cũng ở cùng màn chơi với cậu – xem ra giáo viên Âm nhạc hát hành khúc chính là ông.
Khi nhìn thấy bóng người mặc váy dài đỏ rực, cậu hơi cảnh giác, không biết đó là Thẩm Tuyết hay Thẩm Nguyệt, nhưng khi chợt nhìn thấy con bọ ngựa đậu trên vai người đó, cậu dừng lại, sau đó, hơi lùi lại nửa bước.
“Cho nên nói, tại sao tôi lại là Nữ hoàng Đỏ?” Lữ Thụ mặt không cảm xúc quay người lại, những con bướm đỏ bay xung quanh y, chiếc váy dài đỏ rực xõa trên mặt đất.