Ngón tay Tô Minh An lập tức đặt lên thái dương, cơn đau của cái chết ập đến trong chớp mắt.
Khi hồi sinh và mở mắt ra,
Cậu thấy cô gái khoác trên mình bộ giáp, cả người tỏa ra ánh sáng rực rỡ vạn trượng.
‘Nguyệt Nguyệt đã trở thành Hậu.’
Trong lòng Tô Minh An cũng đã có dự cảm.
Điểm lưu của hồi sinh sau khi chết là ngẫu nhiên, cậu hoàn toàn không biết sau khi chết sẽ quay về thời điểm nào. Nhưng lần hồi sinh này, điểm lưu là lúc Nguyệt Nguyệt đã trở thành “Hậu”.
Có lẽ đây chính là mấu chốt của cốt truyện, khiến thời gian dừng lại ở điểm lưu này.
Cậu suy nghĩ một lúc – điểm lưu này rất bất lợi cho cậu.
Nếu để Nguyệt Nguyệt đứng sau lưng cậu, đòn tấn công của Xe vẫn sẽ nhắm vào cô. Nếu kéo dài thời gian để hồi HP, cho đến khi có thể tạo ra phân thân thứ 3, vẫn sẽ bị giới hạn thời gian. Nếu để phân thân không đuổi theo Ayni nữa mà đi tấn công Xe, giây tiếp theo cậu sẽ chết, vẫn thua.
Dường như cậu đang đi trên một con đường với vô số khả năng, nhưng mỗi con đường đều dẫn đến một kết cục, kết cục “cô chắc chắn sẽ phải chết”.
Hồi sinh sau khi chết không có nghĩa là tuyệt đối vô địch, đây không phải là vũ khí bí mật giúp cậu tung hoành trong thế giới trò chơi, mà là một loại trách nhiệm không thể trốn tránh.
Đối với người khác, cái chết đại diện cho việc mọi thứ đều kết thúc, đại diện cho sự giải thoát. Nhưng đối với cậu… nó vĩnh viễn không phải là sự “giải thoát”.
Bây giờ, dường như cậu đang phải đối mặt với hậu quả đầu tiên của sự thất bại.
Tô Minh An đã hồi sinh nhiều lần, cố gắng tìm ra điểm đột phá, nhưng đều không tìm được cơ hội.
Cậu ngẩng đầu.
Dường như ánh mắt của Nguyệt Nguyệt vẫn không hề thay đổi.
Bình thường khi sợ hãi, cô sẽ từ từ kéo mũ tai mèo lên, che kín mình, như làm vậy sẽ an toàn.
Nhưng bây giờ cô chỉ cầm kiếm nhìn cậu, thân hình thẳng tắp.
Cô nhìn cậu, trong mắt có khát vọng mãnh liệt nhất và nỗi buồn sâu thẳm nhất.
– Cô đang hy vọng cậu lên tiếng, tự mình mở miệng, để cô đi chết.
Ánh sáng xanh do Natalia hóa thành sắp đến, nếu không ra chiêu thì sẽ không kịp nữa.
“Không sao đâu.” Nguyệt Nguyệt nói: “Trong tương lai, cậu sẽ gặp được một tớ hoàn toàn mới.”
Cô khẽ động, chủ động tiến lại gần, mặc dù vì quy tắc nên không thể di chuyển, nhưng vẫn có thể đưa tay ra.
Cô đặt tay lên vai Tô Minh An, với tư thế cực kỳ gượng gạo, ôm lấy cậu.
Động tác của cô rất nhẹ nhàng, nói là ôm, chi bằng nói là một lời tạm biệt đầy kiềm chế. Trong đó ẩn chứa một sự phó thác gần giống như giữa những người đồng đội.
“Không sao đâu.” Giọng cô rất nhẹ: “Cái chết không phải là cái chết thực sự, chỉ là trải nghiệm một quá trình mà thôi. Đợi tớ trở về không gian Chủ thần, trở thành khán giả. Thế giới tiếp theo, tớ vẫn sẽ chọn tham gia màn chơi, hy vọng có thể tiếp tục giúp đỡ cho cậu.”
Cô đặt thanh Tuyết của Khione vào tay cậu.
Quầng sáng lam bao phủ mái tóc dài nhẹ nhàng bay phất phơ của cô, toát lên vẻ đẹp thuần khiết và mê hoặc.
Cô nhìn người trước mặt.
Cho đến bây giờ cô vẫn không thể hiểu được cảm xúc mình đang chất chứa là gì… là sự tin tưởng khi cùng nhau trải qua mọi chuyện, hay là tình bạn… nhưng điều đó không quan trọng. Bởi vì từ khi còn bé, vào cái ngày cậu đưa tay kéo cô ra khỏi vũng lầy bạo lực gia đình,
Cậu đã trở thành “ánh sáng” của cô.
Cô biết mình không giỏi ăn nói, tính tình lầm lì, trong mắt chỉ có kiếm. Nhưng cậu có thể dắt cô cùng chơi những trò chơi mới lạ.
Những trò chơi nhỏ làm bằng pixel rất khó, cô không thể đánh bại những con quái vật chạy lung tung khắp nơi. Trò chơi 10 người đánh nhau cũng rất khó, cô chỉ có thể núp trong trụ nhìn cậu đại sát tứ phương. Trò chơi bay lượn cũng rất khó… Cô luôn ngã chết, nhưng mỗi lần ngã chết, cô đều thấy cậu bay xuống cứu mình. Còn có trò chơi 12 người nói qua nói lại lừa gạt nhau… Cô không giỏi ăn nói, luôn bị người khác nghi ngờ, nhưng tin tưởng cậu thì chưa bao giờ là sai…
Cô luôn thua, nhưng cô thích nhìn cậu thắng – kể cả bây giờ cũng vậy.
Trò chơi đặt cược mạng sống, tự nhiên cũng vậy.
“…Tớ muốn cậu thắng.” Nguyệt Nguyệt nói: “Lúc đầu tớ đã trúng độc, cậu dùng thuốc giải cứu tớ, vậy bây giờ tớ trả lại cho cậu một lần vậy – cậu nhất định phải đi tiếp.”
Tô Minh An chợt nhớ đến nguồn gốc cốt truyện của màn tận thế này.
Trong khoảnh khắc này, tâm trạng cậu chợt dao động.
Giống như ngày đầu tiên biết được kết quả qua màn xuất sắc, mang theo sự can đảm của tuổi trẻ và sự băn khoăn về con đường chưa biết phía trước.
Loài người là một chủng tộc rất kỳ lạ.
Họ khinh thường quyền lực, xấu hổ khi vâng lời và phục tùng, mang bản tính nổi loạn không muốn bị khinh nhờn… Một số người sinh ra đã có tính phản nghịch, sẽ không bao giờ khuất phục.
– Chính sự phản nghịch này khiến họ trải qua vô số cái chết nhưng cuối cùng cũng đạt được điều gì đó, khiến họ điên cuồng cứu người và đạt được điều mình mong muốn, khiến họ toại nguyện xông pha lửa đạn.
– Khiến họ dù bị thống trị bởi chiều không gian cấp cao hơn cũng vẫn không ngừng phản kháng, giữ vững bí mật và quyết tâm tiến lên.
– Khiến họ dù biết mình có thể sẽ chết, vẫn không hề sợ hãi, cắt đứt linh hồn, vượt qua các chu kỳ, bám víu sự sống.
…Cậu đã không còn đường lui nữa rồi.
Trên bàn cờ, đây là thế cờ chắc chắn phải chết.
Cho dù cậu từ bỏ ở đây, Nguyệt Nguyệt với tư cách là Hậu, cũng sẽ chết theo khi cậu thua trận.
Cậu chỉ thở hổn hển vài tiếng, rồi nhanh chóng ngẩng đầu lên, sự yếu đuối ẩn giấu trong đáy mắt, một lần nữa trở thành “người chơi số 1” rực rỡ trong mắt mọi người.
Nâng kiếm, ngọn lửa bùng lên trong chớp mắt.
Ánh mắt luôn bình thản của Nguyệt Nguyệt, cuối cùng cũng hiện lên vài ý cười chân thật.
Thân hình cô dần dần bay lên, cô dùng đầu ngón tay ấm áp, dừng lại trên mu bàn tay của cậu. Nhẹ nhàng cúi người xuống giữa không trung, với tư thế vô cùng kiềm chế và thành kính, hôn lên ngón tay của chính mình.
Ngọn lửa bùng lên trong chớp mắt.
“Phất cờ là thắng, người chơi số 1 của tớ.” Giọng nói của cô nồng nhiệt và xúc động lòng người.
Ngón tay biến mất.
Thân hình cô càng bay càng cao, giống như một ngôi sao vừa mới hình thành, ngọn lửa đỏ tươi bay xung quanh cô, giống như một đôi cánh đang dang rộng, đưa cô bay lên trời.
“Woah -!”
Ngay sau đó, ánh sáng chói lọi kia rơi xuống.
Tô Minh An nhắm mắt lại.
Cậu bị bao phủ bởi ánh sáng – ánh sáng đến từ cô.
Chấp niệm trước sau như một trở thành cơn ác mộng giam cầm cậu, tín đồ cuồng nhiệt theo đuổi sự hoàn hảo. Trong vòng tuần hoàn tăm tối không ánh mặt trời, cậu được cô phong tước, được kéo ra khỏi vũng bùn sa đọa, sẽ trở thành Ngọn hải đăng vĩnh cửu, bất biến.
“Phất cờ là thắng, người chơi số 1 của tớ.”
Thân hình cô càng bay càng cao, giống như một ngôi sao vừa mới hình thành, ngọn lửa đỏ tươi bay xung quanh cô, giống như một đôi cánh đang dang rộng, đưa cô bay lên trời –
Tô Minh An mở mắt ra.
…Dường như đã chịu đựng được sức nặng bỗng đè lên vai mình, cậu cầm kiếm, nhìn về phía trước.
Quầng sáng màu xanh lam của phe địch đã đến trước mắt.