“- Này này này! Quá đáng quá rồi đấy!”
Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, hành động của phân thân bị chặn lại ngay lập tức.
Một con thỏ trắng muốt, lộ ra nửa người từ trong bức tượng, giống như chui ra từ làn nước.
Ngay khi nó xuất hiện, tất cả những người chơi đang phấn khích đều im bặt, đồng loạt lùi về sau như đã được huấn luyện bài bản.
Sếp Thỏ không quan tâm đến nỗi sợ của người chơi, nó nghiêng đầu, đôi mắt đỏ máu nhìn chằm chằm vào Tô Minh An bên dưới bức tượng, bĩu môi:
“Ây da… thì ra là người chơi số 1 thân yêu của ta… nhưng mà, chuyện này, hành động tàn nhẫn như phá vỡ thân thể tuyệt mỹ của người ta… dù cậu là người chơi số 1 thân yêu của ta thì cũng không được làm thế đâu nhé!”
“Quy tắc không ghi là không được phá hủy tượng.” Tô Minh An đáp.
“Ồ! Ồ ồ ồ!” Tai Sếp Thỏ giật giật một cách kỳ quái, sau đó nó nhe răng cười: “Bây giờ đã bổ sung rồi, sau này sẽ không có ai có thể làm những điều xấu hổ với bức tượng vĩ đại của ta nữa!”
Tô Minh An nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống, không cần nghĩ cũng biết đó là việc bổ sung quy tắc của thế giới Chủ thần.
’…Quy tắc của thế giới Chủ thần có thể bị thay đổi.'
Cậu nắm được thông tin này.
’…Vậy thì quy tắc của màn chơi…'
“Người chơi số 1 thân yêu của ta, thật rất biết cách nắm bắt lỗ hổng trong quy tắc.” Sếp Thỏ nhìn cậu với vẻ mặt đáng thương: “Vậy ta đi trước đây, người chơi số 1 thân yêu ơi, cậu có thể tiếp tục vui vẻ đối mặt với những người nhiệt tình yêu mến cậu…”
“Khoan đã, anh không định chịu trách nhiệm về việc ẩn danh này sao?” Tô Minh An chỉ vào danh hiệu sáng trưng như đèn trên đầu mình, cậu chém tượng chính là để dụ Sếp Thỏ xuất hiện.
“Ây da, rõ ràng là sơ suất của Minh An thân yêu nhưng lại đổ hết lỗi cho Thỏ Thỏ đáng yêu – Thỏ Thỏ đáng yêu như vậy, sao có thể trách Thỏ Thỏ được chứ!” Sếp Thỏ vừa phát ra tiếng cười kinh dị vừa vặn vẹo một cách kỳ quái, những đường kẻ trắng đỏ hòa chung một mảng, cảnh tượng trông vô cùng kinh hoàng.
“Nhưng đây là lỗi của phần mô tả đúng không. Rõ ràng đã nói là trạng thái ẩn danh nhưng lại có cái danh hiệu này…”
“Không có vấn đề gì với phần mô tả cả ~ là do Minh An thân yêu không chú ý đến đấy ~ Khi ra ngoài cậu bé phải chú ý đến vẻ bề ngoài, ngay cả thời gian soi gương ở góc khuất cũng không có sao?”
“Hửm? Không đúng chứ?” Tô Minh An nhướng mắt, nhìn chằm chằm vào nó: “Thông thường, việc cung cấp che giấu diện mạo và ID đều là để không bị lộ thân phận.”
“Đúng vậy ~ chỉ là cậu không tự chú ý đến danh hiệu trên đầu thôi ~”
“Nhưng mà, hiệu quả ban đầu để không lộ thân phận đã mất tác dụng.” Tô Minh An nói tiếp: “Vậy thì việc che giấu này còn ý nghĩa gì nữa – chẳng lẽ là để chúng tôi đoán sao?”
“Đúng vậy ~” Sếp Thỏ cười híp mắt: “Làm việc gì cũng phải nghĩ cho chu toàn ~ đừng đổ lỗi lung tung cho Thỏ Thỏ ~”
“Ra là vậy.” Tô Minh An chợt mỉm cười, xòe tay: “Anh thừa nhận rồi.”
“Cái gì?”
“Nếu trong không gian Chủ Thần việc gì cũng nói nửa chừng, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện nguy cơ ngoài dự đoán, vậy thì thật sự rất khó để người chơi tin tưởng vào quy tắc mình nhìn thấy.” Tô Minh An thở dài: “Trò chơi cần quy tắc, không gian Chủ thần càng là nơi đặt ra mọi quy tắc ban đầu. Tôi nhớ – hệ thống đã nói, nơi này là nơi nghỉ ngơi, không phải nơi cạnh tranh, nếu ngay cả nơi đặt ra các quy tắc ban đầu cũng mất đi tính toàn vẹn của quy tắc -”
Nói đến đây, cậu hơi nghiêng đầu, giọng nói trầm trọng:
“Vậy thì, nơi này dường như cũng chẳng khác gì thế giới bình thường, hoàn toàn mất đi tính uy nghiêm… đúng không, người quản lý không gian Chủ thần, Sếp Thỏ.”
Biểu cảm Sếp Thỏ hơi cứng lại.
“Cậu đừng đánh tráo khái niệm…” Nó đáp.
“Thật là… một nơi nghỉ ngơi khiến người ta phải đề phòng mọi lúc mọi nơi.” Tô Minh An nghiêng đầu, thở dài: “Thật đáng buồn… không ngờ ở không gian cá nhân công bằng và an toàn nhất cũng bị lừa dối… ngay cả phong cách của khu vực thám hiểm và nghỉ ngơi đều chưa được thiết lập hoàn chỉnh…”
Nụ cười Sếp Thỏ dần biến mất, nó chú ý đến những người chơi đang ghi lại cuộc đối thoại này, chợt hét lên:
“- THÔI ĐƯỢC! THÔI ĐƯỢC RỒI! COI NHƯ CẬU THẮNG!”
Nó túm lấy cái tai to tướng của mình, kéo nó thành một cục như dây thun, rồi chui tọt vào trong bức tượng như đang chạy trốn, để lại một câu nói giận dữ và bất lực:
“Mặc dù không gian Chủ thần hoàn toàn không giống như những gì cậu nói – nhưng ta biết cậu sẽ nói, cậu có thể nói! Đưa cậu trở về! Được chưa!”
Ngay sau đó, Tô Minh An cảm thấy trời đất quay cuồng.
Khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã trở về không gian cá nhân của mình.
Lúc tay chạm vào cửa, cậu nhìn thấy tùy chọn “Có muốn ẩn danh hiệu hay không”.
Cậu mỉm cười.
…Trong lần thử nghiệm này, cậu đã hiểu ra, những sinh vật cấp cao dường như toàn năng kia cũng có “quy tắc” mà chúng phải tuân theo.
Vậy “quy tắc” này liệu có thể trở thành “điểm đột phá” để cậu nhảy ra khỏi bàn cờ hay không?
Tô Minh An ở trong không gian cá nhân 2 ngày, liên tục thu thập thông tin trên diễn đàn, không ra ngoài nữa.
Cuộc đối thoại trước đó với Sếp Thỏ lại gây ra một làn sóng chấn động, mọi người thảo luận sôi nổi về chủ đề “thực sự có thể mặc cả với ban tổ chức”.
Khi nghe thấy thông báo từ hệ thống, cậu nhận ra đã đến lúc phải lên đường.
Tô Minh An nhìn 3 nghề nghiệp, suýt nữa thì muốn lấy cả 3 nghề nghiệp.
…Hệ thống quá hiểu nhu cầu của cậu, trong 3 nghề nghiệp này, đặc biệt là nghề thứ 3 “duy trì trạng thái tinh thần tốt nhất” quả thực là tin mừng cho cậu, việc duy trì phân thân hầu như tra tấn tinh thần cậu từng phút từng giây, nếu có thể sở hữu kỹ năng như vậy… thì lúc trước cậu đã không cần Ngu Nhược Hà ở cạnh bên.
Nhưng ngay sau đó, cậu nghe thấy một thông báo:
Nhược điểm lớn, với cái giá trên trời là 200 điểm tích lũy, nếu không phải là người có nhiều điểm tích lũy như Tô Minh An, e rằng phải bán hết vốn liếng mới mua được – canh bạc này quá lớn, có lẽ nhiều người chơi qua màn xuất sắc khác cũng sẽ chùn bước.
Nhưng Tô Minh An đã đáp “Có”.
…Cậu vốn đã đi trên lưỡi dao, mạo hiểm thêm chút nữa cũng chả sao, đã làm gì thì phải làm đến cùng, đã thách thức thì phải thách thức đến cùng.
“Xác nhận.”
“Ting!”
Tô Minh An nghe thấy tiếng thông báo trong trẻo của hệ thống, ngay sau đó, cậu cảm thấy tầm nhìn trước mắt dường như thay đổi, rồi cậu nhận ra tinh thần lực của mình đã được tăng lên đáng kể.
Tô Minh An xem qua phần giới thiệu kỹ năng, viết khá phức tạp nhưng cậu vẫn hiểu được đại khái.
Trước đây, nếu bản thể chết thì coi như xong, hại cậu phải bảo vệ bản thể để điều khiển phân thân. Bây giờ cho dù bản thể chết, chỉ cần phân thân còn sống, bản thể vẫn có thể hồi sinh – phải đồng thời tiêu diệt cả bản thân và phân thân trong một khoảng thời gian nhất định thì cậu mới hoàn toàn chết đi… Thật là một kỹ năng bảo vệ mạng rất siêu phàm, nhưng ở trên cũng viết là cái chết “rất dễ” gây ra sự suy sụp tinh thần.
’…Xem ra không thể giống như trước đây, coi phân thân như công cụ rồi để nó chết một cách vô tội vạ nữa.'
Điều quan trọng là, dường như phân thân cũng có trí thông minh nhất định, không phải là người máy hoàn toàn do cậu điều khiển nữa. Như vậy, cả bản thể và phân thân đều có thể đồng thời hành động, coi như là một sự tăng cường lớn.
Cậu nhìn xuống bảng thông tin, phát hiện mình đang ở trạng thái “Ảnh” mỏng manh như tờ giấy thật.
Tô Minh An nhìn chằm chằm vào lượng HP 300 của mình – đây thực sự là lượng HP chạm là chết, nghề nghiệp này tuy mạnh, nhưng khuyết điểm quả thực rất rõ rệt, cả 2 đều quá cực đoan, hơn nữa trạng thái tinh thần cũng sẽ trở nên rất bất ổn – điều này rất nguy hiểm.
Đúng lúc này, hệ thống tiếp tục gửi thông báo đến:
Xung quanh Tô Minh An xuất hiện ánh sáng trắng, sau khi kiểm tra lại thuộc tính của mình lần cuối, cậu nhắm mắt lại.
Tô Minh An còn chưa kịp mở mắt thì đã thấy thanh bình luận quen thuộc trong tầm nhìn bắt đầu cuộn lên, độ hot từ con số 0 trong nháy mắt tăng vọt lên hàng tỷ – khán giả còn đông hơn trước.
Nhìn vào số lượng người chơi thám hiểm, có không ít người sống sót đến cuối trong thế giới tận thế đã chọn không chơi tiếp.
Đây là chế độ loại trừ, những người sẵn sàng tham gia vào trò chơi tàn khốc này sẽ ngày càng ít đi.
Tô Minh An mở mắt ra, nhìn thấy một tòa thành máy móc lơ lửng trên không, tách biệt với thế giới bên ngoài. Toàn bộ công trình được ghép nối từ vô số mảnh linh kiện trắng tinh, ngập tràn trong ánh nắng, lấp lánh ánh sáng chói mắt như một tòa Thành Thánh trên bầu trời.
Hàng rào cao ngất được dựng lên xung quanh, khoanh vùng khu vực cậu đang đứng – đây là một bệnh viện.
Tô Minh An nhận ra mình đang mặc đồng phục bệnh nhân, bên cạnh là 9 người chơi khác, họ đang đứng trong khu vực trồng cây xanh trong bệnh viện, xung quanh là một số xe cứu thương và trụ cứu hỏa. Khi chạm mắt với những người khác, cậu nhìn thấy rõ sự dao động cảm xúc trong mắt họ, có sự kinh ngạc và sửng sốt, có sự vui mừng và phấn khích, cũng có sự khiêu khích đầy ác ý.
“Ting!”
“Người, người chơi số 1?” Chàng trai đội mũ bóng chày không khỏi kinh ngạc thốt lên.