Bình luận hỗn loạn, tranh cãi ầm ĩ.
“Tôi biết làm vậy rất vô liêm sỉ, tôi cũng không muốn ép buộc cậu.” A Man nói: “Nhưng tôi không muốn đồng đội phải chết… Tại sao, rõ ràng tất cả chúng ta đều có thể từ bỏ nhiệm vụ thăng cấp để bảo vệ người dân, cậu còn nhỏ tuổi như vậy mà chỉ quan tâm đến chút điểm tích lũy đó thôi – chút điểm tích lũy qua màn xuất sắc trong mắt cậu lại quan trọng đến như vậy sao!”
Sau khi đậy nắp lọ lại, Tô Minh An nhìn người phụ nữ đang nước mắt lưng tròng.
“Quan trọng.” Cậu đáp.
“Không phải chỉ vì chút phần thưởng đó thôi sao…” A Man nhấc mí mắt lên, nhìn thấy ánh mắt của cậu, trong nháy mắt cảm thấy đau nhói.
Cậu đang nhìn thẳng vào ả.
’…Tại sao lại nhìn tôi như vậy!'
A Man nghiến răng, lửa giận bùng lên trong nháy mắt.
Những suy nghĩ điên cuồng trong lòng ả liên kết lại với nhau, như ngọn lửa dữ dội liếm láp trái tim ả, dần dần che lấp lý trí.
Sau đó, ả nghĩ ra một kế hoạch – Nếu lời nói không thể khiến người trước mặt từ bỏ, vậy thì cứ cướp lấy thuốc giải đã! Dù sao, dù sao… Cuối cùng bồi thường cho cậu cái gì đó là được thôi, đây là tận thế, mình ra tay cũng là chuyện thường tình mà thôi…
A Man vốn không phải người chính nghĩa, sau khi không đạt được thứ mình muốn, tâm tư ả cũng nhanh chóng đồng hóa với trò chơi.
Tay ả nhanh chóng đưa xuống eo, ánh sáng của con dao găm lóe lên trong giây lát –
“A Man!” Phía sau vang lên tiếng ngăn cản hơi hoảng hốt của Dương Trường Húc.
Ả lao tới như một con báo, cánh tay duỗi thẳng ra, hướng về phía thuốc giải cứu mạng gần trong gang tấc –
“Xoẹt!”
Một tia sáng lạnh lẽo dần dần hiện ra trước mắt.
A Man cảm thấy tai ù đặc, ả há miệng, ánh mắt chợt lệch đi –
Cánh tay cầm dao găm của ả chợt bay lên như diều đứt dây, máu đỏ tươi vẽ nên một đóa hoa máu tuyệt đẹp.
Thanh socola như pháo hoa rơi xuống.
Cô gái tóc đen lạnh lùng nhìn ả, mũi kiếm kề sát cổ họng ả.
“Còn nói nhảm nữa.” Cô cắn mạnh thanh socola, phát ra tiếng “rắc” giòn tan, đặc biệt vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
Ánh kiếm, trong nháy mắt, lạnh như tuyết:
“Nhát kiếm tiếp theo, sẽ giết cô.”
Tiếp theo đó, bình luận bùng nổ, tràn ngập màn hình.
“A Man -!” Người đàn ông phát ra tiếng kêu thảm thiết.
A Man mất thăng bằng ngã xuống, ngất đi.
“Aaah -” Anh chàng đầu đinh trừng đôi mắt đỏ ngầu, hét lớn một tiếng, cầm cây gậy trong tay xông tới.
Ánh mắt Nguyệt Nguyệt lạnh đi, mũi kiếm hướng lên, ánh mắt đã hoàn toàn khóa chặt vào hắn.
“Chát!”
Đột nhiên, một tiếng vang cực kỳ lớn vang lên giữa lúc căng thẳng.
Dương Trường Húc tát mạnh vào mặt chàng thanh niên.
Chàng thanh niên ngẩn người, vẻ mặt vô hồn ôm mặt. Ánh mắt đờ đẫn của hắn từ từ hạ xuống, nhìn A Man nằm dưới đất, sau đó, cực kỳ bất lực, cực kỳ chậm chạp, như thể toàn thân bị rút hết sức lực, quỳ xuống, trán chạm đất, khóc nức nở.
“Tại sao… tại sao lại như vậy…”
“Chúng tôi chỉ, chỉ muốn cứu người mà thôi…”
Hắn nằm sấp trên mặt đất, phát ra tiếng kêu đau đớn như dã thú bị thương.
“Xin lỗi.” Dương Trường Húc bước tới, cúi đầu thật sâu trước Tô Minh An với vẻ mặt nặng nề: “Là chúng tôi không biết điều, không biết ơn, còn dùng thủ đoạn hèn hạ này để uy hiếp cậu, là lỗi của chúng tôi. Tôi, Dương Trường Húc đã được cậu cứu một lần, mạng này là của cậu, cậu muốn làm gì cũng được…”
“Hãy nghĩ cách cứu người phụ nữ này đi.” Tô Minh An đáp rồi quay người lại: “Nếu muốn sống, muốn kiếm điểm tích lũy cho toàn thể loài người – trong cửa hàng có lọ HP và băng cầm máu, bây giờ vẫn còn kịp.”
Dương Trường Húc đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm bóng lưng Tô Minh An.
Tô Minh An nắm chặt lọ thuốc giải còn một nửa, từng bước, nặng nề bước xuống cầu thang, chìm vào bóng tối.
Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí cuối cùng cũng nhạt đi đôi chút, sau đó, cảm giác ngột ngạt dần dần tan biến.
Cửa siêu thị yên tĩnh dưới ánh trăng dịu dàng.
Tô Minh An bước vào màn đêm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng cậu dài ra.
Ở góc trên bên phải, bình luận tranh cãi điên cuồng, trở nên hỗn loạn, phe ủng hộ và phe phản đối không ngừng đấu khẩu, nhưng ánh mắt Tô Minh An không hề nhìn lên đó, cậu chỉ nhìn về phương xa.
Trong cơn gió thoang thoảng mùi máu, tiếng gầm gừ không giống người của thây ma vang lên từ xa.
…Nhìn thế nào cũng không giống một nơi thích hợp để ngâm thơ vẽ tranh.
Nguyệt Nguyệt lau kiếm đi tới từ phía sau, nhìn cậu.
“Tắt livestream đi.” Cô nói: “Hỗn loạn quá.”
Tô Minh An lắc đầu.
Cậu livestream không chỉ để kiếm thêm điểm thưởng, mà còn vì những lý do khác. Thứ nhất, để mở rộng tầm ảnh hưởng, cho mọi người biết đến cậu. Thứ 2, để âm thầm hướng mọi người đến tư tưởng “thám hiểm” thay vì “quan sát”. Thứ 3, vì cân nhắc đến tình hình hiện tại trên Trạch Tinh, với tư cách là một sinh viên mới nổi lên đầy bí ẩn, tốt nhất cậu nên ghi lại toàn bộ quá trình chơi của mình để mọi người nắm rõ. Việc này cũng sẽ có lợi cho sự phát triển về sau của cậu.
“Cậu đã từng nghe đến hiệu ứng ánh đèn sân khấu chưa?” Tô Minh An đột nhiên hỏi.
Nguyệt Nguyệt mang vẻ mặt khó hiểu.
“Sự tuyệt vọng của đám đông, sẽ mang đến sự tuyệt vọng lớn hơn, nhưng trớ trêu thay, hiện tại mọi người đều đang trong tình cảnh này.” Tô Minh An nói:
“Loài người hỗn loạn, phương thức liên lạc hoàn toàn bị cắt đứt, thậm chí cả người thân cũng không tìm thấy…”
“Mà trong một tập thể lớn vô trật tự, muốn có một người lãnh đạo nổi bật, ngoài năng lực cơ bản, còn cần phải có một thứ, đó chính là ánh đèn sân khấu.”
“Dưới ánh đèn sân khấu, mọi người đều nhìn về một hướng, tự nhiên hình thành một điểm trung tâm – tại điểm đó, mọi lời nói của người lãnh đạo đều được truyền đạt rõ ràng, ý chí và lý tưởng của quần chúng cũng sẽ bị cuốn theo tâm lý đám đông và tâm lý ỷ lại.”
“Nếu muốn dẫn dắt một tập thể tuyệt vọng như vậy, để họ cùng nhau tiến về một mục tiêu chung… thì phải thiết lập một mục tiêu rõ ràng và kiên định.”
Nguyệt Nguyệt lại chớp mắt.
Cô đã chứng kiến quá trình trưởng thành của cậu, cô có thể cảm nhận được sự khác biệt trong giọng điệu của cậu.
‘Dường như… Tô Minh An đang cố tỏ ra hào hứng.’
‘Những lời này, dường như là để đánh lừa ai đó.’
’…Cậu đang muốn đánh lừa ai vậy?'
“Dựa trên lý luận trên.” Tô Minh An nhìn cô: “Trong thế giới trò chơi, nếu mọi người đều là những con thuyền lạc lối trên biển khơi, tớ hy vọng tớ có thể trở thành mục tiêu rõ ràng trong mắt họ… tỷ như ngọn hải đăng trên mặt biển vậy.”
“Cậu sẽ làm được.” Nguyệt Nguyệt đáp.
Khu bình luận tràn ngập những bình luận như:
Tô Minh An chỉ nhìn vào đôi mắt bình tĩnh Nguyệt Nguyệt dùng để nhìn cậu.
…Cậu biết dáng vẻ tuyên bố muốn chiến thắng đến cùng bây giờ của mình rất kỳ lạ.
Nhưng hành vi này, là để đánh lừa ban tổ chức.
“Người chơi số 1” là một thanh thiếu niên vừa trưởng thành, là một sinh viên còn trong thời trẻ trâu. Một người như cậu, nếu đột nhiên trở thành “Người chơi số 1”, chắc hẳn sẽ tỏ ra kiêu ngạo, tràn đầy trách nhiệm.
Trong thực tế, cậu cũng đang xây dựng hình tượng này.
Như vậy, có lẽ mới có thể giấu được bí mật hồi sinh sau khi chết của cậu với ban tổ chức, giấu được lý do tại sao cậu biết việc qua màn xuất sắc quan trọng.
Ngoài bản thân có tỷ lệ thành công cao nhất ra, cậu cũng hy vọng có người khác có thể qua màn xuất sắc – cậu hy vọng hành vi của mình có thể khiến người khác dần dần nhận ra “kiên trì đến cuối cùng rất quan trọng, qua màn xuất sắc rất quan trọng”.
“Thiếu niên trẻ trâu muốn dẫn dắt mọi người, muốn chiến thắng đến cuối – đây là một câu trả lời hoàn hảo biết bao.”
Trước khi kết cục cuối cùng được hé lộ, cậu sẵn sàng giả vờ như một thiếu niên nhiệt huyết, trẻ trâu.
Trong thời đại này, không ai may mắn hơn ai, cũng không ai bất hạnh hơn ai.
Sứ mệnh khiến người ta vượt qua mọi khó khăn.
“- Tớ buồn ngủ rồi.”
Nguyệt Nguyệt đột nhiên ngáp.
Cô bước đi, kéo theo thanh kiếm dài đã tra vào vỏ, lê bước về phía ngôi nhà gần nhất.
“Đi ngủ thôi.” Cô nói một tiếng rồi tự mình đi tới.
Tô Minh An bước nhanh theo sau.
– Trong khoảng thời gian này.
Bất kỳ ánh mắt, lời nói nào của khán giả và người chơi cũng không thể ảnh hưởng đến cậu.
Bị nói là trẻ trâu, không bình thường… vậy thì cứ không bình thường đi.
Chuộc lại Trạch Tinh, trò chơi đánh cược vận mệnh.
Tự do bị chặn lại hay bị giới hạn ở đâu, thì trò chơi cũng nên kết thúc ở đó.
Sự dị hóa và cực đoan bị phủ nhận – cậu vui mừng khi thấy nó chấm dứt.
Cậu đã nắm được “tự do bị chặn lại” này, và sẽ dùng nó để thắp lên ngọn lửa tuyên chiến.
Cậu sẵn sàng chìm vào cơn mưa u ám.
Trong thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng này.