Tô Minh An giơ khẩu súng lục Remington RP9 lên.
Ngay lập tức, người đàn ông đó co rúm lại như chuột gặp mèo.
“…Khoan đã, đại ca, nhìn quân hàm của anh, anh là người của quân phản kháng đúng không?” Gã trai để đầu tóc kỳ quặc chắp tay hỏi.
“Tôi còn chưa hỏi mấy người.” Tô Minh An nói: “Mấy người lén lút ở đây làm gì?”
“Chúng tôi muốn tìm quân phản kháng.” Một gã đầu đinh bên cạnh gãi đầu đáp: “Đại ca, anh biết đường đúng không?”
“Mấy người muốn làm gì?”
“Chúng tôi muốn gia nhập quân phản kháng.” Vài người chơi đồng thanh đáp.
Nhiệm vụ để qua màn xuất sắc là đánh vào nội thành, quân phản kháng là lựa chọn hàng đầu của người chơi. Sau khi trốn thoát khỏi bệnh viện, mấy người chơi này nghe nói con phố này có rất nhiều người muốn tham gia quân phản kháng nên mới hỏi đường.
Tô Minh An vừa nghe, liền đồng ý với yêu cầu của họ, dẫn đến căn cứ vừa hay có thể tóm gọn một mẻ.
Trên đường đi, mấy người trò chuyện với Tô Minh An, hỏi một số tin tức liên quan đến thành phố, Tô Minh An đều làm lơ, Alisa cũng luôn cúi đầu, cho đến khi họ nhắc đến một chuyện –
“…Đại ca, không giấu gì anh, trước khi vào nội thành, chúng em còn một việc nữa.” Trong đó có một người tên “Park Min Ho”, là một thực tập sinh nước K, miệng lưỡi trơn tru, cứ bám theo Tô Minh An nịnh nọt: “Nhóm chúng em có chút thù oán với 2 người, 1 người tên là Tô Minh An, 1 người tên là Noel, nếu gặp họ, chúng em muốn giải quyết một chút, sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu.”
“Ồ, có thù oán à. Không sao.” Ánh mắt Tô Minh An khẽ động.
“Hai người đó mạnh kinh khủng, dù chúng em đối đầu trực diện hay đánh lén đều không có chút cơ hội thắng nào, phải đặt bẫy trước…” Park Min Ho phân tích.
“Trước đây tôi từng ở trong quân đội, biết cách làm.” Một người đàn ông mặt đầy sẹo xoa cằm đáp: “Chỉ cần các người góp chút điểm tích lũy cho tôi, tôi có thể làm bom xăng đơn giản.”
“Giết cậu ta trước khi tên người chơi số 1 kia thả phân thân ra, không có phân thân thì cậu ta thật sự rất yếu. Còn tên Noel kia, hình như cậu ta là kiểu cận chiến, đừng để cậu ta xông tới là được, chúng ta có bom xăng.” Một người khác nói.
Tô Minh An mặt không biểu cảm nghe đám người này bàn “kế hoạch tuyệt vời”, đồng thời cảm thấy khó hiểu về cấu trúc não bộ của họ.
Chỉ cần là người nghiêm túc nghiên cứu video chiến đấu của cậu đều sẽ không nghĩ rằng chỉ bằng lửa là có thể ngăn cản cậu – Ngay cả lửa của Ayni cậu còn xông qua được, vậy mà lại sợ lửa nhỏ của bọn họ à…
“Nghĩ đến kế hoạch của chúng ta, tao thấy nóng hết cả người…” Gã trai để đầu tóc kỳ quặc, Kai, trông rất phấn khích.
“Chỉ cần thật sự giết được tên người chơi số 1 đó… chúng ta sẽ là trung tâm của thế giới. Phòng livestream của cậu ta ít nhất cũng có hàng trăm triệu người xem.”
“Thật không dám tưởng tượng mình lại tham gia vào kế hoạch điên rồ này, rõ ràng ngay cả Ayni cũng đã thất bại rồi mà.”
Tô Minh An lau khẩu súng lục của mình, hơi ngẩng đầu.
“Giữa các người… rốt cuộc có thù oán gì? Mà phải liều mạng muốn giết Tô Minh An đó?” Cậu hỏi.
“Ấy… tóm lại là cạnh tranh thôi.” Park Min Ho giải thích: “Đại ca anh cũng hiểu mà, nếu loại bỏ người mạnh nhất trong mắt mọi người, anh sẽ trở thành người mạnh nhất trong mắt những người khác. Tình huống của chúng em chính là như vậy.”
Tô Minh An không nói gì.
Mấy người đàn ông vung nắm đấm dưới ánh đèn thành phố, vô cùng phấn khích.
Bóng ánh sáng sau lưng họ nhảy múa theo động tác, kéo ra những cái bóng dài, đen kịt, giống như bóng ma của quỷ dữ.
Trong thế giới động vật có một câu chuyện cười, cũng tương tự với con người, trước khi hổ xuống núi thể hiện uy phong, lũ khỉ luôn tưởng mình có thể làm bá chủ.
Trừ khi hổ vỗ một cái chết tươi lũ khỉ, nếu không chúng sẽ không bao giờ biết sợ.