Mồ hôi lạnh nhỏ xuống từ trên trán cậu ta, cậu ta nhìn Tô Giản đang ung dung phê bình bài văn nguệch ngoạc của mình.
“Tô Giản, cậu, cậu là…” Cậu ta chưa kịp nói hết câu.
Ánh mắt lạnh lẽo của giáo viên Ngữ văn đã lập tức quét về phía cậu ta, cậu ta lập tức như rơi vào hầm băng, cảm thấy toàn thân như bị ánh nhìn đó đóng băng.
…Thầy không còn chịu đựng được việc học sinh này cứ liên tục lơ đãng nữa.
Trong tay thầy xuất hiện một cây thước dạy học, dường như cây thước dạy học đó xuất hiện từ hư không, Uông Tinh Không thậm chí còn nhìn thấy máu chưa khô trên đó, từng trận gió âm u theo khe cửa thổi vào cổ cậu ta.
Uông Tinh Không run rẩy, nhìn cây thước dạy học đang dần tiến lại gần mình, nhất thời lưỡi cậu ta cứng đờ, hoàn toàn không biết nên làm gì để thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm –
“Thưa thầy, có phải bạn Uông muốn thầy xem bài văn trong tay bạn ấy không?” Đột nhiên, giọng nói của Tô Giản cứu cậu ta.
Cổ giáo viên Ngữ văn lệch sang một bên, quay một góc vượt quá giới hạn của con người.
“Vậy sao?” Thầy nghiêng đầu: “Trò Uông Hàn?”
“À, à… Vâng vâng vâng!” Uông Tinh Không vội vàng đưa bài văn trong tay lên, khi ngồi xuống mặt cậu ta vẫn đẫm mồ hôi lạnh.
“Tập trung vào, nếu không thì lên văn phòng tầng 2 tâm sự với thầy.” Thầy cảnh cáo như vậy rồi rút tờ giấy từ tay cậu ta.
Tô Giản mỉm cười với cậu ta, sau đó quay đầu lại.
…Uông Tinh Không đã hiểu ra điều gì đó.
Cậu “Tô Giản” này, có thể chính là… Người chơi số 1, Tô Minh An.
Uông Tinh Không gần như đã khắc sâu Lý luận của cậu vào DNA rồi.
‘Cậu sống lại? Hay căn bản chưa chết?’
‘Tại sao cậu lại viết một bài văn như vậy, dụng ý của cậu là để…?’
‘Tuyên bố?’
Tô Minh An nhìn bài văn trong tay Uông Tinh Không, ngay từ đầu thế giới học đường, cậu đã phát hiện mình mặc đồng phục mùa hè ngồi trong lớp học, trang bìa sách viết tên “Tô Giản”.
Sau đó, cậu nhìn thấy trên vở và sách toàn chữ “Thẩm Tuyết”, dường như chúng do chủ nhân cũ để lại. Trang bìa chi chít cái tên này, khiến người xem phải kinh hãi.
Cậu chú ý đến, trên vở của nữ sinh cùng bàn, viết ngay ngắn hai chữ “Thẩm Tuyết”.
Cậu hiểu ra – cậu đang đóng vai “Tô Giản” của lớp 4, một nam sinh bình thường, một chàng trai bình phàm si mê cô bạn cùng bàn tên Thẩm Tuyết, vì thích Thẩm Tuyết nên đã viết tên cô lên mọi ngóc ngách trong sách của mình.
Cậu nhìn về phía bên cạnh, vừa vặn chạm phải ánh mắt của nữ sinh cùng bàn, Thẩm Tuyết quả thật rất xinh đẹp, da cô trắng sứ và có độ bóng rất cao, cô có mái tóc dài đen nhánh, kết hợp với đôi mắt như bi ve. Nhưng tất cả những điều này kết hợp lại lại khiến người ta có chút bất an, giống như đang đối mặt với một con búp bê tinh xảo.
“Tô Giản, đừng lơ đãng.” Cô nói nhỏ với cậu, nụ cười hiện lên trên môi cô, độ cong đó trông đặc biệt cứng nhắc.
Tô Minh An nhìn cô rồi cúi đầu xuống, trong mắt cậu lóe lên vẻ suy tư.
Tuy nhiên, ngay từ khi thế giới bắt đầu, dòng bình luận của cậu đã bùng nổ.
Độ hot trực tiếp lên đến bốn năm trăm triệu, có lẽ không ngờ Tô Minh An vẫn còn sống, bình luận của họ tràn ngập màn hình đến mức che khuất tầm nhìn.
Tô Minh An quan sát phản ứng của bình luận một hồi, phát hiện mọi người đều chấp nhận việc cậu chết đi sống lại khá tốt, không ít người thậm chí đã đoán được người chết là phân thân.
Điều này nằm trong dự đoán của cậu.
Cậu di chuyển bình luận sang một bên, bắt đầu xem bài văn của Uông Tinh Không.
Cậu dùng bút đỏ viết một chữ “Tốt” thật to rồi bắt đầu quan sát những người chơi khác.
Thầy giáo trên bục cũng bắt đầu đọc bài văn của cậu:
“…Mọi người thường quen với sự “ổn định”. Song, việc kiểm soát xã hội không nên lấy việc kìm hãm hành vi cạnh tranh thích đáng của con người làm tiền đề. Thế sự xoay vần, uy quyền và sức mạnh đích thực của thể chế và luật pháp không nằm ở sự áp đặt, mà nằm trước hết ở sự giáo dục…”
Lớp học vốn có chút ồn ào bỗng im lặng.
Tô Minh An cảm thấy rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình, có lẽ họ cũng giống như Uông Tinh Không, vì nội dung bài văn mà nhận ra cậu.
…Nhưng không sao cả.
Bình luận dường như im lặng trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đó liền bùng nổ:
“Ừm, tốt, tốt, tốt!” Sau khi đọc xong, giáo viên Ngữ văn liên tục nói 3 chữ “tốt”, rõ ràng là nội dung không mấy tích cực, nhưng thầy lại như rất hài lòng, vừa vỗ tay, vừa liếc mắt về phía cậu.
“…Trò Tô Giản.” Ánh mắt thầy hơi thay đổi: “Sau khi tan học, trò đến văn phòng của thầy một chuyến, đến một mình, thầy muốn hướng dẫn trò làm văn.”
’…Rất tốt.'
Tô Minh An biết có thể mình đã bước vào một tuyến đường nào đó.
“Vâng, thưa thầy.” Cậu lập tức đáp lại, cậu chú ý thấy Thẩm Tuyết bên cạnh vẫn luôn nhìn mình chằm chằm.
Trong đôi mắt như bi ve đó, ẩn chứa cảm xúc sâu nặng… và một chút tình ý khó nhận ra.
Tiết này là tiết thứ 3 của buổi chiều, Tô Minh An xem thời khóa biểu, sau tiết này còn một tiết Âm nhạc rồi đến tan học. Học sinh lớp 12 không có nhiều tiết học nhàn rỗi, nhưng mỗi tuần sẽ có một tiết Âm nhạc để thư giãn, mọi người cùng nhau ca hát, xoa dịu bầu không khí sắp thi đại học căng thẳng.
Ngay khi chuông tan học vừa vang lên, giáo viên Ngữ văn liếc nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý rồi ôm sách giáo khoa rời đi.
Giáo viên Ngữ văn chắc chắn là NPC, những điểm kỳ lạ trên người thầy không giống những thứ người chơi có thể sở hữu.
’…Nếu có thể đến văn phòng của giáo viên Ngữ văn xem thử, có lẽ sẽ có thu hoạch.'
Tô Minh An ngồi tại chỗ, thấy vài bóng người đi tới.