Ayni cảm thấy người nhẹ bẫng, dường như có thứ gì đó bay ra ngoài. Cậu ta thở hổn hển như cá mắc cạn.
Cậu ta mở to đôi mắt đẫm lệ, liên tục tự nhủ phải giữ vững hình tượng, phải nhịn.
Trong lúc cậu ta không ngừng cầu nguyện, nhát kiếm ấy cuối cùng cũng dừng lại.
Ayni nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Cậu ta mở đôi mắt mờ mịt, hít sâu, nhìn về phía cơ thể mình.
– Cậu ta nhìn thấy một cánh tay trái trống rỗng.
“Ayni, Ayni… không sao đâu, sau khi kết thúc có thể hoàn toàn phục hồi, cố lên…” Giọng nói của Natalia vang lên bên cạnh, cũng tàn nhẫn nhắc nhở cậu ta – cậu ta thật sự đã mất đi một cánh tay.
Mà trên màn hình, tràn ngập những bình luận như:
Ayni không để ý đến những bình luận này, chỉ ngẩng đầu lên, chợt có chút kính phục người đối diện.
…Video tự chặt tay kia, thật ra cậu ta đã từng nghe nói đến.
Nghe nói vẻ mặt của Tô Minh An gần như không thay đổi, cậu thậm chí còn nhìn thẳng vào cánh tay bê bết máu của mình, rồi tự băng bó cầm máu.
Khiến Ayni từng nghĩ rằng thật ra nó không hề đau.
Tô Minh An là một kẻ điên. Ayni cuối cùng đã đưa ra kết luận.
Thế giới trong mắt nhiều kẻ điên là khác biệt, có lẽ Tô Minh An thực sự không cảm thấy đau.
“Xe…” Ayni thậm chí còn không kịp lau nước mắt trên mặt, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc trận chiến vô cùng đau khổ này.
“Tấn công… Ưm. Tấn công Vua địch…” Chưa nói hết câu, cậu ta lại đau đến mức rơi nước mắt.
Gió thổi vù vù qua cánh tay trái trống rỗng, mang đến một trận lạnh lẽo.
Viên hồng ngọc trên thân kiếm lấp lánh.
Ngay khi phân thân chưa hoàn toàn giết chết Ayni, một dự cảm không lành dần dâng lên trong lòng Tô Minh An.
Cậu ta chưa chết, Xe của cậu ta vẫn còn.
Hơn nữa, Hậu của phe mình cũng ở đó.
Xe không thể vượt qua Hậu để tấn công Vua, điều này có nghĩa là, nếu Ayni muốn giết cậu thì phải giết Nguyệt Nguyệt trước.
Mặc dù trạng thái của Ayni khó có thể chịu được đòn tấn công tiếp theo của phân thân, sau khi Nguyệt Nguyệt bị Xe giết chết, đến lượt cậu, cậu có thể để phân thân tấn công Ayni, giành được chiến thắng cuối cùng.
Nhưng… với điều kiện tiên quyết là “Nguyệt Nguyệt bị giết”.
Không thể vượt qua điều kiện tiên quyết này.
Nếu dùng phân thân giết cậu ta, khi đến lượt cậu ta, Nguyệt Nguyệt sẽ bị Xe tấn công trước mà chết. Xe luôn ưu tiên tấn công Hậu.
Dù thế nào cũng không thể tránh khỏi sự thật “Hậu” sẽ chết.
Nguyệt Nguyệt giống như đang ở trên một hòn đảo cô độc, xung quanh là cá mập rình rập, bị bao vây tứ phía, cậu đứng trên thuyền, không tìm ra cách nào để kéo cô lên.
Dòng bình luận vừa mừng rỡ vừa đau buồn:
Ánh mắt Ayni run lên, cậu ta cũng nhớ tới điều này.
Trên thực tế, cậu ta cũng không chắc chắn sau khi giết Hậu của phe địch, mình còn có thể chịu được một đòn tấn công khủng khiếp của phân thân hay không.
Hoàn cảnh của hai bên, thật ra giống nhau.
Nếu Ayni ra lệnh tấn công thêm lần nữa, Nguyệt Nguyệt chắc chắn sẽ chết, còn bản thân Ayni… cũng rất có thể không thoát khỏi số phận bị chém đầu sau đó.
Cuộc giao tranh này, từ đầu đến cuối đều vô cùng nguy hiểm, từng bước đi đều như đi trên lưỡi dao.
Sau khi Nguyệt Nguyệt gia nhập trận chiến, Tô Minh An đã “thử” thành công.
Cậu đã tìm thấy điểm rơi vào bế tắc của quy tắc.
Không khí trong nháy mắt trở nên ngưng trệ.
“…Cậu rốt cuộc là ai?” Ayni chợt hỏi.
Cậu ta dần dần không tin cậu chỉ là một sinh viên Long Quốc bình thường.