Tô Minh An quay lại bàn tròn, đối diện với ánh mắt say khướt của 4 người đàn ông.
“Ah, cái thằng vô dụng A Vượng kia làm ăn kiểu gì vậy? Thế mà lại thả nó về…” Người đàn ông tóc hơi dài ợ lên một cái.
“Tao, để tao giải quyết…” Một người khác cầm gậy sắt đứng dậy.
Nhưng người đàn ông đầu đinh cầm đầu dường như đã tỉnh táo lại, nhìn Tô Minh An chằm chằm: “A Vượng không quay về, mày đã giết nó?”
Ánh mắt mấy người kia lộ vẻ kinh ngạc, nhìn Tô Minh An đầy nghi hoặc.
Người đàn ông đầu đinh lạnh lùng nói: “Để tao nghĩ xem, lý do mày dám khiêu khích bọn tao… có lẽ màn tân thủ cá nhân đã cho mày kha khá điểm tích lũy, mày có được một kỹ năng tốt nên mày tự tin có thể một mình đánh bại bọn tao?”
“Ở trong thế giới này mà nội chiến, là hành vi ngu xuẩn nhất.” Tô Minh An thản nhiên nói.
Người đàn ông cười khẩy, dập tắt điếu thuốc.
Ngay sau đó, một khẩu súng lục đen ngòm xuất hiện trong tay gã.
“Đoàng!”
Một tiếng súng vang lên.
Một đóa hoa máu nở rộ trên ngực Tô Minh An.
Tô Minh An ngã xuống.
“Đây chính là thứ mà mày dựa vào sao?” Người đàn ông cười nhạo.
Mấy người phía sau cười phá lên.
Chỉ là, ngay sau đó, cơ thể đang nằm dưới đất của Tô Minh An bỗng phồng lên, một tiếng nổ dữ dội vang lên –
“Ầm -“
Sức sát thương từ phân thân tự bạo khá đáng kể.
Khi Tô Minh An thật cầm gậy sắt xuất hiện ở ngã tư đường thì thấy mấy bóng người nằm rên rỉ trên mặt đất.
‘Thì ra phân thân tự bạo lại có hiệu quả này…’ Tô Minh An ghi nhớ cảnh tượng này.
May mà cậu đã chọn rút kỹ năng chứ không dùng hết điểm tích lũy để tăng chỉ số, nếu không thì dù sức mạnh tăng đến trên 15 điểm, có lẽ cậu cũng không đánh lại đám đàn ông này, bọn chúng còn có súng.
“Mày… sao mày có thể có kỹ năng như vậy…” Người đàn ông đầu đinh nằm sấp trên mặt đất nôn ra máu, trong mắt đầy vẻ không thể tin được.
‘Phân thân? Hai mạng? Điều khiển song song?’
‘Trong giai đoạn này, làm sao có người chơi nắm giữ kỹ năng như vậy? Đánh giá tân thủ của cậu rốt cuộc là bao nhiêu?’
Người đàn ông đầu đinh có chút không thể tin nổi. Rõ ràng gã đã nắm trong tay một tiểu đội, như thần linh chi phối sinh mệnh của vài con mồi, có thể dễ dàng cướp đoạt điểm tích lũy của người khác, vô cùng sung túc mà nuôi sống bản thân – mọi thứ chỉ mới bắt đầu, gã vừa mới thoát khỏi vũng lầy của cái xã hội chết tiệt bị giới hạn kia, trước mắt là tương lai vô cùng tươi sáng có thể bị bạo lực chi phối.
’…Sao lại rơi vào tình cảnh này.’
Cổ họng người đàn ông nghẹn lại, mất đi sự sống.
Tô Minh An nhìn trang bị người chết rơi ra, nhét chúng vào balo.
Không cần phải thật sự mặc trang bị vào, chỉ cần kéo vào ô trong bảng. Trang bị được chia thành “Đầu”, “Thân trên”,“Thân dưới”, “Chân”, “Tay”, “Phụ kiện” và “Vũ khí”, lúc này chỉ có ô “Thân trên”, “Vũ khí” và “Phụ kiện” của Tô Minh An là có đồ, 4 ô còn lại đều trống trơn.
Đột nhiên, Tô Minh An nghe thấy tiếng bước chân đứt quãng truyền đến từ lối đi. Là những người sợ hãi lúc trước, muốn đi ra.
“Chúng ta đi chậm thôi, nhỡ tên học sinh giết người kia chưa đi xa…”
“Tại sao ngay từ đầu đã có loại băng nhóm cướp bóc và đứa trẻ giết người này, nguy hiểm quá, tốt nhất nên tránh xa bọn họ…”
“Nhưng cậu ta cũng là vì cứu chúng ta mà?”
“Đồ ranh con, mày mà biết cái gì, dám giết người đều không phải người tốt!”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi…”
Tiếng thảo luận đứt quãng truyền đến từ hành lang.
Trên người Tô Minh An vẫn còn cảm giác đau đớn ảo, cơn đau khiến tầm nhìn của cậu hơi mờ.
Cậu cố chịu đau, nghe những lời này, cùng Tiểu Hàn đã tỉnh lại đi ra khỏi tòa nhà.
Lúc này trời đã tối, đèn đường hai bên phố tỏa ra ánh sáng vàng vọt.
Gió lạnh thổi tới, khiến mặt cậu đau rát.
“- Tiến sĩ! Giờ anh đã trở nên lợi hại hơn, vậy mà có thể giết ngược những người cường tráng đó.” Ánh mắt Tiểu Hàn sáng lấp lánh: “Vậy chúng ta có thể vào Bệnh viện Trung ương rồi phải không?”
“Bệnh viện Trung ương?” Tô Minh An hỏi.
“Vâng, đó là nơi đại dịch thây ma bùng phát đầu tiên, lúc đó không kịp lấy nhiều thuốc men, nếu chúng ta có thể xông vào, có lẽ sẽ có thể nghiên cứu ra vắc xin phòng bệnh thây ma.” Tiểu Hàn đáp.
Tô Minh An biết đây hẳn là gợi ý của màn này, bệnh viện đó chắc chắn rất quan trọng.
“Chỉ dựa vào 2 chúng ta thôi sao?” Cậu hỏi.
Ánh mắt Tiểu Hàn trở nên kiên định.
“Anh là hy vọng của tương lai, tiến sĩ.” Tiểu Hàn nói: “Nếu là anh, nhất định có thể… Nếu nói ai có thể cứu vớt thế giới này, em tin người đó là anh.”
Tô Minh An cười khổ, cậu đã không còn là tiến sĩ Tô Trường An trước kia, cậu hoàn toàn mù tịt với vắc xin phòng bệnh gì đó.
Cậu chỉ là một… “Người chơi số 1” có khả năng hồi sinh sau khi chết mà thôi.
Vì trời đã tối, họ không kịp quay về trung tâm nghiên cứu, nên họ quyết định ngủ lại một đêm tại quán rượu đã đi qua trước đó. Thây ma sẽ hoạt động mạnh hơn vào ban đêm.
“Cốc cốc cốc.” Tiểu Hàn gõ cửa.
“Bà ơi, cháu đến xin tá túc một đêm ạ!”
Bên trong im lặng không một tiếng động.
Vẻ mặt Tiểu Hàn trở nên căng thẳng, phá cửa xông vào, bên trong – một bà lão tóc hoa râm đang ngồi trước bàn, cúi đầu ăn mì.
Khuôn mặt luôn tươi cười của bà lão đã trở nên vô cảm, trên tường treo một bức ảnh đen trắng.
Nghe thấy tiếng cửa mở, bà lão ngẩng đôi mắt đục ngầu lên.
Dưới chân bà là thi thể của một ông lão, trên đầu có vết đạn, là tự sát bằng súng.
“Ông nhà bà…” Bà lão nói: “Đã chết rồi.”
“Dạo này ông ấy cứ lờ đờ, bảo ông ấy đi nấu mì cũng không đi, hóa ra là bị nhiễm bệnh khi ra ngoài vào mấy hôm trước…”
“Trước khi biến thành thây ma, ông ấy cứ nắm tay bà, nói yêu bà. Thật là… Già rồi mà còn nói những lời sến súa này. Cuối cùng ông ấy nấu cho bà một tô mì, bảo bà sống tốt, đừng cứ nghĩ đến ông ấy. Sau đó, ông ấy tự sát bằng súng.”
Bà lão húp sùm sụp tô mì.
Mì đã nguội rồi.
Tiểu Hàn im lặng đứng ở cửa, cô không ngờ người vừa gặp vào ban ngày, đến tối đã vĩnh biệt.
Bà lão đang ăn, đột nhiên nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa:
“Nếu ông ấy còn sống, nhất định sẽ rất thích…”
“Tô mì này có thêm dầu hào và rau xanh, là món ông ấy thích nhất.”
“Thời trẻ khi theo đuổi bà, ông ấy thích mời bà ăn mì ở đầu ngõ. Ông ấy đạp một chiếc xe đạp cũ nát, chuông xe kêu leng keng leng keng, bà mặc áo hoa lớn kiểu Đông Bắc, tết tóc đuôi sam, ông ấy bảo bà là cô gái đẹp nhất phố Đông.”
“Tại sao, tại sao thế giới lại biến thành như vậy…”
Bà lão nức nở, đầu gần như vùi vào tô mì, mái tóc bạc trắng như lông vũ.
Mì nguội ngắt, mái tóc bạc của bà ngâm trong tô mì, giống như tuyết đang tan vậy.
“Trước tận thế, bà luôn phàn nàn ông ấy lười biếng, mỗi lần quét nhà đều phải giục ông ấy. Mấy năm trước, khi tận thế bùng phát, ông ấy đột nhiên trở nên dũng cảm hơn bất cứ ai.”
“Ông ấy chủ động ra ngoài, mang thức ăn, nước uống về cho bà… Ông ấy không cho bà ra ngoài, mỗi khi bà ra ngoài là ông ấy lại nổi giận, ông ấy nói ông ấy đi tìm tài nguyên là đủ rồi.”
“Rõ ràng đã là một ông lão rồi nhưng lại giống như một chàng trai trẻ.”
“Bà yêu ông ấy… Dù ông ấy không còn đẹp trai, đã già, tính tình cáu gắt, bà vẫn yêu ông ấy.”
“Bà yêu ông ấy…”
“Bà yêu ông ấy…”
“…”
Tiểu Hàn im lặng.
Khóe mắt cô ngấn lệ.
Đột nhiên, từ dưới đất truyền đến tiếng gầm gừ.
Bà lão biến sắc, không kịp ăn mì, “cộc cộc cộc” đi xuống dưới.
Tô Minh An vội vàng đi theo xuống tầng hầm, dưới đó là một căn phòng kín mít, chứa một người phụ nữ bị trói trên giường.
Da người phụ nữ đầy những mảng đen, đó là dấu hiệu nhiễm vi rút thây ma.
“Bà ơi.” Tiểu Hàn sợ hãi: “Sao bà lại nuôi một con thây ma trong nhà?”
“Nói bậy! Đó không phải thây ma! Đó là con gái bà!” Bà lão lau nước mắt: “Dù 3 ngày trước nó nhiễm bệnh, nhưng nó nhất định có thể gắng gượng, nhất định có thể…”
“Tôi, tôi không phải thây ma…” Tiếng người phụ nữ yếu ớt vang lên.
Cô ta rơm rớm nước mắt, dù thần trí mơ hồ, nhưng vẫn đang cố gắng.
Bỗng nhiên, một tiếng trẻ con khóc ré vang lên, người phụ nữ rên rỉ, thở hổn hển, máu bên dưới ngày càng nhiều.
Tô Minh An hiểu lý do người phụ nữ này muốn cố gắng sống sót.
– Cô ta muốn mang đến một sinh mệnh mới.
Tiểu Hàn không kịp nghĩ nhiều, cô có kiến thức y khoa, có thể giúp đỡ đẻ.
Mùi máu tanh ngày càng nồng nặc.
Đứa trẻ sơ sinh không hề biết, người phụ nữ đang đau đớn tột cùng bên cạnh, chính là mẹ của nó. Nó chỉ biết khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, chưa biết đến nỗi khổ của nhân gian.
Người phụ nữ mở mắt, nhìn đứa trẻ một cái, trút hơi thở cuối cùng.
“Nhất định phải để nó…” Giọng người phụ nữ nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: “Sống đến thời đại có chim hót hoa thơm.”
…Nếu mình có thể gắng gượng thêm một chút, nếu mình không bị nhiễm vi rút thây ma.
…Liệu mình có thể nhìn con mình lớn lên, dạy nó đọc sách viết chữ, cùng nó chứng kiến thời đại mới, lúc loài người đã giành lại thành phố?
Nếu mình là một người mẹ đủ tư cách…
Ngay sau đó, tiếng gầm gừ của thây ma vang lên, da người phụ nữ nhanh chóng khô héo.
Cô ta đã hoàn toàn biến thành thây ma.
Cô ta kìm nén ham muốn ăn thịt tươi của mình, cố gắng kiên trì đến giây phút cuối cùng của sự biến đổi. Sau đó, dùng chút sức lực cuối cùng, mang một đứa trẻ trắng trẻo đến với thế giới.
Đạo đức rốt cuộc sẽ tồn tại dưới hình thức nào trong thời đại coi trọng vũ lực và lợi ích đây?
– Dưới hình thức tình yêu.
Bà lão run rẩy, giơ súng lên, nhắm vào người phụ nữ thây ma, giúp cô ta kết thúc nỗi đau khổ.
“Con gái. Mẹ yêu con, mẹ yêu con…”
Từ ngữ này được bà lão khó nhọc nói ra.
Gánh nặng từ người đã khuất, đủ để đè bẹp linh hồn của người còn sống.
Bàn tay đầy sẹo của bà lão run rẩy bóp cò.
Người phụ nữ thây ma hét lên.
Nhưng vào khoảnh khắc họng súng nhắm vào cô ta,
Cô ta nhìn đứa trẻ sơ sinh trong tã lót, một thoáng tỉnh táo hiện lên trong mắt cô ta,
“Sống tiếp…” Cô ta nói.
Đối mặt với cái chết,
– Dường như cô ta đã mỉm cười.
Thanh thản, hạnh phúc, mãn nguyện, từ ái.
“Đoàng!”