Người đó là một thanh niên có mái tóc vàng dài ngang vai, mặc âu phục được may đo, đôi mắt cậu ta xanh thẳm như đại dương.
“Trước tiên tự giới thiệu một chút, tôi là Edward, là sự tồn tại mà loại người như cậu nghĩ mãi cũng chẳng hiểu được, nên cũng không cần phải giải thích chi tiết với cậu.” Edward lạnh lùng nói: “Tô Minh An của Long Quốc, cậu nghe cho rõ, đừng tưởng trải qua 2 thế giới trò chơi là có thể xưng hùng xưng bá, thế giới này rộng lớn hơn nhiều so với trí tưởng tượng nông cạn của cậu.”
Trên mu bàn tay cậu ta cũng có 2 dấu vết trọn vẹn của việc qua màn xuất sắc.
“Tô Minh An, cậu nhớ cho kỹ, dù là Edward hay Ayni thì thân phận và địa vị của họ đều phù hợp hơn cậu, một sinh viên Long Quốc, chúng tôi không thể ủng hộ cậu.” Addlon thản nhiên nói: “Chúng tôi sẽ không đính chính tin cậu chết đi sống lại, cậu cứ bị chôn vùi cùng những gì cậu đã làm đi.”
Ông thấy thiếu niên trước mặt cười.
Đó là biểu cảm được tạo nên chỉ bởi sự chuyển động của cơ mặt.
“…Tôi thực sự không xứng?” Tô Minh An nói: “…Vậy thì hãy chứng minh cho tôi thấy.”
Danh hiệu “Người chơi số 1” của cậu đã được ban tổ chức công nhận. Nó như bóng đèn treo trên người cậu, trói buộc thân thể cậu, không cho cậu từ chối.
Đây căn bản không phải là thứ có thể dễ dàng bị thay đổi.
Edward quát lạnh một tiếng, lập tức lùi lại, như đã chuẩn bị sẵn sàng: “- Adolph, Andre, bắt lấy cậu ta!”
Hai người chơi hàng đầu vừa đến lập tức xông lên, một trái một phải giữ chặt vai Tô Minh An, nhưng ngay sau đó, ánh sáng không gian lóe lên, Tô Minh An xuất hiện phía sau Edward, ngón tay cậu lập tức đặt lên cổ cậu ta.
Ánh sáng đen trong tay Tô Minh An hơi dâng lên: “Sẽ thực sự chết trong không gian Chủ thần… các người muốn làm gì?”
Cậu nghe thấy tiếng “tích tắc” nhỏ, như kim giây đang quay, như vang lên bên tai cậu.
Trên người Edward phía trước, chợt bùng lên một trận chấn động vô hình.
Ngay sau đó, Adolph và Andre lập tức xuất hiện phía sau cậu, một trái một phải giữ chặt vai cậu, ấn xuống.
“Này…” Lữ Thụ cảm thấy hơi quá đáng.
“Cậu còn chưa biết sao, Tô Minh An, chúng tôi đã thử rất nhiều lần về cơ chế của không gian nhỏ.” Edward lạnh lùng nói: “Không gian trụ sở bang hội nguy hiểm hơn không gian Chủ thần, ít nhất không gian Chủ thần còn cấm tranh đấu trực tiếp, nhưng không gian trụ sở bang hội… lại cho phép mọi hành vi tranh đấu – nói cách khác, chúng tôi giết cậu ở đây… cũng không ai biết.”
Tô Minh An lập tức cảm thấy nhiều ánh mắt đổ dồn vào mình, mang theo ác ý nồng đậm:
“Hành vi cạnh tranh của các người đã vượt quá giới hạn rồi.”
Hành động lúc đó của cậu là muốn thử nghiệm cơ chế thay đổi điểm tích lũy của không gian Chủ thần, cũng như cơ chế nhận điểm danh hiệu. Chính vì hành động nổi bật của cậu, cậu mới được cộng điểm danh hiệu.
Cậu phải cố gắng hết sức để thăm dò những quy tắc này, nhận được nhiều điểm tích lũy hơn, để thăm dò cơ chế của thế giới trò chơi. Mizushimakawa Sora lại càng cho cậu một sân khấu của “kẻ tuẫn đạo”.
Nhưng trong tình huống tuyệt vọng như vậy, loài người còn muốn đấu đá nội bộ.
…Từ xưa đến nay, hành vi này chưa bao giờ thật sự ngừng lại. Một số người vẫn luôn sống trong giới tinh hoa nhưng vẫn chơi những trò cũ rích.
Chỉ cần có xung đột lợi ích, chỉ cần có cạnh tranh, dù biết đó là hành vi thiển cận thì vẫn có người làm. Đấu đá nội bộ tuy vô nghĩa nhưng không thể tránh khỏi. Những người này đã coi danh hiệu “Số 1” là vật trong tay, dù cậu có cúi đầu thì họ cũng sẽ không buông tha cho cậu.
“Không, Edward, không cần giết cậu ta, chúng ta chỉ tạm giam giữ cậu ta.” Addlon nhìn chằm chằm Tô Minh An nói: “Tô Minh An. Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ năng của cậu, kỹ năng cốt lõi của cậu là phân thân kia, nhưng nó đã chết, không thể hồi sinh trong thời gian ngắn. Cậu và phân thân hẳn là giỏi 2 lĩnh vực khác nhau, Sức mạnh, Thể lực và Nhanh nhẹn của nó rất cao, còn Tinh thần của cậu rất cao. Cậu còn có kỹ năng tương tự Dịch chuyển không gian và Hủy diệt, nhưng Dịch chuyển không gian cần thời gian dài để nạp năng lượng, Hủy diệt cũng chỉ giới hạn ở đầu ngón tay cậu… Chúng tôi sẽ không cho cậu cơ hội mở diễn đàn thế giới để trò chuyện, cậu cứ ở đây cho đến khi thế giới thứ 3 bắt đầu đi.”
“…Edward, giam giữ cậu ta cũng không giải quyết được vấn đề.” Mizushimakawa Sora bên cạnh nói: “Hết thời gian đếm ngược của thế giới, cậu ta vẫn sẽ tự động vào thế giới trò chơi.”
“Chúng tôi không muốn giết cậu ta, chỉ là tạm thời không muốn cậu ta truyền tin ra bên ngoài mà thôi.” Edward nhìn chằm chằm Tô Minh An đang bị đè xuống, nói: “Trong mấy ngày nay, chúng tôi sẽ sử dụng mọi vũ khí dư luận, cố gắng loại bỏ ảnh hưởng của cậu ta đối với những người khác, sau đó cố gắng nâng đỡ cô Mizushimakawa thành Người chơi số 1 mới – đừng coi thường sức mạnh của loài người.”
Người chơi số 1 mới, đương nhiên không phải thứ chỉ dựa vào mấy người bọn họ là có thể đưa lên được. Nhưng bọn họ đã liên kết với không ít tổ chức, trở thành một tập đoàn lợi ích, cùng tiến cùng lùi.
Một sinh viên không có bối cảnh gì – họ căn bản không để vào mắt.
Edward hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi, Andre đẩy Tô Minh An về phía căn phòng phía sau.
Lữ Thụ đi theo suốt dọc đường, cho đến khi thấy Tô Minh An bị đẩy vào một căn phòng, thấy hai tay cậu bị khóa vào vòng sắt, Lữ Thụ mới lên tiếng:
“…Mấy người hơi quá đáng rồi.”
Andre nhe răng cười: “Để phòng ngừa cậu ta giơ tay lên mở bảng diễn đàn, chỉ có thể làm như vậy thôi.”
Adolph bên cạnh buồn bã gật đầu, tâm trạng anh có chút chán nản, châm một điếu thuốc, rồi lại dập tắt.
“Adolph, người này rất giỏi trong việc xúi giục, hãy tránh xa cậu ta ra.” Andre kéo tay Adolph đi ra ngoài: “Cậu ta chỉ là một sinh viên Long Quốc, vẫn là điện hạ Edward thích hợp hơn.”
Adolph nhìn Tô Minh An một cái, có chút do dự, anh thở dài, vẫn bước chân ra ngoài theo Andre.
…Anh là người biết chuyện, biết Edward và những người khác chỉ đang mượn danh nghĩa để tranh giành lợi ích, gán tội.
Nhưng anh không có khả năng thay đổi tất cả những điều này.
Người vì mọi người ôm củi, thường chết cóng giữa gió tuyết.
Chuyện như vậy, trên thế giới này, quá đỗi bình thường.
“Lữ Thụ, cậu cũng không thể ở lại đây.” Andre nhìn Lữ Thụ đang đứng ở cửa: “Edward đã đặc biệt dặn dò tôi, cậu và Tô Minh An từng liên lạc với nhau, tôi không yên tâm khi để cậu ở đây nhìn cậu ta.”
“Tô Minh An…” Ngón tay Lữ Thụ cong lại, con bọ ngựa màu xanh biếc trên vai y có chút mất kiên nhẫn rung lên:
“Tôi có thể cảm nhận được sự bối rối của cậu… Sự thay đổi trước và sau của cậu quá lớn. Có lúc cậu rất kiêu ngạo, có lúc lại cực kỳ tự ti… Cậu đang lo lắng điều gì? Cậu có thể nói cho tôi biết được không?”
Thiếu niên bị khóa bên trong cúi đầu, nụ cười bên môi dần biến mất.
“Không sao.” Tô Minh An nhỏ giọng trả lời y: “Sau này… sẽ không còn tình trạng như vậy nữa.”
“Cái gì?”
“…” Tô Minh An quay đầu đi: “Không sao… Tôi đã hoàn toàn hiểu rõ rốt cuộc mấy người muốn gì.”
Lữ Thụ không hiểu ý cậu.
Cánh cửa sắt đóng sầm trước mắt y, Lữ Thụ thở dài, rời đi.
Tô Minh An đang suy tư.
Cậu không có bối cảnh, không có ràng buộc, không có điểm yếu, không có gì để nắm thóp, trong mắt người khác là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt với họ.
Sau khi cậu bước lên sân khấu thế giới, “cảm giác khác biệt” này bị phóng đại vô hạn.
Những người này muốn thống trị thế giới, muốn một con rối, mà cậu không phù hợp với điều kiện của những người này, nên những người này sẽ tìm mọi cách để thay người khác lên làm con rối. Những người này muốn những gì phù hợp với lợi ích cá nhân của mình, vì vậy họ dùng đại nghĩa để tô vẽ.
– Trong lịch sử loài người, để có tầng lớp trên thì luôn luôn phải có tầng lớp dưới.
“Lý luận Ngọn hải đăng” là luận điệu cậu dùng để mê hoặc những người này, nó sẽ được điều chỉnh theo nhu cầu. Cậu vốn muốn khơi dậy ý chí chiến đấu của mọi người, để hình thành tư tưởng “người chơi giải trí đừng nằm im, hãy cố gắng đi thám hiểm để kiếm điểm tích lũy”.
Nhưng bây giờ xem ra, lý luận này của cậu, xét về tổng thể, đã được đưa ra quá sớm, nhiều người vẫn chưa tỉnh ngộ khỏi trật tự cũ, họ tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận sự thay đổi về tư tưởng mới này.
Cậu đã không thể thoát khỏi danh hiệu Người chơi số 1, đây là danh xưng đã được ban tổ chức ghim chặt vào ID cậu.
Vậy thì cần phải “sửa đổi” lý luận thêm một chút.
Ví dụ, loại bỏ phần gai góc, thêm phần mềm mại. Giảm bớt phần “quần chúng không chấp nhận”, thêm phần họ “thích nghe thích xem”.
Bàn tay mềm luôn dễ được chấp nhận hơn lưỡi dao sắc.
Thời gian dần trôi qua.
Trong khoảng thời gian đó, Lữ Thụ đã đi thăm Tô Minh An vài lần, nhìn qua cửa sổ cao, y thấy tư thế của cậu dường như vẫn không đổi, chỉ lặng lẽ ngồi đó, y thậm chí còn không nhìn rõ biểu cảm của cậu.
Lữ Thụ thậm chí còn nhìn thấy Mizushimakawa Sora 1 lần, dường như cô đang nói chuyện với Tô Minh An, nhưng không nhận được phản hồi từ cậu nên cô đã tức giận bỏ đi. Ayni cũng đã đến thăm, cậu ta nói vài lời khiêu khích, đại khái là “Dù tên nhóc này từng đánh bại tôi 1 lần, coi như ăn may, nhưng thực lực cũng không tệ, đừng lạc lối đấy”, nhưng khi thấy người bên trong thậm chí còn không ngẩng đầu lên, cậu ta cũng đỏ mặt bỏ đi.
Chỉ có một ít cấp cao biết tin Tô Minh An bị giam giữ, thế giới bên ngoài hoàn toàn không hay biết gì, dù có rất nhiều suy đoán về việc người chết là bản thể hay phân thân, nhưng vẫn có rất nhiều khán giả quyết định xuống sân, trở thành người chơi – họ không muốn bất lực như vậy nữa.
Trong rất nhiều bài đăng trên diễn đàn, bài viết về “Mizushimakawa Sora” và “Edward” ngày càng nhiều. Dường như thế lực của đám người Addlon rất mạnh, sau khi tập hợp lại, sức mạnh dư luận của họ như nước lũ, không thể ngăn cản. Họ cố gắng đào tạo ra những “Người chơi số 1” kế nhiệm được đề cử và phù hợp thành hình mẫu mà họ mong muốn nhất.
Một “Người chơi số 1” quang minh, chính nghĩa, ổn định, thân phận đạt tiêu chuẩn, có bối cảnh và nghe lời.
…Đây là một tương lai tươi đẹp và đáng được mong đợi biết bao.
Trong khoảng thời gian trước khi thế giới thứ 3 sắp bắt đầu, Tô Minh An vẫn luôn suy tư.
Hành động của cậu, dù đột ngột, nhưng thực sự đã phơi bày sự thật “thế giới Chủ thần rất nguy hiểm” trước toàn thế giới, khích lệ vô số người xuống sân.
Dù cậu chết thật hay giả chết, thì cũng đã đạt được kết quả này. Những người có thể hiểu rõ nguyên nhân và kết quả, cũng có thể hiểu hành động của cậu không phải là để đùa giỡn với loài người.
Thậm chí sẽ có người vì vậy mà nghĩ đến hành động của đám người Mizushimakawa Sora, phát hiện thủ đoạn mờ ám của họ.
Dù việc bây giờ cậu bị giam ở đây, cũng là kết quả cậu đã dự đoán được – cậu đã chứng kiến hành vi xấu xa của đám người này, sau này chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Sau này, cậu cũng sẽ không để chuyện này kết thúc như vậy.
Cậu đã nghe nói, một số tổ chức “tự cứu” người chơi quy mô lớn đang được thành lập, với mục tiêu thiết lập trật tự cơ bản nhất, lấy “để nhiều người sống sót hơn” làm cương lĩnh hành động, bây giờ quy mô đã đạt tới vài chục nghìn người và quy mô vẫn đang không ngừng mở rộng.
Những tổ chức này đã nhanh chóng bắt đầu thiết lập một loạt hệ thống, ví dụ như Hiệp hội Tương trợ Đồng bào, Bộ đội Lam Địa, Diễn tập Báo cáo Liên hợp, Nhóm tìm kiếm người thân yêu, Cục Tình nguyện đóng tại các máy chủ… Hành vi tương trợ lẫn nhau của loài người ngày càng nhiều.
Khi những người chơi này xông pha nơi tiền tuyến, phía sau sẽ không còn là những khán giả chỉ biết nói suông nữa.
Khi nghe thấy tiếng va chạm từ cửa lớn, động tác ngẩng đầu của Tô Minh An có chút khựng lại.
“Ầm -!”
Thanh niên cầm đao đen chợt phá cửa xông vào, bên chân y là Andre đang bất tỉnh.
“Tôi đến cứu cậu, đi theo tôi đi.” Lưỡi đao của Lữ Thụ rung lên, máu tươi bắn tung tóe.