Người chơi số 1 Chương 90. BE・Giấc ngủ say ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Nhìn dòng chữ trên giao diện tin nhắn, Tô Minh An hít nhẹ một hơi.

Cậu miễn cưỡng cười với Thẩm Tuyết: “Không xem gì cả.”

Thẩm Tuyết nghiêng đầu, trong mắt cô dường như có ánh lạnh lóe lên, nhưng rất nhanh lại trở nên yên tĩnh.

“Cậu không ăn trưa sao?” Cô lấy một chiếc bánh mì từ trong túi ni lông ra: “Tớ mang cho cậu bánh mì đậu đỏ mà cậu thích đấy.”

“Không, bánh mì thì thôi đi.”

“Ừm… vậy được rồi.” Thẩm Tuyết chậm rãi thu hồi ánh mắt, như chưa có chuyện gì xảy ra, ngậm bánh mì rồi đi ra ngoài.

Tô Minh An chống tay lên mặt bàn, ánh mắt cậu có chút lơ đãng.

…Nếu cậu đoán không sai.

Sau khi cậu ngủ thiếp đi trong giờ Vật lý buổi chiều, cậu đã trải qua một cái chết mà chính cậu cũng không hề hay biết.

Sau đó, cậu quay trở lại thời điểm trước khi ngủ.

…Có thể giết chết cậu mà không làm kinh động đến bất kỳ ai, thậm chí khiến cậu không hề cảnh giác, trực tiếp chìm vào giấc ngủ đến chết, thật quá đáng sợ.

Rốt cuộc là thứ gì khiến cậu không tỉnh lại giữa chừng? Là thuốc mê, hay là thứ gì khác?

Cậu ngồi trước bàn suy nghĩ, nhưng dòng suy nghĩ lại chậm dần một cách khó hiểu, cậu bỗng cảm thấy buồn ngủ đến lạ thường, muốn đứng dậy, nhưng cơ thể lại như bị trói buộc, không thể nhúc nhích.

Vào khoảnh khắc tiếng chuông vào lớp buổi chiều vang lên, cậu cảm thấy một cơn buồn ngủ như thủy triều ập đến, gần như muốn nhấn chìm cậu.

…Không được, xem ra tại thời điểm này, cậu đã trúng chiêu rồi, dù có hồi sinh sau khi chết thì cậu vẫn đang trong trạng thái trúng chiêu.

Cậu đã sớm phát hiện hạn chế của việc hồi sinh bị động, dù có thể quay ngược thời gian, cũng có thể quay lại thời điểm không thể thay đổi kết cục… bây giờ chính là như vậy.

Tô Minh An liên tục nhớ lại những người cậu từng tiếp xúc, bao gồm cả Thẩm Tuyết khả nghi, điều duy nhất cậu có thể nghĩ đến chỉ là mùi hương hoa hồng, nhưng mùi hương đó quá phổ biến, có thể ngửi thấy nó ở nhiều nơi…

Cậu cảm thấy suy nghĩ của mình như bị tắc nghẽn, những suy luận vốn thông suốt cũng như bị gỉ sét, dần dần khó mà tiếp tục được.

Trước khi rơi vào hôn mê, cậu chần chừ quay đầu.

– Cậu nhìn thấy nụ cười của cô gái ngồi cùng bàn, nụ cười dần dần hiện lên trên khuôn mặt cô, từng chút một, bùng cháy như ngọn lửa, cuối cùng kết nối thành một mảng, gần như là nụ cười vui mừng đến phát khóc, cực kỳ méo mó.

Xung quanh trở nên tối sầm.

Dường như có tiếng thì thầm khe khẽ vang lên bên tai cậu.

"…Anh cuối cùng cũng sẽ thuộc về em…"

Trong bóng tối gần như nhấn chìm, cậu mất ý thức.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Tô Minh An mở mắt ra.

Lại một lần hồi sinh sau khi chết.

“Ầm!”

Điều đầu tiên cậu làm là chợt đứng dậy, hai tay cậu chống lên mặt bàn, cúi người, thở hổn hển như người bị đuối nước.

Động tác mạnh đến mức gần như lật đổ bàn ghế, khi lau mồ hôi trên trán, ánh mắt cậu có chút đờ đẫn nhìn vào chiếc đồng hồ trước mặt.

– Kim giờ chỉ thẳng lên trên, 12 giờ trưa.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Ánh nắng chiều rực rỡ chiếu xuyên qua ô cửa sổ đang mở, chiếu sáng cả lớp học, những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí nhảy múa trong ánh nắng vàng, đẹp đẽ và yên bình như những con đom đóm của ban ngày.

Tô Minh An gần như tham lam hít thở không khí trong lành của ban ngày, hai tay cậu vô thức cong lại, nắm chặt mặt bàn lạnh lẽo.

Đột nhiên, cậu ngửi thấy mùi hương hoa hồng thoang thoảng từ phía sau.

“…Cậu đang làm gì vậy?”

Giọng nói thì thầm của thiếu nữ vang lên từ phía sau.

Tô Minh An bỗng quay đầu lại, nhìn thấy tay cô đang cầm một túi ni lông có bánh mì bên trong.

“Tớ mang cho cậu bánh mì đậu đỏ mà cậu thích đấy.” Thẩm Tuyết mỉm cười nói: “Không thử một chút sao?”

Như không thấy vẻ mặt kháng cự của Tô Minh An, cô tự ý xé mở túi ni lông, sau đó, cầm một miếng bánh mì đưa đến trước mặt cậu, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nào, há miệng, ah -”

“Bộp” một tiếng.

Chiếc bánh mì trong túi ni lông rơi xuống đất, đôi mắt Thẩm Tuyết hơi mở to, trong đó là vẻ mặt không thể tin được… và một tia lạnh lẽo được ẩn giấu.

Tô Minh An thu cái tay vừa đánh bay chiếc bánh mì lại, ngay sau đó, cậu lập tức chạy về phía cửa với bước chân vội vã.

Đang cố liều mạng chạy trốn khỏi cô gái phía sau, cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên, đang nhìn cậu với nụ cười âm hiểm.

“Trò Tô Giản.” Thầy Thẩm, giáo viên Ngữ văn mỉm cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt thầy chồng chéo lên nhau, thầy đưa đôi bàn tay thô ráp về phía cậu: “Trưa nay trò không đến nhà ăn, là cố ý dành thời gian tâm sự với thầy sao? Bây giờ, chúng ta lên văn phòng ở tầng 2 trò chuyện, sửa bài văn nhé?”

“Xoẹt -!” Tô Minh An chợt chém thân hình thầy Thẩm trước mặt làm đôi, cậu bước qua xác chết, lao ra ngoài –

“Ầm!”

Cậu không nghe thấy thông báo tiêu diệt từ hệ thống, ngược lại, mắt cá chân cậu bị thứ gì đó tóm lấy.

Cảm giác lạnh lẽo lập tức lan truyền lên trên.

Ngay sau đó, tầm nhìn của cậu bị đảo ngược.

– Cậu bị thầy Thẩm túm lấy mắt cá chân, trực tiếp ném ngược trở lại.

Cơ thể nặng nề đập xuống đất, cậu ho ra một ngụm máu, ngay sau đó, cánh tay của thầy Thẩm chỉ còn nửa người trên, lộ ra một đoạn xương nhọn dài, giống như lưỡi dao sắc bén, đâm tới!

“BỐ! ĐỪNG -!”

Thẩm Tuyết bên cạnh hét lên, ngay sau đó, mũi xương xuyên thẳng xuống!

Máu tươi phun ra ngay lập tức.

Tô Minh An dùng sức nắm chặt khúc xương đó, nhưng sức lực của cậu lại hoàn toàn biến mất trong khoảnh khắc ngực bị đâm xuyên.

Như thể ngay lập tức bị đun trong nước nóng, cơn đau dữ dội ập đến, tay cậu vô thức cào trên mặt đất, chạm vào một mảng máu ấm nóng, dính nhớp.

Trong tầm mắt mờ dần, ánh nắng mặt trời đặc biệt chói mắt.

Giữa tầm nhìn dần chuyển sang màu đỏ, cậu nhìn thấy một mảng vàng rực rỡ của ánh nắng chiều.

Rực rỡ gấm hoa.

Thầy Thẩm kéo nửa thân dưới, ghép lại như khâu vá, thầy vịn vào nửa thân dưới, dần đứng dậy, thân hình thầy lập tức che khuất ánh sáng đang chiếu vào.

“Bố, bố đã nói sẽ không giết anh ấy, bố đã nói sẽ không…” Tiếng kêu của Thẩm Tuyết vô cùng thê lương.

Tô Minh An mở to mắt, âm thanh bên tai xa dần.

“Tuyết Tuyết, nó đã nhìn thấu chúng ta rồi… Nếu không giết nó, e rằng sẽ…”

Giọng nói dần trở nên mơ hồ.

Trước khi chìm vào bóng tối, điều cậu nhìn thấy là cô gái đang khóc nức nở trên người mình, người nhuốm đầy máu cậu, những giọt nước mắt của cô như những viên ngọc trai lăn dài trên má, lấp lánh.

“Nhưng… con đã vất vả đợi ở cái nơi quỷ quái này suốt 12 năm, con chính là vì anh ấy, con chính là… chính là…”

Tiếng khóc của Thẩm Tuyết bên tai rất rõ ràng, cô ghé sát tai cậu, mùi hương hoa hồng say đắm phảng phất.

“Tô Minh An…”

Cậu nghe thấy Thẩm Tuyết, người vốn là NPC, gọi tên thật của mình.

"…Đừng đi, ít nhất… hãy biết em là ai, lại mở mắt nhìn em… được không…"

Ánh mắt cô, vốn bị đóng khung trong những viên bi thủy tinh, cứng nhắc và vô hồn, lúc này lại đặc biệt trong sáng, đặc biệt thuần khiết.

Như những cảm xúc dồn nén chợt bùng nổ, biến tất cả những lời nói thành ánh nước long lanh trong mắt cô.

“Tô Minh An, Tô Minh An! Em là Thẩm Tuyết, em là Thẩm Tuyết, anh còn nhớ em không? Trước khi trò chơi bắt đầu, em đã từng thích anh rất nhiều… Ít nhất, ít nhất hãy cho em có tư cách giữ anh lại bên mình…”

Mùi hương hoa hồng dần nhạt đi.

Tô Minh An nhắm mắt lại trong bóng tối sâu thẳm.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Kim giờ trên đồng hồ trong lớp chỉ 12 giờ.

Tô Minh An mở mắt ra.

Lần chết này chứa đựng rất nhiều thông tin, cậu biết được Thẩm Tuyết cũng giống như Thẩm Nguyệt, trước đây cũng từng là người chơi.

Hơn nữa, cô nói rằng cô đã từng thích cậu trước khi trò chơi bắt đầu.

’…Là người quen cũ.'

Trong lòng cậu đã có suy đoán, tuy nhiên, một nghi ngờ cũng dần nảy sinh.

Cô đã nói một từ, “12 năm”.

Thẩm Tuyết nói cô đã ở đây chờ 12 năm… nhưng thế giới trò chơi rõ ràng mới bắt đầu được 1 tháng.

Rốt cuộc là dòng chảy thời gian của 2 thế giới khác nhau, hay là vì nguyên nhân nào khác?

Cậu đứng dậy, hơi loạng choạng khi đứng thẳng, tắm mình trong ánh nắng chiều vàng rực rỡ, cậu nhìn thấy cô gái đang ôm bánh mì chậm rãi bước tới.

Ánh nắng buổi chiều chiếu xuống mái tóc đen mềm mại của cô, tạo thành một vòng ánh sáng vàng dịu dàng. Khoảnh khắc cô ngước mắt nhìn cậu, trong lòng Tô Minh An dâng lên một cảm xúc khó tả.

“Bạn Tô Giản?” Thẩm Tuyết chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt mang theo nụ cười: “Sao cậu lại ra đây, tớ còn tưởng cậu không muốn đến nhà ăn, tớ mang cho cậu bánh mì đậu đỏ mà cậu thích đấy… không thử một chút sao?”

Cô đưa túi ni lông trong tay ra, dưới ánh sáng, chiếc bánh mì trông mềm mại như bông.

Tô Minh An đưa tay ra, tay cậu giơ lên rất cao.

Trong mắt Thẩm Tuyết lóe lên một tia do dự, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt có chút ngây thơ nhìn cậu.

Tay Tô Minh An, cuối cùng cũng nhẹ nhàng hạ xuống… cho đến khi đặt lên đầu Thẩm Tuyết.

Trong mắt Thẩm Tuyết thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, sau đó, cô như bị giật mình, phát ra tiếng nghi vấn từ cổ họng.

“Hửm…?”

“Thẩm Tuyết.” Tô Minh An khẽ thở dài: “…Hình như cách đây không lâu, tớ cũng đã từng nghe thấy cái tên này.”

Đôi mắt Thẩm Tuyết hơi mở to.

“Thật, thật sao?” Giọng cô rõ ràng mang theo niềm vui bất ngờ, những ngón tay cô vô thức nắm chặt.

“Tuy đã trôi qua một khoảng thời gian, nhưng tớ lại cảm thấy như mới chỉ ngày hôm qua…” Tô Minh An nghiêm túc nhìn cô: “Có vài điều không thể nào quên được, kể cả những người quen cũ…”

“Vậy cô ấy so với tớ thì thế nào?” Thẩm Tuyết gần như nôn nóng hỏi, cô cũng không để ý câu hỏi này quá thẳng thắn, thậm chí cả mũi chân cũng vô thức nhón lên.

“Cậu và cô ấy, đều đáng yêu như nhau.” Tô Minh An nói với giọng dịu dàng: “Tuy nhiên, người đang đứng trước mặt tớ bây giờ, lại càng sống động và chân thật hơn.”

Cơ thể Thẩm Tuyết cứng đờ, một niềm vui không thể kìm nén tràn ra từ ánh mắt cô.

Tô Minh An thu tay lại, đi lướt qua cô.

…Lần này, cậu không ngửi thấy mùi hương hoa hồng nồng nặc đến gay mũi trên người cô nữa.

Chỉ có một mùi hương hoa hồng nhàn nhạt, thoang thoảng.

Cậu không dừng lại, đi thẳng xuống lầu, vịn vào tường, giữ vững thân hình.

Vẻ dịu dàng trong mắt dành cho Thẩm Tuyết ban nãy, đã hoàn toàn biến mất, trở lại vẻ trong sáng, bình thản.

…Cậu đã biết “Thẩm Tuyết” nhắm vào cậu này, trước đây là người như thế nào rồi.

Cô là người cậu quen biết ngoài đời, một người bạn học cấp 3. Vậy mà bây giờ lại trở thành một NPC chờ đợi cậu trong trò chơi.

Nếu cô chỉ đến vì lòng yêu mến, thì nói những lời này, hẳn là có thể giữ chân cô lại… ít nhất là tạm thời vượt qua cơn nguy hiểm bây giờ.

Cậu tắm mình dưới ánh nắng mặt trời một lúc, không cảm thấy cảm giác bất lực lan ra khắp cơ thể.

’…Tốt lắm.'

Xem ra, tạm thời đã vượt qua vòng lặp cái chết vô hạn rồi.

Cậu che giấu tia lạnh lẽo trong mắt, đi theo dòng học sinh quay lại lớp học, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tuyết đang đỏ mặt, bắt đầu buổi học chiều.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧