Tan học, Tô Minh An thu dọn sách vở, đứng dậy đi ra ngoài.
Bên ngoài, không khí trong lành, cây xanh trong trường rất tốt, thậm chí còn có cả một vườn hoa rộng lớn.
“Á á á -!”
Cậu chợt nghe thấy nhiều tiếng hét kinh hãi của học sinh, họ đang nhìn về phía tòa nhà cao tầng.
Cậu ngẩng đầu, nhìn theo hướng mắt mọi người, thấy một nữ sinh đang đứng chênh vênh trên mép sân thượng tầng 4, nữ sinh dang rộng hai tay như đang ôm lấy bầu trời.
Khuôn mặt nữ sinh tròn trịa, ngũ quan thanh tú, đeo kính. Gió nhẹ thổi bay mái tóc đen của cô, chiếc áo choàng trắng phía sau lưng cô giống như những chiếc lông vũ trắng đang xòe ra.
Vù vù – vù vù – chúng phát ra âm thanh như đang bay cao.
Nụ cười của cô trong trẻo như của trẻ sơ sinh, ngay cả lớp kính dày cũng không che giấu được vẻ đẹp mờ ảo ấy.
Khoảnh khắc tiếp theo, thân hình cô run lên, cô đang sải cánh bay cao.
– Cô bay lên rồi.
“Rầm!”
Máu bắn lên mũi giày cậu.
Cậu cúi đầu – nhìn thấy một thân hình đầm đìa máu.
Nửa thân dưới của cô đã bị dập nát, lộ ra nội tạng, chúng quấn lấy nhau như miếng đậu hủ bị nghiền nát. Mái tóc đen của cô xõa tung trên vườn hoa, đè nát những đóa hoa bách hợp trắng đang nở rộ, như thể cài cho cô những đóa hoa trắng xinh đẹp.
Như một con chim én đen tuyền, cô rơi từ trên cao xuống trước mắt cậu.
Một bức thư tuyệt mệnh được nắm chặt trong những ngón tay gãy gục của cô – thư được viết bằng máu:
Tại sao lại ngăn cản em trở thành streamer trò chơi, tại sao con đường của em chỉ có học tập và thi đại học, cuộc sống của em thật tuyệt vọng…
Bài tập nhiều quá… cặp nặng quá… nhìn đề vật lý thôi đã thấy chóng mặt… giao tiếp xã hội thật kinh tởm, hoạt động câu lạc bộ thật mệt mỏi, tại sao ông thầy trung niên đó cứ sờ soạng em chứ…
Em thích cậu bạn lớp bên lắm, nhưng em thật dơ bẩn… tại sao em lại dơ bẩn như vậy chứ…
Tương lai em bị bó buộc… em không dám khám phá những thứ mình thích, em không dám ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, em không dám dấn thân vào lĩnh vực mình quan tâm, em không dám… không dám nghĩ nhiều.
Nghe nói nếu con nhà giàu chịu khó thì sẽ có cơ hội thăng tiến. Nhưng em chỉ đến từ một gia đình bình thường, dù có muốn học hành chăm chỉ thì cũng không có đủ nguồn lực để học lên, dù em muốn học về âm nhạc, khiêu vũ, tâm lý, triết học… tất cả những điều tốt đẹp, tất cả những điều em quan tâm, em đều phải tiếc nuối từ bỏ, đi làm, sống một cuộc đời tầm thường.
Hãy chết, chết đi, nếu em chết, nỗi tiếc nuối này sẽ biến mất phải không.
Ah, bỗng cảm thấy thật hạnh phúc, kiếp sau, em muốn làm một con chim trắng, như vậy, khi nhảy xuống từ trên cao, em sẽ có thể sải cánh bay lượn phải không…?
Chữ viết bằng máu trong bức thư tuyệt mệnh lộn xộn, như một con quỷ đỏ máu đang gào thét. Tô Minh An hít thở, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi cậu.
Nữ sinh trước mặt cậu chết thảm, đôi mắt cô nhìn chằm chằm lên bầu trời, như thể ở đó có tình yêu và sự tự do mà cô hằng mong ước.
– Cho đến khi một tiếng hét của học sinh phá vỡ sự im lặng.
“CÓ NGƯỜI NHẢY LẦU!!”
“HỌC SINH LỚP 12, TƯỞNG LỆ LỆ NHẢY LẦU -!!”
Họ ồn ào, kinh hãi, có người lén lấy điện thoại ra chụp ảnh, chia sẻ thông tin về lúc cô còn sống, thành tích, tính cách, sở thích… như thể thi thể này hoàn toàn không còn chút tôn nghiêm nào cả, chỉ là công cụ để họ bàn tán.
Tô Minh An không biết khối thịt máu me bê bết dưới đất này là ai, chỉ thấy được nửa khuôn mặt chưa bị dập nát của cô, đôi mắt cô vẫn mở to, đen láy, rất đẹp, như lụa đen.
Nghe thấy tiếng hét của học sinh, cậu biết cô tên “Tưởng Lệ Lệ”, một người xa lạ, một nữ sinh lớp 12, tự tử vì chịu áp lực quá lớn.
Chỉ vậy thôi.
Cô rơi xuống như chim đang bay, nở rộ thành một đóa hoa có sinh mệnh rực rỡ, sau đó không còn gì cả.
Ngoại trừ một bức thư tuyệt mệnh và nỗi đau của cha mẹ cô sau này, có lẽ sẽ chẳng còn gì nữa.
Giáo viên đến an ủi Tô Minh An, sợ cậu chứng kiến cảnh này xong sẽ bị ám ảnh tâm lý. Trưởng phòng Giáo vụ cau mày, nói phải phong tỏa tin tức, niêm phong camera giám sát, tuyệt đối không được để cha mẹ cô bé nhìn thấy.
Cậu quay người, trở về tòa dạy học, muốn tránh khung cảnh hỗn loạn bên ngoài, lại nhìn thấy giáo viên Ngữ văn như đã đợi cậu từ lâu.
“Đi thôi, Tô Giản, đến văn phòng của thầy. Buổi nhận xét bài văn riêng cho trò sắp bắt đầu rồi.” Khuôn mặt giáo viên Ngữ văn ẩn trong bóng tối hiện lên một nụ cười lạnh lẽo.
Mà phía sau Tô Minh An, cũng truyền đến tiếng bước chân, Thẩm Tuyết bước ra khỏi lớp học với dáng vẻ cứng đờ, chặn đường lui của cậu.
“Thi thể của Tưởng Lệ Lệ vẫn còn ở ngoài kia, một học sinh đã tự tử, vậy mà thầy vẫn còn muốn tiếp tục nhận xét bài văn sao?” Tô Minh An lạnh lùng hỏi.
Giáo viên Ngữ văn hơi sững sờ: “Thì có liên quan gì chứ?”
“Không liên quan?”
“Cái chết của trò ấy, chỉ có thể nói lên việc trò ấy không đủ khả năng chịu áp lực, giới trẻ bây giờ quá mong manh, thời thầy sẽ không như vậy.” Giáo viên Ngữ văn đáp: “Chết rồi còn gây phiền phức cho cha mẹ, thật là không hiểu chuyện.”
“…” Tô Minh An lạnh lùng lắng nghe.
“Hơn nữa, trò ấy muốn trở thành cái gì – một streamer trò chơi? Chơi trò chơi thì có tương lai gì chứ?” Giáo viên Ngữ văn đưa tay ra:
“Nào, đi thôi Tô Giản, đến văn phòng thầy -”
“- Thưa thầy.”
Đột nhiên, một giọng nữ mềm mại vang lên.
Một bóng dáng mảnh mai lướt qua trước mắt, Thẩm Nguyệt ôm laptop, chắn trước mặt cậu.
“Thầy Thẩm, về việc diễn tập ở hội trường, em và bạn Tô Giản còn có việc cần bàn bạc, việc nhận xét bài văn có thể để đến ngày mai không ạ?” Thẩm Nguyệt cúi đầu với vẻ mặt áy náy: “Thành thật xin lỗi, thưa thầy.”
Sắc mặt giáo viên chủ nhiệm hơi thay đổi.
Ánh mắt âm trầm của thầy dừng lại trên người Tô Minh An một lúc, sau đó mới rời đi.
“Vậy à.” Thầy đáp rồi chậm rãi lùi lại: “Vậy thì Tô Giản, trò đi với Thẩm Nguyệt đi… Buổi biểu diễn ở hội trường rất quan trọng, đừng làm lỡ.”
“Đi thôi.” Trong khoảnh khắc giáo viên chủ nhiệm lùi bước, Thẩm Nguyệt lập tức nắm lấy tay Tô Minh An, kéo cậu đi xuống lầu.
Khi lướt qua giáo viên chủ nhiệm, Tô Minh An nhận thấy thầy đang nhìn cậu và Thẩm Nguyệt với ánh mắt mụ mị khó hiểu.
’…Tại sao cô ta lại cứu mình?'
Tô Minh An đã sớm chú ý đến NPC quá mức thấu hiểu lòng người này.
Thẩm Nguyệt nắm tay cậu, men theo cầu thang đi xuống. Giữa mùa hè oi bức, chỉ có bàn tay cô ta là lạnh lẽo, họ đi trên cầu thang đông đúc, như rẽ ra một vùng biển hỗn loạn.
Khi đến tầng 1 dưới cùng, men theo dòng người đi ra ngoài, có thể nhìn thấy con đường rộng rãi với cây xanh được chăm sóc tốt, nếu nhìn về phía trước, con đường có thể thông thẳng đến cổng trường.
Bức tường rất cao, không thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, ngôi trường như một nhà tù bị bao quanh bởi tường trắng, chỉ có những học sinh đang đổ xô đến nhà ăn mới còn chút sức sống.
“Cậu không có gì muốn hỏi tớ sao?” Thẩm Nguyệt hỏi.
“Nếu cô là NPC thì không thể đột nhiên xen vào, cứu người như vậy, cô khiến tôi nghĩ đến một thân phận đặc biệt, một sự tồn tại đã thoát khỏi thân phận người chơi…” Tô Minh An hơi nghiêng đầu: “Quan trắc viên phải không? Trước đây cô là người chơi? Tại sao lại giúp tôi, cô quen tôi sao?”
Quan trắc viên, có nghĩa là sự tồn tại đã thoát khỏi thân phận người chơi, họ sẽ trở thành NPC của một thế giới nào đó rồi sống như NPC.
Ở thế giới thứ 2, hệ thống đã từng dụ dỗ cậu, muốn cậu trở thành sự tồn tại như vậy.