“Xoẹt!”
Vụt qua đường hầm, Tô Minh An dùng một kiếm chém vỡ cửa sắt, xông vào căn cứ ngầm.
Baxon đã chạy thoát, chỉ để lại một căn cứ sắp bị đánh sập.
Vô số cọng dây điện như những con rắn khổng lồ, trói buộc một mô hình thiếu nữ. Đây chỉ là một mô hình cơ khí, thiếu nữ không có khuôn mặt, là một sản phẩm chưa hoàn thiện.
Tô Minh An lật mở cuốn nhật ký trong tủ, hẳn là do Baxon viết:
Dương lịch năm 9, ngày 300: Chính sách mới rất được hoan nghênh, những tên tiện dân đói sắp chết nhanh chóng đem vợ con của mình đến để đổi lấy tiền, thật mỉa mai. Rõ ràng vùng lên phản kháng vẫn còn đường sống, lại cứ muốn tự mình chặt đứt đường lui duy nhất, đây có lẽ là bản chất xấu xa và ngu muội của loài người nhỉ?
– Không đúng.
Tôi… tôi rõ ràng cũng là con người.
Tại sao tôi lại viết ra những lời này.
Tôi… tôi cũng bị những bộ phận cơ khí trong cơ thể ảnh hưởng rồi ư?
Không đúng.
Không đúng.
Không đúng.
Chữ viết cứ điên cuồng lặp lại từ “Không đúng”, cho đến khi nét chữ ngày càng méo mó, ngày càng xiên xẹo, dần dần có cục máu đông lại, không biết người viết nhật ký đã làm gì.
Không đúng.
Tất cả những gì tôi đang nghĩ bây giờ – rốt cuộc là tình yêu và sự sùng kính của một con người dành cho em ấy,
Hay… là chương trình mang tên “yêu em ấy” được “tôi” của quá khứ khắc ghi lên chip nhớ hết lần này đến lần khác?
Em ấy sẽ giết tôi, kế thừa quyền trượng của Mẫu Thần, trở thành người thống trị mạnh mẽ và khoan dung nhất của tòa thành này.
Em ấy sẽ giết tôi, em ấy sẽ trở thành tôi.
Em ấy sẽ mang theo toàn bộ con người tôi, gánh vác tất cả tình yêu và lý tưởng của tôi.
Em ấy sẽ mang theo lời nguyền dịu dàng nhất, chứa đầy niềm tin của tôi, bước qua thi thể và tro cốt của tôi.
Em ấy sẽ trở thành người thừa hành hoàn chỉnh, không mang theo bất kỳ định kiến hay sự kỳ thị nào.
Em ấy sẽ dành cả cuộc đời để tiến bước vì tương lai,
Còn tôi đã từ trần sẽ mãi mãi như hình với bóng.
– Tôi đã giam cầm em ấy 10 năm, liệu sẽ có một ngày bị em ấy vì yêu thương mà giết chết ư?
“Ra là vậy.” Tô Minh An lẩm bẩm.
Dòng bình luận vẫn còn mơ hồ nhưng cậu đã hiểu rõ.
“Bạch Thành bị ô nhiễm, tỷ lệ sinh của người dân ngày càng thấp. Vì vậy, Baxon đã dùng năng lượng cốt lõi để tạo ra Noriah.” Tô Minh An suy nghĩ:
“Baxon nuôi dưỡng Noriah, muốn cô ấy trở thành nguồn sinh sản, nhưng cuối cùng lại yêu cô ấy, vì vậy Baxon đã quyết định từ bỏ kế hoạch ban đầu, chuyển sang để cô ấy trở thành người thống trị Bạch Thành…”
“Ting!”
Nơi này hẳn là nơi Baxon đã chế tạo ra Noriah, thứ trên bục rõ ràng là một sản phẩm chưa hoàn thiện, không phải Noriah mà Baxon yêu.
Mỗi tháng Baxon đều đến đây để ở bên Noriah nên sẽ không mang theo đội quân người máy. Vậy thì, điểm đáng ngờ cuối cùng là – Noriah đã đi đâu?
Tô Minh An đã từng nghĩ đó là Alisa, nhưng Noriah là người máy sinh học lớn lên trong phòng kính, Alisa có cuộc sống hoàn chỉnh, không thể là Noriah. Có lẽ Baxon đã đưa Noriah trốn thoát.
“Noriah.” Alisa gọi lên cái tên này: “Cô ấy thật đáng thương, sinh ra đã phải trở thành một cỗ máy đẻ. Cô ấy có thể thoát khỏi số phận, cũng là vì Baxon đã yêu cô ấy.”
“Vậy em nghĩ, cô ấy nên trở thành một cỗ máy đẻ ư?” Tô Minh An hỏi.
Alisa im lặng một lúc, thì thầm: “Em nghĩ, nếu Noriah ngoan ngoãn trở thành một cỗ máy đẻ, rất nhiều người ở ngoài thành sẽ không bị bắt, em cũng sẽ không bị bố giao nộp. Dù sao cô ấy cũng là máy móc, không phải con người.”
“Nhưng, cô ấy cũng có quyền theo đuổi sự tự do, vì vậy, em không biết…”
Giọng nói của cô run rẩy.
Dù mang vẻ mặt rất lạnh nhạt nhưng trong lòng cô vẫn rất sợ hãi.
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn được nhồi nhét khái niệm “phải chấp nhận cải tạo”, “phải cơ khí hóa”, “phải tiếp nối thế hệ sau của Bạch Thành”.
Cô giống như một vật hy sinh vĩ đại, giống như một món hàng để người ta lựa chọn, được nuôi dưỡng trong tủ kính.
"– Con phải mặc váy cưới trắng tinh, chải tóc dài thướt tha, giống như một con búp bê, nàng công chúa ngủ trong rừng, hoặc một đóa hoa hồng trắng nở rộ."
"– Con phải thuần khiết, xinh đẹp, cam chịu, con không nên cầm dao và súng, không nên có máu và lửa, con phải tuyệt đối chịu đựng sự dòm ngó, thèm muốn, cướp đoạt và ác ý đến từ thế giới bên ngoài."
"– Con không nên có cá tính riêng, con phải quen với việc chờ đợi, nhẫn nhịn, im lặng, cuối cùng được người ta lựa chọn, đón đi."
…Nhưng không ai nói cho cô biết, một cô gái tự do nên sống như thế nào.
‘Họ, từng thế hệ người, chịu đựng đau khổ như vậy, chỉ để tác thành cho một tình yêu lố bịch của người lãnh đạo ư?’
‘Dựa vào đâu chứ?’ Cô cảm thấy phẫn nộ.
“Nếu, em nói là nếu, nếu có một ngày, chúng ta thực sự giành được hòa bình, em có thể luôn nghe anh đàn piano không?” Alisa run rẩy hỏi.
Cô thực sự đã cảm thấy hạnh phúc, từ ngày Tô Minh An cứu cô, quỹ đạo cuộc đời cô đã thay đổi long trời lở đất. Cô bước vào căn cứ của quân phản kháng, cầm súng, cảm thấy tự do hơn bất kỳ ai.
Cô đã đủ hạnh phúc rồi.
Nhưng nếu… nhưng nếu cô vẫn có thể nghe thấy tiếng đàn của cậu, nếu có thể nghe mãi…
Cô nhớ lại ngày mưa lạnh giá đó, khoảnh khắc cậu vuốt ve mái tóc cô, mí mắt cậu hơi rũ xuống, lộ ra vẻ dịu dàng, tĩnh lặng.
Sau vài đêm chiến đấu liên tục, dáng vẻ mệt mỏi của cậu khi nằm trên giường. Trong tiếng kể truyện của cô, khuôn mặt đang ngủ của cậu đặc biệt yên bình, giống như một con chim đang bay cuối cùng cũng tìm được tổ ấm.
Bên cạnh cây đàn piano được bao phủ bởi ánh sáng, ánh mắt cậu nhìn cô.
Trong trận chiến khốc liệt, cậu vẫn luôn giữ cô trong tầm mắt.
Trước bức ảnh cưới đã phai màu, khuôn mặt cậu sáng ngời.
Cô không thể quên những điều này, giống như chúng đã được khắc ghi trong biển ký ức của cô, giống như cuộc đời cô cuối cùng cũng đã bước ra khỏi chặng đường tàn khốc, đến điểm khởi đầu tiếp theo có thể cảm nhận được tình yêu.
Tương lai sẽ tốt hơn chứ.
Nếu có cậu, cô sẽ vụng về nhưng kiên định trưởng thành từng chút một.
“Có lẽ.” Tô Minh An đáp.
Cô vẫn đang nhìn cậu.
Dịu dàng, vui mừng, nồng nhiệt.
Rõ ràng là một thân hình thiếu nữ yếu ớt, mảnh mai, nhưng lại giống như một ngọn lửa đang cháy, khiến người ta có thể nhìn thấy sự nóng bỏng và không chịu khuất phục ở tận đáy tâm hồn cô.
Dường như cô là hình ảnh thu nhỏ của hàng ngàn cô gái bị áp bức.
“Ngài thật tốt.” Cô lại dùng kính ngữ, giống như lần đầu cô gặp cậu dưới mưa, từng chữ từng chữ chân thành nói: “Ngài thật sự là một người tốt.”
’…Vậy ư? Là người tốt sao?’
Tô Minh An có chút hoang mang, cậu chỉ vì một dòng nhắc nhở nhiệm vụ lạnh băng mà quan tâm đến cô như thế.
Nếu trong mắt cậu không có nhiệm vụ kia… Alisa sẽ có ngày hôm nay sao? Cậu sẽ cứu cô, người không liên quan gì đến việc qua màn ư?
Liệu cô có còn buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, vác súng, sống như lửa không? Liệu cô có giống đại đa số người, thay váy cưới trắng, trở thành một hồn ma dưới mưa, khuất phục thành bang không?
Hàng ngàn “Alisa” sống trong Bạch Thành lố bịch này, họ không tồn tại trong “nhắc nhở nhiệm vụ”, số phận của họ sẽ ra sao?
“Cảm ơn… em.” Tô Minh An chỉ có thể đáp lại cô như vậy.
Cô cười.
Ít nhất là lúc này, cô thật may mắn.
“Ngài nói xem, chúng ta sẽ thắng chứ?” Cô ngẩng đầu, không rời mắt mà nhìn cậu, giữa họ dường như có một cơn gió thổi ngang qua. Nụ cười của cô như bầu trời xanh phản chiếu trong hồ nước trên núi tuyết.
– Đó dường như là khúc ca bất khuất đang được một linh hồn tự do hát vang.
“Sẽ.” Tô Minh An đáp: “Sẽ không còn rơi vào tình huống… ‘không thể cứu vãn’ nữa.”
Cậu ném tập hồ sơ đi, những tờ giấy bay lả tả như tuyết rơi.
“Đi thôi, lên trên nào.”
Rạng sáng, trời tối đen như mực.
Vừa lên mặt đất, Tô Minh An đã nhìn thấy hàng trăm cư dân Bạch Thành đang đứng giữa cơn mưa bão, như những thân cây khô đen dựng đứng.
Trước khi bỏ trốn, Baxon đã dặn dò những cư dân này, bảo họ chặn Tô Minh An lại. Hầu hết người thân của những cư dân này đều đã bị đưa vào nội thành để cải tạo, nên bên cạnh họ không có một ai.
Thấy Tô Minh An dẫn Alisa đi lên từ lối đi, đám đông phẫn nộ.
“- Mày sẽ gặp báo ứng, thủ lĩnh quân phản kháng, dã tâm của mày vô cùng ghê tởm! Bọn tao mãi mãi tuân theo sự lãnh đạo của ngài Baxon! Bọn tao phải chặn mày lại ở đây!” Có người hét lên.
“- Nhanh lên, mọi người chặn nó lại!” Có người hô hào.
Tô Minh An nhìn thấy sự ghê tởm trong mắt những người này, cậu bước lên một bước.
“CÁC CƯ DÂN, HÃY NGHE TÔI NÓI.” Tô Minh An hét lớn: “HÔM NAY BAXON KHÔNG CÓ ĐỘI QUÂN NGƯỜI MÁY BẢO VỆ, ĐÂY LÀ CƠ HỘI DUY NHẤT ĐỂ GIẾT GÃ, NẾU MUỐN THAY ĐỔI VẬN MỆNH BỆNH HOẠN CỦA THÀNH BANG NÀY, HÃY ĐỂ TÔI ĐI QUA, GIẾT BAXON. NGƯỜI THÂN CỦA CÁC NGƯỜI SẼ TRỞ VỀ BÊN CÁC NGƯỜI.”
Quân phản kháng đã khai chiến toàn diện, Baxon không thể trốn vào nội thành, gã chỉ có thể chạy ra ngoài, chạy về vùng ngoại ô hoang vắng, kéo dài thời gian cho đến khi đội quân người máy tiêu diệt hết quân phản kháng.
– Vì vậy, Tô Minh An đang tranh thủ thời gian.
Cậu phải đuổi kịp Baxon, kịp thời giết Baxon, như vậy, đội quân người máy bị Baxon điều khiển mới có thể ngưng hoạt động. Nếu không, quân phản kháng sẽ thương vong nặng nề.
Quân phản kháng chuẩn bị đến hôm nay, chính là vì cuộc chiến toàn diện. Tô Minh An đã tiếp nhận trọng trách của thủ lĩnh Elevin, đi đến thời khắc quan trọng nhất này.
“…Ha.”
Một tiếng cười khẩy, đặc biệt trong trẻo giữa cơn mưa lạnh.
“Tại sao phải thay đổi? Thế này chẳng phải rất tốt sao?” Một người đàn ông đeo vàng đội bạc cười khẩy, mặt mũi đầy thịt, hai má phồng lên: “Người thân thì có tác dụng gì, đương nhiên là hưởng thụ một mình thoải mái nhất, dù sao chúng ta cũng đã định sẵn là không có con cháu rồi mà!”
“- Đúng vậy, chúng ta chỉ cần tiền, cần giăm bông, cần bánh mì!”
“- Chặn nó lại, cướp luôn cả cô gái phía sau nó!”
Họ đã sớm hiểu rõ – Cùng là chết, người giàu sẽ được chôn cất trong nghĩa trang có cha xứ, người nghèo sẽ chết rồi thối rữa dưới cống rãnh. Cho dù cùng chết ở tuổi 30, người giàu có thể tự tử vì đau khổ, người nghèo có thể chết vì không có tiền chữa bệnh, tro cốt bị lôi ra, ngay lập tức bị bán đi để minh hôn.
Vì vậy, nếu vẫn chưa đến lúc phải chết – thì hãy để họ có tiền! Chỉ cần có tiền, có thể giải quyết mọi vấn đề! Danh dự, triết học gì đó… đều không thể sánh bằng từ “có tiền”!
Nghe những lời này, Alisa ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của Tô Minh An, vừa vặn chạm phải ánh mắt cô.
Trong mắt cậu, đang chất chứa những cảm xúc dao động.
Cô không chớp mắt nhìn lại cậu, như có thứ gì đó kỳ lạ đang dần dần trôi đi trong lòng.
’…Tại sao mọi người lại trở nên như vậy?’
‘Họ đã đánh mất cả tình thân cơ bản nhất rồi sao?’
“Alisa, tòa thành này bệnh rồi.” Tô Minh An nói.
– Cậu có thể nhìn thấy dục vọng trong mắt mọi người.
Họ hô vang “chính nghĩa”, hô vang “thành bang”, nói muốn tiêu diệt tên phản động dám phản kháng lại Baxon là cậu.
Cơ hội khai chiến toàn diện mà quân phản kháng đã nỗ lực cho đến nay, cùng với thông tin ám sát Baxon mà Quanna và những người nằm vùng khác đã liều chết gửi đi, không bị đội quân người máy tiêu hủy – ngược lại sắp bị chính những cư dân này ngăn chặn.
Thật nực cười.
Những cư dân này chủ động tiếp tục làm chó cho Baxon.
Tính nô lệ ăn sâu vào mạch máu và cột sống họ, sự tê liệt trở thành cái vòng trên cổ họ.
“CÔ GÁI, ĐỪNG GIÚP TÊN PHẢN ĐỘNG NÀY!” Có người hét về phía Alisa, mắng Tô Minh An là tên phản động.
Alisa ngẩng đầu, nước mưa rơi trên mặt cô.
Khoảnh khắc này, cô phá vỡ lớp vỏ nhút nhát và sợ sệt luôn bao trùm lấy mình, như một con bướm phá kén, hét lên –
“KHÔNG, TÔI SẼ KHÔNG QUAY LẠI VỚI CÁC NGƯỜI, TÔI TỰ DO!”
“NGƯỜI DÂN NGOÀI THÀNH, KHÔNG AI LÀ TÀI NGUYÊN!”
Ngay sau đó, trước khi đám đông hình thành vòng vây, Tô Minh An kéo cô, chạy ra phía ngoài –
Ở một nơi khác.
Vô số ánh lửa xông vào nội thành, bên tai mọi người chỉ còn lại bản sonata của đạn và pháo.
Mùi máu tanh và mùi khói thuốc súng cay nồng nặc không tan, xác người và máy móc vỡ vụn chồng chất lên nhau, máu đỏ tươi và xanh thẳm lan tràn.
Con đường này, do đám người Noel và Dinue dẫn đầu, là con đường khó nhọc nhất của quân phản kháng.
Sau khi đại bộ phận rút lui, quân phản kháng nhanh chóng chỉnh đốn, kiểm kê đạn dược và binh lính có thể chiến đấu, tập hợp nhân viên hậu cần và thương binh, quyết định phát động chiến tranh toàn diện.
“Cành cạch -“
Trên chiếc trực thăng lơ lửng giữa mưa gió, nữ phóng viên đài truyền hình mở cửa khoang, phát sóng trực tiếp tình hình chiến sự hiện tại, ống kính máy quay hướng về phía ánh đèn nửa đêm bên dưới.
“- Tin nóng buổi tối, mang đến cho quý vị những tin tức mới nhất…”
Nữ phóng viên trẻ tuổi nói nhanh trước ống kính.
Vẻ mặt cô ta có chút kinh hoàng, trong mắt tràn đầy sự khó tin, dường như không ngờ – lại có người dám gây náo loạn ở Bạch Thành.
Nửa người cô ta bị mưa làm ướt sũng, cô ta treo mình trong khoang, ra hiệu cho ống kính máy quay hướng xuống đường phố bên dưới, nơi quân phản kháng đang tụ tập như một dòng nước lũ đen.
“3 giờ sáng hôm nay, khoảng nghìn quân phản kháng đã tập trung tại khu công nghiệp Moghta, dẫn đầu mọi người xông vào nội thành.”
“- Từ đây chúng ta có thể thấy, khu vực tiếp giáp nội thành đã thất thủ, các cửa hàng trên phố bị đập phá và cướp bóc, thiết bị điện bị phá hủy, nhà dân bị xâm nhập và nhiều khu vực bắt đầu bốc cháy.”
“Bạch Thành đã xác định đây là một sự kiện ác tính – người dân do Elevin của quân phản kháng dẫn đầu, không tuân theo phúc lợi và thể chế hiện tại của thành bang, quyết định tụ tập phản kháng.”
“Một người phát ngôn của tờ báo Chim Hòa Bình đã mô tả tình hình hiện tại là, ‘Một điệu nhảy tự do của linh hồn những người phản kháng’. Nhà đầu tư của Tập đoàn Bionic lại cho rằng, ‘Đây là hành vi chống đối luật pháp thành bang, một cuộc nội chiến táo bạo, những kẻ dám phản kháng Bạch Thành chắc chắn sẽ bị trấn áp’.”
“Cho đến nay, sự kiện ác tính vẫn đang tiếp tục diễn ra, quân phản kháng đang kêu gọi người dân xung quanh tham gia đội ngũ. Sau khi quân trấn áp của nội thành đến hiện trường, hai bên có thể sẽ giao tranh và biến cuộc náo loạn này thành một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ…”
“Trong vài giờ tới, đài truyền hình Bạch Thành sẽ tiếp tục cung cấp tin tức cho quý vị…”
Giọng nói run rẩy của nữ phóng viên, vang lên trong từng nhà qua thiết bị truyền thanh.
Tiếng súng như sấm sét, đánh thức những cư dân đang ngủ say, họ dụi mắt mở TV, lại nhận được tin tức kinh hoàng này.
– Quân phản kháng đang nhắm vào nội thành.
Người dân đã chìm đắm trong cuộc sống yên bình của thành bang từ lâu, chưa từng nghĩ rằng sẽ có tiếng súng nổ ra từ bên trong thành bang.
“Mẹ ơi, sao lại có tiếng súng…”
“Đừng sợ, đây chỉ là điều bất trắc thôi… Chúng ta cứ trốn trong phòng, đến ngày mai, mọi chuyện sẽ ổn thôi…”
Đây là 2 mẹ con đang khóa chặt cửa sổ, cô bé trốn trong lòng mẹ, người mẹ nhắm mắt, cả 2 đều đang run rẩy.
Hỏa lực của quân phản kháng, là cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại Bạch Thành, là sự khiêu khích chà đạp lên trật tự và luật pháp.
Mắt mọi người đỏ ngầu, mặc áo chống đạn, như những con bọ cánh cứng màu đen cứng rắn, dưới chân nhuốm máu. Giữa cơn mưa tầm tã, màu đỏ dần nhạt phai, hòa vào vũng nước, một chiếc ủng da giẫm xuống, nước mưa và máu bắn tung tóe.
Quân phản kháng như những con bọ cánh cứng đen, không ngừng băng qua đường phố, họ chất từng thùng tài nguyên lên xe tải.
Giữa màn mưa mù mịt, đèn pha màu vàng cam của xe tải chiếu sáng rực rỡ, như 2 thanh kiếm ánh sáng sắc bén xuyên qua bóng tối, chiếu đến một tương lai xa xôi.
Tiếng gầm rú vang lên, xe tải khởi động, những “con bọ cánh cứng đen” ngồi trên xe giơ cao súng trong tay.
“Ầm ầm ầm -!”
Đèn pha sáng chói, như 2 ngôi sao lạnh lẽo trong đêm tối.
Dưới ánh mắt đỏ ngầu của đội quân người máy,
– Xe tải lao vun vút, thẳng tiến vào nội thành.
Nội thành, Ngân hàng Trung ương.
“- Nhanh lên! Nhanh lên! Cướp luôn cả két sắt này!”
“Đừng cản đường ông đây, đừng cản ông đây làm giàu!”
“Mẹ ơi, mẹ ở đâu, mẹ ơi -”
“Nhiều tiền quá, nhiều tiền quá! Trời ơi, đây là thiên đường! Ông đây giàu to rồi…”
Quân phản kháng tiếp tục tiến lên, muốn thay đổi triều đại, giành lấy sự tự do và bình đẳng.
Tuy nhiên, một số cư dân Bạch Thành đã tê liệt từ lâu lại thừa dịp loạn lạc, tranh thủ vơ vét tiền bạc.
Đa số mọi người sống trong sự im lặng và tuyệt vọng. Cái gọi là phó mặc cho số phận chính là sự tuyệt vọng đã ăn sâu, bén rễ.
Những cư dân điên cuồng đập vỡ kính, cướp tiền trong tủ, trên mặt tràn đầy dục vọng và sự dữ tợn.
Nhìn thấy cuộc chiến đã bắt đầu, Bạch Thành sắp sụp đổ, những cư dân Bạch Thành từng khinh thường quân phản kháng này, trước số tiền trong tầm tay, đã vứt bỏ lương tâm và sự văn minh, như dã thú đáng ghê tởm.
Phần quý giá nhất của “con người”, giữa tiếng súng chiến tranh và những tờ tiền màu xanh lá cây rơi như mưa, đã bị chà đạp tan nát. Họ tranh giành, chửi rủa, đánh đấm, ồn ào… như một lũ khỉ khua tay múa chân, như những loài chim thú mặc quần áo.
Giữa tiếng súng nổ, những kẻ đạo đức giả đội lốt cừu non đã giơ cao ngọn đuốc,
Họ lấy danh nghĩa “tự do” và “đấu tranh”, nhắm vào “Con chim cổ đỏ mang đến bình minh”.
– Rồi tự tay thiêu rụi cuộc đời rực rỡ của chính họ.