“Hoàn toàn chính xác, anh trai.” Đóa Đóa chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt vốn trong veo như nước, luôn lấp lánh vẻ ngây thơ trong sáng, giờ đây tràn ngập ngọn lửa điên cuồng:
“- Bố mẹ đã hại chết em, tương ứng, em cũng đã giết chết họ… Điều này rất công bằng, em không nghĩ mình đã sai.”
“Đúng vậy.” Tô Minh An đáp: “Em nói đúng lắm, tất cả đều là lỗi của Sếp Thỏ.”
Ngu Nhược Hà nghe ra giọng điệu mỉa mai rõ rệt trong lời Tô Minh An nói.
Lấy ác trả ác… sự ngây thơ chưa từng tồn tại. Đó là suy nghĩ của cậu.
“Thật quá tàn nhẫn.” Ngu Nhược Hà siết chặt tay: “Rõ ràng, rõ ràng là con gái ruột, sao có thể làm vậy…”
Cô bắt gặp ánh mắt của Tô Minh An.
“Vì cứu vớt, vì thế giới, dù phải hy sinh con gái ruột cũng không sao – bản thân viện trưởng không có quyền tước đoạt mạng sống của con gái, nhưng sự kỳ vọng của mọi người đã buộc ông ta phải làm vậy, ông ta gánh chịu tội ác nặng nề nhất, dù cho đưa ra thuốc giải hoàn hảo nhất cũng không thể cứu chuộc.” Tô Minh An nói: “Nói một cách đơn giản, đây là sự hy sinh vì lợi ích chung. Chỉ xét trên góc độ đạo đức và luân lý – cô đã dành sự thương tiếc và nước mắt chân thành cho nạn nhân, cô cho rằng đó là tội ác. Nhưng thực ra, sự hy sinh của một người, đổi lấy sự tiến lên của mọi người – loại chuyện này, vốn dĩ không liên quan đến đúng sai.”
“Nhưng mà…”
“Cái cô thấy, là cảnh tượng cả 2 bên đều thất bại. Nhưng nếu viện trưởng thành công thì sao? Thế giới sẽ không như bây giờ, vô số người sẽ còn sống, mọi thứ sẽ tràn đầy sức sống, sẽ không còn sinh mạng nào sắp sửa lụi tàn…” Tô Minh An nhìn cô chằm chằm: “- Nếu bây giờ đứng trước mặt cô không phải là Đóa Đóa đáng thương, mà là một cô bé khác, cô bé lẽ ra phải được sống hạnh phúc, vui vẻ dưới ánh nắng mặt trời nhưng lại mất tất cả trong thời tận thế, kéo dài hơi tàn mà trốn thoát, cô có còn dành cho Đóa Đóa sự đồng cảm và lòng tốt chân thành nữa không?”
Ngu Nhược Hà nhất thời nghẹn lời.
…Cô không thể nói ra bất kỳ lời phản bác nào.
“Cho nên, tranh luận về chuyện này, vốn dĩ là việc vô nghĩa. Loại chuyện này, không có đúng sai nào cả.”
Tô Minh An thu lại ánh mắt: “Tuy nhiên, bản thân viện trưởng cũng có tâm tư riêng – ông ta đã cho Đóa Đóa uống thuốc giải hoàn hảo và quý giá, nhưng bản thân lại không uống kịp, bị nhiễm bệnh rồi biến thành thây ma. Ông ta vốn muốn sau khi thí nghiệm kết thúc, Đóa Đóa sẽ mãi mãi không bị vi rút xâm hại, nhưng không ngờ cô bé không chịu đựng được, ngược lại biến dị thành quái vật điều khiển thây ma…”
‘Mọi người đều hy sinh.’
‘Trong chuyện này, có lẽ mọi người đều sai, nhưng nhìn từ góc độ toàn cục,
Họ dường như lại không sai.’
‘Cha mẹ của Đóa Đóa thất bại, nên dường như họ đã sai.’
‘Nhưng nếu cha mẹ Đóa Đóa thành công,
– Vậy thì, ai sẽ quan tâm đến một cô bé bị hy sinh để cứu đa số loài người?’
Cậu nghĩ đến nụ cười của Tiểu Hàn, thi thể của Lam Thiên, tô mì đẫm nước mắt của bà lão.
‘Cái gọi là “cán cân sinh mệnh” này,
– Vốn dĩ không có cái gọi là “công bằng”.’
“Ting!”
Cô bé quấn đầy băng, đôi mắt càng thêm u ám.
“Ra vậy, đây là suy nghĩ của anh.” Giọng Đóa Đóa cực kỳ trầm thấp: “Em còn tưởng, anh tốt bụng, ít nhiều cũng sẽ đồng cảm với em một chút.”
“Đồng cảm không có tác dụng.” Tô Minh An đáp.
Đóa Đóa chợt ngẩng đầu.
Màn u ám trên cửa sổ cao cuối cùng cũng tan biến, ánh nắng vàng rực rỡ từ từ chiếu xuống, phủ lên thân hình nhỏ nhắn của cô bé một lớp viền vàng tuyệt đẹp.
Đối mặt với ánh mắt bình thản của Tô Minh An, cô bé dần dần nở nụ cười có chút chân thật.
“Tuy nhiên, suy luận rất hoàn hảo.” Cô bé cười nói, tiếng vỗ tay giòn giã vang vọng khắp căn phòng trống rỗng:
“- Chúc mừng anh trai, trên tuyến đường hòa bình, anh đã qua màn xuất sắc.”
Cùng lúc đó, Tô Minh An nghe thấy tiếng thông báo từ hệ thống.
“Ting!”
“Thông báo.” Ánh mắt Tô Minh An ánh lên tia hy vọng chân thành.
Khoảnh khắc nghe thấy “Qua màn xuất sắc”, cậu như trút được gánh nặng.
Mizushimakawa Sora là người ngang hàng với những người như Ayni, Lữ Thụ trên Đại sảnh Danh vọng. Tuy nhiên, điều làm cô tự hào nhất không phải là chiến lực trực tiếp, mà là trí tuệ như thành tinh được khán giả ca ngợi.
Trước đó, cô đã nhanh chóng thu thập tất cả manh mối, tránh màn thế giới bàn cờ có thể khiến cô thất bại, trực tiếp đi đến Bệnh viện Trung ương.
Cô đến phòng của Đóa Đóa và cũng đã tiến hành suy luận với cô bé.
Nhưng không biết vì sao, dường như khán giả vẫn rất sốt ruột:
Mizushimakawa Sora đã tìm thấy 2 loại thuốc giải khác nhau, cũng đã thử nghiệm tác dụng của chúng, nhưng về nguyên nhân cái chết của Đóa Đóa, lại không thể suy luận ra vì thiếu bức ảnh sau khi chết trên hồ sơ thật của Đóa Đóa.
’…Không thể tiến triển.'
Trong lúc bế tắc này, cô nhìn những dòng bình luận ngày càng sốt ruột, liên tục thúc giục cô, nhưng lại bị hạn chế bởi quy tắc nên không thể trực tiếp nhắc nhở cho cô.
Mizushimakawa Sora có thể đoán người mà bình luận đang nhẵc đến là ai, gần như mọi người chơi hiện nay đều đã xem câu chuyện của cậu thông qua bình luận.
…Người chơi số 1.
Cô không hứng thú với loại danh hiệu này, càng không hứng thú với việc bị hàng tỷ khán giả theo dõi nhất cử nhất động, cô không phải người thích đứng dưới ánh đèn sân khấu, cũng không muốn trở thành ngôi sao sáng hoàn hảo trong mắt người khác.
Cô nhìn chằm chằm vào manh mối trong tay, phỏng đoán khả thi nhất dần dần hình thành trong đầu cô…
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống.
“Ting!”
Mizushimakawa Sora khẽ thở dài, kết quả này không nằm ngoài dự đoán của cô.
Cô lấy lại bình tĩnh, nói ra suy luận vừa nghĩ ra, trở thành người chơi thứ hai qua màn xuất sắc.
Tuy nhiên, người thứ hai, sẽ không có thông báo chấn động thế giới như này nữa.
Thông báo thế giới xuất hiện trong bảng hệ thống của mỗi người.
Lữ Thụ dừng bước, nhìn về phía bệnh viện số 2, dường như nhìn thấy một ngọn đèn sáng đang được thắp lên.
“Ngọn hải đăng.”
Y nhai đi nhai lại 3 chữ này, sau đó, trong lòng dâng lên cảm xúc “thì ra là vậy”.
Y chợt lao về phía đó, mọi thây ma xung quanh đều bị lưỡi dao của con bọ ngựa chém xuống, ánh mắt y trở nên kiên định, như đã tìm thấy tín ngưỡng.
…Y luôn yêu thích những người tốt bụng, sáng ngời, đứng dưới ánh đèn sân khấu.
Vì muốn noi theo hoặc muốn trở thành người như vậy, y luôn thích giúp đỡ người khác, trừng trị kẻ ác, duy trì chính nghĩa. Còn về lý do… Điều này liên quan đến gia thế của y.
Dù không hoàn toàn tán thành một số lời Tô Minh An nói ra, nhưng Lữ Thụ vẫn cảm thấy, Tô Minh An chính là người y muốn tìm.
Y có chút phấn khích lao về phía Bệnh viện Trung ương, con bướm đỏ tươi bay lượn phía sau, rải xuống những tia sáng lấp lánh tuyệt đẹp.
Ngu Nhược Hà nhìn Đóa Đóa đột nhiên im lặng trước mặt.
Trong không gian tĩnh lặng, Tô Minh An bước ra ngoài.
“- Đợi đã, anh trai.” Đóa Đóa chợt ngẩng đầu: “Như phần thưởng cho việc suy luận ra mọi chuyện, anh có thể lấy cái này.”
Cô bé đưa hai tay ra, trên tay lấp lánh ánh sáng, sau đó, một lọ thuốc chứa chất lỏng màu tím xuất hiện trên tay cô bé.
…Thuốc giải hoàn hảo.
Tô Minh An im lặng nhìn lọ thuốc trên tay cô bé rồi cầm lấy nó.
“Chuyện đã qua rồi.” Đóa Đóa nở nụ cười nhẹ nhõm với cậu: “Nhưng, nếu anh còn có người muốn cứu, có thể dùng cái này…”
“Đã không còn.” Tô Minh An đáp: “Đã không còn nữa.”
‘Lam Thiên, Tiểu Hàn, Nguyệt Nguyệt.’
Cậu siết chặt lọ thuốc, không quay đầu lại bước ra khỏi cửa.
Ngu Nhược Hà nhìn Đóa Đóa, rồi lại nhìn Tô Minh An, không biết nên nói gì.
“Chị gái này.” Đóa Đóa nói với cô: “Trò chơi được chia thành 50,000 bản sao giống hệt nhau của thành phố Hoành Cảng, nhưng mỗi thành phố Hoành Cảng chỉ có một người được qua màn xuất sắc, chị đã không còn cơ hội nữa rồi.”
“À, chị biết rồi, cảm ơn em.” Ngu Nhược Hà gật đầu với cô bé, vội vàng chạy theo bóng lưng Tô Minh An.
Ngọn lửa đột nhiên bùng lên từ phía sau.
Ngu Nhược Hà quay đầu lại, nhìn thấy căn phòng chìm trong biển lửa.
Cánh cửa kính đột nhiên được sửa chữa hoàn chỉnh, đóng lại trước mặt cô, cô đứng bên ngoài, nhìn cô bé đang bốc cháy bên trong, tiến lại gần góc phòng.
– Hai thi thể chợt xuất hiện trong góc phòng, một người đàn ông mặc áo blouse trắng và một người phụ nữ mang vẻ đẹp phương Đông.
Trong biển lửa, Đóa Đóa tiến lại gần họ.
Từng bước chân, từng cử động của cô bé càng lúc càng nhẹ nhàng, rồi, những lớp băng đáng sợ quấn quanh người cô bé từ từ rơi xuống, những vết thương dữ tợn dần dần biến mất, thay vào đó là một chiếc váy liền màu đỏ và làn da trắng trẻo non nớt của một đứa trẻ.
Cô bé mặc chiếc váy xinh đẹp đó, tiến lại gần góc phòng, mái tóc đen bay phấp phới trong biển lửa.
Sau đó, tất cả thù hận, u ám, bóng tối trong mắt cô bé hoàn toàn biến mất. Khóe môi cô bé cong lên, trên mặt mang theo vẻ ngây thơ và quyến luyến như một đứa trẻ, rồi, với tư thế vô cùng thân mật, tựa vào hai thi thể lạnh lẽo đó.
Ngu Nhược Hà đứng ngoài cửa, tay áp vào kính.
Cô nhìn thấy ngọn lửa rực rỡ dần dần nuốt chửng tất cả, rồi mọi thứ, cùng với cô bé nhắm mắt lại, như đang ngủ say trong vòng tay cha mẹ, biến mất trong biển lửa.
Trong tầm mắt, chỉ còn lại một đám cháy dữ dội.
Lời của tác giả:
Thế giới thứ nhất không được viết hay như những thế giới sau, là màn chơi tệ nhất trong tất cả các màn chơi, mong các bạn thông cảm. Bắt đầu từ thế giới thứ 3 trở đi, thiết kế cú ngoắt và bối cảnh của màn chơi, sẽ hay hơn.
Sẽ có sự cải thiện vượt bậc từ thế giới thứ 4 trở đi, chất lượng gấp 3 đến 4 lần so với giai đoạn đầu, hoàn toàn hé lộ những điềm báo trước đó (bạn có thể đọc thử thế giới thứ 6, trình độ hoàn toàn khác biệt, rất nhiều người đọc đến thế giới thứ 6, thế giới thứ 7 đều phải thốt lên “Woah”).
Theo phản hồi chung, thế giới thứ 5 – Lễ tế Minh Huy, thế giới thứ 6 – Bệnh viện Tâm thần, thế giới thứ 7 – Yến tiệc Huyết tộc, thế giới thứ 8 – Lễ tế luân hồi là những phần gây ấn tượng nhất. 2 màn chơi đầu tiên kém hơn rất nhiều, do mới bắt đầu viết, chưa thành thục.