Cát vàng rơi xuống, khuôn mặt tĩnh lặng của Tiểu Hàn dần dần bị vùi lấp, trong tay cô nàng ôm hộp nhạc vũ công váy đỏ, bên cạnh là những viên kẹo bảy sắc cầu vồng, chúng bao quanh cô nàng như những ánh sao.
Đất vàng che khuất tầm nhìn của Tô Minh An, cho đến khi cậu không còn nhìn thấy một chút gì của cô nàng nữa.
Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.
‘Ngủ ngon, Tiểu Hàn.’
‘Nếu còn lần sau, để tôi gọi em dậy.’
“Đi thôi.” Tô Minh An nói.
Nếu muốn mang bầu trời xanh và mây trắng quay về, bước vào “thế kỷ mới” khi bụi trần lắng xuống, ít nhất cậu phải có được thuốc ở Bệnh viện Trung ương, chế tạo ra vắc xin phòng bệnh.
Muốn xông vào Bệnh viện Trung ương, cậu phải mạnh lên mới được.
Sau đó, cậu và Nguyệt Nguyệt tiếp tục giết thây ma để tăng cường sức mạnh.
Trong lúc đó, cậu phát hiện ra một lọ màu tím trong một phòng khám bỏ hoang.
Sau khi lên cấp 1 bậc 4, Tô Minh An cộng 3 điểm thuộc tính vào Tinh thần, còn cách việc có thể hoàn toàn điều khiển phân thân 2 cấp. Mặc dù Sức mạnh và Nhanh nhẹn không tăng trưởng đầy đủ, nhưng cậu đang tích lũy để bùng nổ.
Hoàng hôn buông xuống, Tô Minh An cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ.
Trong tay Nguyệt Nguyệt, túi bánh socola đã trống rỗng.
“Trong balo cũng hết rồi sao?” Tô Minh An hơi ngạc nhiên, trong balo của Nguyệt Nguyệt ngoài kiếm ra chỉ có một đống đồ ăn vặt và socola, vậy mà bây giờ…
Đối mặt với cái gật đầu nặng nề của cô, Tô Minh An đi về phía một siêu thị nhỏ bên cạnh.
Tầng 1 bán đồ dùng sinh hoạt, cậu đi lên tầng 2, lại nhìn thấy một con thây ma ẩn nấp trong góc.
Cây rìu trong tay Tô Minh An hơi nâng lên.
“Xoẹt -”
Đột nhiên, từ bên cạnh một cây gậy sắt mạnh mẽ đâm mạnh vào thái dương con thây ma.
Tô Minh An nhướng mắt, nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục. Dáng người người đàn ông thẳng như cây dương, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn qua sắc bén như đao kiếm.
“Yên tâm, các em an toàn rồi.” Bàn tay to của người đàn ông đưa ra, dường như muốn bắt tay với Tô Minh An.
“Cạch.” Túi bánh socola trống rỗng của Nguyệt Nguyệt được đặt vào lòng bàn tay người đàn ông, ánh mắt cô đã dán chặt vào đồ ăn vặt trên kệ hàng tầng 2, bước chân như bay đến đó.
Dương Trường Húc là một quân nhân, sau khi vào trò chơi, ông gặp lại đồng đội của mình, họ chủ động giải cứu người chơi, dọn sạch một trường mẫu giáo trong thành phố, xây dựng nên một nơi trú ẩn.
Ông không biết livestream là gì, chỉ nghe nói có điểm tích lũy nên mới mở, không khí trong phòng livestream của ông là thân thiện nhất, mọi người đều rất kính trọng người chiến sĩ dũng cảm này.
Hôm nay Dương Trường Húc đang cùng đồng đội tìm kiếm vật tư trong siêu thị, chợt nghe thấy tiếng bước chân dưới lầu, ông nhận ra đây có thể là người sống.
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của người sống – hai học sinh trông như mười mấy tuổi, Dương Trường Húc mừng vì mình ra tay đủ nhanh, kịp thời giết chết thây ma. Nếu không, có thể 2 thanh niên này đã mất mạng tại đây rồi.
Lúc này, bình luận vẫn đang tràn ngập:
“Xin chào, anh là Dương Trường Húc, là quân nhân, hiện đang cùng đồng đội tìm kiếm vật tư.” Dương Trường Húc nhìn thẳng vào chàng trai trước mặt, đột nhiên chú ý đến tay áo bên trái trống rỗng của cậu.