Nhìn dòng chữ trên giao diện tin nhắn, Tô Minh An hít nhẹ một hơi.
Cậu miễn cưỡng cười với Thẩm Tuyết: “Không xem gì cả.”
Thẩm Tuyết nghiêng đầu, trong mắt cô dường như có ánh lạnh lóe lên, nhưng rất nhanh lại trở nên yên tĩnh.
“Cậu không ăn trưa sao?” Cô lấy một chiếc bánh mì từ trong túi ni lông ra: “Tớ mang cho cậu bánh mì đậu đỏ mà cậu thích đấy.”
“Không, bánh mì thì thôi đi.”
“Ừm… vậy được rồi.” Thẩm Tuyết chậm rãi thu hồi ánh mắt, như chưa có chuyện gì xảy ra, ngậm bánh mì rồi đi ra ngoài.
Tô Minh An chống tay lên mặt bàn, ánh mắt cậu có chút lơ đãng.
…Nếu cậu đoán không sai.
Sau khi cậu ngủ thiếp đi trong giờ Vật lý buổi chiều, cậu đã trải qua một cái chết mà chính cậu cũng không hề hay biết.
Sau đó, cậu quay trở lại thời điểm trước khi ngủ.
…Có thể giết chết cậu mà không làm kinh động đến bất kỳ ai, thậm chí khiến cậu không hề cảnh giác, trực tiếp chìm vào giấc ngủ đến chết, thật quá đáng sợ.
Rốt cuộc là thứ gì khiến cậu không tỉnh lại giữa chừng? Là thuốc mê, hay là thứ gì khác?
Cậu ngồi trước bàn suy nghĩ, nhưng dòng suy nghĩ lại chậm dần một cách khó hiểu, cậu bỗng cảm thấy buồn ngủ đến lạ thường, muốn đứng dậy, nhưng cơ thể lại như bị trói buộc, không thể nhúc nhích.
Vào khoảnh khắc tiếng chuông vào lớp buổi chiều vang lên, cậu cảm thấy một cơn buồn ngủ như thủy triều ập đến, gần như muốn nhấn chìm cậu.
…Không được, xem ra tại thời điểm này, cậu đã trúng chiêu rồi, dù có hồi sinh sau khi chết thì cậu vẫn đang trong trạng thái trúng chiêu.
Cậu đã sớm phát hiện hạn chế của việc hồi sinh bị động, dù có thể quay ngược thời gian, cũng có thể quay lại thời điểm không thể thay đổi kết cục… bây giờ chính là như vậy.
Tô Minh An liên tục nhớ lại những người cậu từng tiếp xúc, bao gồm cả Thẩm Tuyết khả nghi, điều duy nhất cậu có thể nghĩ đến chỉ là mùi hương hoa hồng, nhưng mùi hương đó quá phổ biến, có thể ngửi thấy nó ở nhiều nơi…
Cậu cảm thấy suy nghĩ của mình như bị tắc nghẽn, những suy luận vốn thông suốt cũng như bị gỉ sét, dần dần khó mà tiếp tục được.
Trước khi rơi vào hôn mê, cậu chần chừ quay đầu.
– Cậu nhìn thấy nụ cười của cô gái ngồi cùng bàn, nụ cười dần dần hiện lên trên khuôn mặt cô, từng chút một, bùng cháy như ngọn lửa, cuối cùng kết nối thành một mảng, gần như là nụ cười vui mừng đến phát khóc, cực kỳ méo mó.
Xung quanh trở nên tối sầm.
Dường như có tiếng thì thầm khe khẽ vang lên bên tai cậu.
"…Anh cuối cùng cũng sẽ thuộc về em…"
Trong bóng tối gần như nhấn chìm, cậu mất ý thức.
Tô Minh An mở mắt ra.
Lại một lần hồi sinh sau khi chết.
“Ầm!”
Điều đầu tiên cậu làm là chợt đứng dậy, hai tay cậu chống lên mặt bàn, cúi người, thở hổn hển như người bị đuối nước.
Động tác mạnh đến mức gần như lật đổ bàn ghế, khi lau mồ hôi trên trán, ánh mắt cậu có chút đờ đẫn nhìn vào chiếc đồng hồ trước mặt.
– Kim giờ chỉ thẳng lên trên, 12 giờ trưa.
Ánh nắng chiều rực rỡ chiếu xuyên qua ô cửa sổ đang mở, chiếu sáng cả lớp học, những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí nhảy múa trong ánh nắng vàng, đẹp đẽ và yên bình như những con đom đóm của ban ngày.
Tô Minh An gần như tham lam hít thở không khí trong lành của ban ngày, hai tay cậu vô thức cong lại, nắm chặt mặt bàn lạnh lẽo.
Đột nhiên, cậu ngửi thấy mùi hương hoa hồng thoang thoảng từ phía sau.
“…Cậu đang làm gì vậy?”
Giọng nói thì thầm của thiếu nữ vang lên từ phía sau.
Tô Minh An bỗng quay đầu lại, nhìn thấy tay cô đang cầm một túi ni lông có bánh mì bên trong.
“Tớ mang cho cậu bánh mì đậu đỏ mà cậu thích đấy.” Thẩm Tuyết mỉm cười nói: “Không thử một chút sao?”
Như không thấy vẻ mặt kháng cự của Tô Minh An, cô tự ý xé mở túi ni lông, sau đó, cầm một miếng bánh mì đưa đến trước mặt cậu, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nào, há miệng, ah -”
“Bộp” một tiếng.
Chiếc bánh mì trong túi ni lông rơi xuống đất, đôi mắt Thẩm Tuyết hơi mở to, trong đó là vẻ mặt không thể tin được… và một tia lạnh lẽo được ẩn giấu.
Tô Minh An thu cái tay vừa đánh bay chiếc bánh mì lại, ngay sau đó, cậu lập tức chạy về phía cửa với bước chân vội vã.
Đang cố liều mạng chạy trốn khỏi cô gái phía sau, cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên, đang nhìn cậu với nụ cười âm hiểm.
“Trò Tô Giản.” Thầy Thẩm, giáo viên Ngữ văn mỉm cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt thầy chồng chéo lên nhau, thầy đưa đôi bàn tay thô ráp về phía cậu: “Trưa nay trò không đến nhà ăn, là cố ý dành thời gian tâm sự với thầy sao? Bây giờ, chúng ta lên văn phòng ở tầng 2 trò chuyện, sửa bài văn nhé?”
“Xoẹt -!” Tô Minh An chợt chém thân hình thầy Thẩm trước mặt làm đôi, cậu bước qua xác chết, lao ra ngoài –
“Ầm!”
Cậu không nghe thấy thông báo tiêu diệt từ hệ thống, ngược lại, mắt cá chân cậu bị thứ gì đó tóm lấy.
Cảm giác lạnh lẽo lập tức lan truyền lên trên.
Ngay sau đó, tầm nhìn của cậu bị đảo ngược.
– Cậu bị thầy Thẩm túm lấy mắt cá chân, trực tiếp ném ngược trở lại.
Cơ thể nặng nề đập xuống đất, cậu ho ra một ngụm máu, ngay sau đó, cánh tay của thầy Thẩm chỉ còn nửa người trên, lộ ra một đoạn xương nhọn dài, giống như lưỡi dao sắc bén, đâm tới!
“BỐ! ĐỪNG -!”
Thẩm Tuyết bên cạnh hét lên, ngay sau đó, mũi xương xuyên thẳng xuống!
Máu tươi phun ra ngay lập tức.
Tô Minh An dùng sức nắm chặt khúc xương đó, nhưng sức lực của cậu lại hoàn toàn biến mất trong khoảnh khắc ngực bị đâm xuyên.
Như thể ngay lập tức bị đun trong nước nóng, cơn đau dữ dội ập đến, tay cậu vô thức cào trên mặt đất, chạm vào một mảng máu ấm nóng, dính nhớp.
Trong tầm mắt mờ dần, ánh nắng mặt trời đặc biệt chói mắt.
Giữa tầm nhìn dần chuyển sang màu đỏ, cậu nhìn thấy một mảng vàng rực rỡ của ánh nắng chiều.
Rực rỡ gấm hoa.
Thầy Thẩm kéo nửa thân dưới, ghép lại như khâu vá, thầy vịn vào nửa thân dưới, dần đứng dậy, thân hình thầy lập tức che khuất ánh sáng đang chiếu vào.
“Bố, bố đã nói sẽ không giết anh ấy, bố đã nói sẽ không…” Tiếng kêu của Thẩm Tuyết vô cùng thê lương.
Tô Minh An mở to mắt, âm thanh bên tai xa dần.
“Tuyết Tuyết, nó đã nhìn thấu chúng ta rồi… Nếu không giết nó, e rằng sẽ…”
Giọng nói dần trở nên mơ hồ.
Trước khi chìm vào bóng tối, điều cậu nhìn thấy là cô gái đang khóc nức nở trên người mình, người nhuốm đầy máu cậu, những giọt nước mắt của cô như những viên ngọc trai lăn dài trên má, lấp lánh.
“Nhưng… con đã vất vả đợi ở cái nơi quỷ quái này suốt 12 năm, con chính là vì anh ấy, con chính là… chính là…”
Tiếng khóc của Thẩm Tuyết bên tai rất rõ ràng, cô ghé sát tai cậu, mùi hương hoa hồng say đắm phảng phất.
“Tô Minh An…”
Cậu nghe thấy Thẩm Tuyết, người vốn là NPC, gọi tên thật của mình.
"…Đừng đi, ít nhất… hãy biết em là ai, lại mở mắt nhìn em… được không…"
Ánh mắt cô, vốn bị đóng khung trong những viên bi thủy tinh, cứng nhắc và vô hồn, lúc này lại đặc biệt trong sáng, đặc biệt thuần khiết.
Như những cảm xúc dồn nén chợt bùng nổ, biến tất cả những lời nói thành ánh nước long lanh trong mắt cô.
“Tô Minh An, Tô Minh An! Em là Thẩm Tuyết, em là Thẩm Tuyết, anh còn nhớ em không? Trước khi trò chơi bắt đầu, em đã từng thích anh rất nhiều… Ít nhất, ít nhất hãy cho em có tư cách giữ anh lại bên mình…”
Mùi hương hoa hồng dần nhạt đi.
Tô Minh An nhắm mắt lại trong bóng tối sâu thẳm.
Kim giờ trên đồng hồ trong lớp chỉ 12 giờ.
Tô Minh An mở mắt ra.
Lần chết này chứa đựng rất nhiều thông tin, cậu biết được Thẩm Tuyết cũng giống như Thẩm Nguyệt, trước đây cũng từng là người chơi.
Hơn nữa, cô nói rằng cô đã từng thích cậu trước khi trò chơi bắt đầu.
’…Là người quen cũ.'
Trong lòng cậu đã có suy đoán, tuy nhiên, một nghi ngờ cũng dần nảy sinh.
Cô đã nói một từ, “12 năm”.
Thẩm Tuyết nói cô đã ở đây chờ 12 năm… nhưng thế giới trò chơi rõ ràng mới bắt đầu được 1 tháng.
Rốt cuộc là dòng chảy thời gian của 2 thế giới khác nhau, hay là vì nguyên nhân nào khác?
Cậu đứng dậy, hơi loạng choạng khi đứng thẳng, tắm mình trong ánh nắng chiều vàng rực rỡ, cậu nhìn thấy cô gái đang ôm bánh mì chậm rãi bước tới.
Ánh nắng buổi chiều chiếu xuống mái tóc đen mềm mại của cô, tạo thành một vòng ánh sáng vàng dịu dàng. Khoảnh khắc cô ngước mắt nhìn cậu, trong lòng Tô Minh An dâng lên một cảm xúc khó tả.
“Bạn Tô Giản?” Thẩm Tuyết chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt mang theo nụ cười: “Sao cậu lại ra đây, tớ còn tưởng cậu không muốn đến nhà ăn, tớ mang cho cậu bánh mì đậu đỏ mà cậu thích đấy… không thử một chút sao?”
Cô đưa túi ni lông trong tay ra, dưới ánh sáng, chiếc bánh mì trông mềm mại như bông.
Tô Minh An đưa tay ra, tay cậu giơ lên rất cao.
Trong mắt Thẩm Tuyết lóe lên một tia do dự, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt có chút ngây thơ nhìn cậu.
Tay Tô Minh An, cuối cùng cũng nhẹ nhàng hạ xuống… cho đến khi đặt lên đầu Thẩm Tuyết.
Trong mắt Thẩm Tuyết thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, sau đó, cô như bị giật mình, phát ra tiếng nghi vấn từ cổ họng.
“Hửm…?”
“Thẩm Tuyết.” Tô Minh An khẽ thở dài: “…Hình như cách đây không lâu, tớ cũng đã từng nghe thấy cái tên này.”
Đôi mắt Thẩm Tuyết hơi mở to.
“Thật, thật sao?” Giọng cô rõ ràng mang theo niềm vui bất ngờ, những ngón tay cô vô thức nắm chặt.
“Tuy đã trôi qua một khoảng thời gian, nhưng tớ lại cảm thấy như mới chỉ ngày hôm qua…” Tô Minh An nghiêm túc nhìn cô: “Có vài điều không thể nào quên được, kể cả những người quen cũ…”
“Vậy cô ấy so với tớ thì thế nào?” Thẩm Tuyết gần như nôn nóng hỏi, cô cũng không để ý câu hỏi này quá thẳng thắn, thậm chí cả mũi chân cũng vô thức nhón lên.
“Cậu và cô ấy, đều đáng yêu như nhau.” Tô Minh An nói với giọng dịu dàng: “Tuy nhiên, người đang đứng trước mặt tớ bây giờ, lại càng sống động và chân thật hơn.”
Cơ thể Thẩm Tuyết cứng đờ, một niềm vui không thể kìm nén tràn ra từ ánh mắt cô.
Tô Minh An thu tay lại, đi lướt qua cô.
…Lần này, cậu không ngửi thấy mùi hương hoa hồng nồng nặc đến gay mũi trên người cô nữa.
Chỉ có một mùi hương hoa hồng nhàn nhạt, thoang thoảng.
Cậu không dừng lại, đi thẳng xuống lầu, vịn vào tường, giữ vững thân hình.
Vẻ dịu dàng trong mắt dành cho Thẩm Tuyết ban nãy, đã hoàn toàn biến mất, trở lại vẻ trong sáng, bình thản.
…Cậu đã biết “Thẩm Tuyết” nhắm vào cậu này, trước đây là người như thế nào rồi.
Cô là người cậu quen biết ngoài đời, một người bạn học cấp 3. Vậy mà bây giờ lại trở thành một NPC chờ đợi cậu trong trò chơi.
Nếu cô chỉ đến vì lòng yêu mến, thì nói những lời này, hẳn là có thể giữ chân cô lại… ít nhất là tạm thời vượt qua cơn nguy hiểm bây giờ.
Cậu tắm mình dưới ánh nắng mặt trời một lúc, không cảm thấy cảm giác bất lực lan ra khắp cơ thể.
’…Tốt lắm.'
Xem ra, tạm thời đã vượt qua vòng lặp cái chết vô hạn rồi.
Cậu che giấu tia lạnh lẽo trong mắt, đi theo dòng học sinh quay lại lớp học, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tuyết đang đỏ mặt, bắt đầu buổi học chiều.