Thẩm Tuyết là một cô gái có thành tích học tập trên trung bình.
Cô luôn nghe giọng nói của Tô Minh An trong các buổi livestream, từng buổi chơi đã giúp cô vượt qua những đêm dài tăm tối.
Cô muốn giống như cậu, trở thành một streamer trò chơi, nhưng cha mẹ nói cô “bị bệnh”, đưa cô đến một nơi để “điều trị”.
Ở nơi đó, chỉ có điện giật và đánh đập, chỉ có đọc thuộc lòng và tẩy não. Cô muốn chết cũng không được, muốn trốn cũng không thoát. Cô không thể cầu xin, không thể la hét, nếu không sẽ bị đánh đập dã man hơn. Mỗi lần gặp cha mẹ, cô đều quỳ xuống cầu xin họ đưa cô ra ngoài, nhưng cô chỉ thấy nụ cười hài lòng của họ ngày càng rõ rệt hơn.
“Thẩm Tuyết, con phải nghe lời.”
Đôi cánh của cô như bị dính chặt, như đất sét bị ép dưới máy nén.
– Cuối cùng, cô trở nên tê liệt. Cô chấp nhận mọi thứ, trở thành một đứa trẻ ngoan và được xuất viện với tư cách là học viên xuất sắc.
Lúc đầu, cô không thấy có vấn đề gì, thực tế, mọi đứa trẻ thành công ra ngoài đều rất ngoan ngoãn, đều rất “hạnh phúc”.
Cô dần quên đi cái người đã từng đập đầu vào tường trong đêm để tìm đến cái chết, quên đi việc đã từng cố gắng bẻ cửa sổ song sắt để nhảy xuống, từng cố lăn xuống cầu thang.
Chỉ thỉnh thoảng, trong những giấc mơ nửa đêm, cô lại nhớ đến những người bạn cùng phòng bị bác sĩ đánh chết, thi thể của họ được chôn trong một khu vườn nhỏ không ai biết đến, trở thành đất bùn nuôi dưỡng những “học viên đạt chuẩn”.
’– Tại sao chỉ có những đứa trẻ từ bỏ suy nghĩ riêng, chiều theo số đông mới được khen thưởng? Cô không hiểu.'
Sau khi ra ngoài, cô vẫn nhớ đến những buổi livestream của Tô Minh An, cô cố gắng hết sức để tìm hiểu thông tin về cậu, tìm hiểu hoạt động trong thực tế của cậu, cuối cùng cô đã chuyển đến trường trung học của cậu và học cùng đại học với cậu.
Ngoài đời, Tô Minh An chỉ là một học sinh bình thường, hoàn toàn không có sức hút khi đối mặt với sóng gió như trong buổi livestream, nhưng không sao, cô vẫn thích cậu, chỉ cần được đến gần cậu là được.
Cô vẫn có thể chạm tới nơi cậu đứng.
Sau đó, trước khi tỏ tình, thế giới trò chơi chợt bắt đầu.
Cậu là Người chơi số 1.
Cậu được tôn vinh trước mắt hàng tỷ sinh linh.
Nguyệt Nguyệt bên cạnh cậu sẵn sàng chết vì cậu.
Còn cô thì đã thất bại trong màn chơi thứ 2.
Khoảng cách dần dần bị kéo xa.
Cô không muốn trở thành một khán giả vô dụng, cô đã tìm được cơ hội, trở thành một quan trắc viên, được phân công vào thế giới này.
Cô trơ mắt nhìn phòng livestream của mình tắt ngúm, trở thành “Thẩm Tuyết” trong trường trung học Minh Khê. Dòng chảy thời gian ở đây khác với trong thế giới trò chơi, cô vẫn luôn chờ đợi màn chơi mở ra, cũng tận mắt chứng kiến giáo viên chủ nhiệm xé toạc cơ thể cô.
Dù thầy chỉ là một NPC được phân công, căn bản không phải cha ruột cô, cô vẫn nhỏ giọng nói: “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé.”
Giáo viên chủ nhiệm Thẩm Trác ngạc nhiên đáp: “Được thôi, con muốn tạo hình gì?”
“Con muốn có ngoại hình của Alice và mùi hương của hoa hồng.”
“Tư tưởng bất tử.”
Lúc này, ban tổ chức trò chơi, một chú thỏ trắng như tuyết xuất hiện.
Nó hỏi Thẩm Tuyết có muốn trở thành “Thợ săn” hay không.
“Quan trắc viên” chỉ có thể hoàn thành nhiệm vụ của NPC, nhưng không thể ảnh hưởng đến người chơi, còn “thợ săn” thì có thể, họ thậm chí có thể chủ động ra tay với người chơi, cái giá phải trả là họ không bao giờ có thể rời khỏi thế giới trò chơi này nữa.
Thẩm Tuyết nói cô đồng ý.
Thẩm Tuyết đã ở đây đợi 12 năm, cô khiến những nam sinh mãi mãi ở đây khao khát cô mà không thành, khiến họ tự ti vì sự xấu xí của họ, khiến họ chém giết lẫn nhau trong bóng tối để tranh giành cô, cô chọn những nữ sinh khác nhau, xúi giục những đứa trẻ như Tưởng Lệ Lệ tự sát và lấy đi những phần đẹp nhất của họ để lấp đầy thân cô.
Cuối cùng, trong thời gian dài chờ đợi, cô đã gặp lại Tô Minh An từ 12 năm trước.
Tô Minh An hơi sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, Thẩm Tuyết đang nhìn cậu rất chăm chú, lưỡi dao kề sát cổ cậu, ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Bình luận phản ứng còn nhanh hơn cả Tô Minh An:
Tô Minh An cố mở giao diện hệ thống để liên lạc với bọn Lữ Thụ, nhưng tay không thể thoát ra được, lưỡi dao lạnh lẽo kề sát cổ cậu, lưỡi dao sắc bén ẩn chứa sự nguy hiểm.
“Tô Minh An, em biết anh nhớ em, ban ngày anh đã nhắc đến tên em. Anh chú ý đến em, em cũng thích anh, em đã ở đây đợi anh 12 năm… Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau được không?” Bàn tay lạnh lẽo của Thẩm Tuyết áp vào mặt cậu, cử chỉ vô cùng dịu dàng, như đang nâng niu một dòng nước mềm mại.
“Thẩm Tuyết… Tớ nhớ cậu.” Tô Minh An thở dài: “Cậu thật sự rất xinh đẹp, bây giờ còn xinh đẹp hơn trước kia.”
Ánh sáng trong mắt Thẩm Tuyết dần sáng hơn.
“Anh thật sự vẫn nhớ đến em…” Cô vui mừng đến sắp rơi nước mắt.
“Trước đây em đã thích anh, luôn luôn thích anh.” Thẩm Tuyết xúc động nói, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi dao phản chiếu khuôn mặt cô, trong mắt cô lấp lánh những tia sáng nhỏ như những ngôi sao:
“Anh biết không? Trước đây em luôn nghe livestream của anh để đi ngủ, giọng nói của anh luôn khiến em rất yên tâm… Dù bố mẹ không thích em, họ luôn véo em, vặn em, dùng ghế đập vào lưng em, mắng chửi em, đánh đập em… Em luôn rất sợ, sợ đến mức trằn trọc không ngủ được vào ban đêm.”
“…Nhưng chỉ cần em trốn vào phòng, đeo tai nghe lên, nghe giọng anh, em lại cảm thấy như anh đang bên cạnh an ủi em vậy.”
“Em luôn cảm thấy rất yên tâm, mỗi video của anh, em đều xem đi xem lại rất nhiều lần, em không bỏ sót bất kỳ buổi livestream nào của anh…”
“Sau đó, cuối cùng em cũng tìm thấy anh ngoài đời… Em luôn quan sát anh, nhìn anh từ xa… Sinh nhật của anh là vào ngày 31 tháng 12, anh thích đọc sách về tâm lý học và tiểu thuyết trinh thám, anh biết chơi tennis và piano, thường ăn sáng ở nhà ăn lúc 7h30, sau đó đi học, học thêm, ăn trưa lúc 12h ở nhà ăn cổng Đông, còn buổi tối thì ở cổng Tây. Anh thích canh nấm và kem, không thích rau mùi, anh tham gia một câu lạc bộ, là câu lạc bộ thanh niên về thám hiểm. Buổi tối, anh thỉnh thoảng lẻn ra ngoài tham gia hoạt động, nhưng thường thì livestream trong ký túc xá và chỉnh sửa video…”
Tô Minh An luôn tỏ ra mình đang chăm chú lắng nghe, ánh mắt cậu luôn tập trung nhìn Thẩm Tuyết, cho đến khi cô gần như đã tiết lộ hết mọi bí mật của cậu.
“…Anh xem, em hiểu anh rõ như vậy và cũng yêu anh như vậy.” Thẩm Tuyết ghé sát vào tai cậu nói nhỏ, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ cậu: “…Vì vậy, khi hôm qua nghe thấy anh vẫn còn nhớ đến em, em đã rất vui.”
Tô Minh An cụp mắt xuống.
…Trên thực tế, cậu căn bản không nhớ người này.
Nếu cô không xuất hiện với tư cách là trùm cuối trong màn tân thủ của cậu, cậu sẽ gần như không có ấn tượng gì về cô.
“Tớ cũng nhớ cậu.” Tô Minh An nói nhỏ: “…Sinh nhật của cậu là vào ngày 30 tháng 9, đúng ngày thế giới trò chơi bắt đầu phải không? Thật tiếc, tớ đã bỏ lỡ sinh nhật của cậu.”
“Anh, anh vẫn còn nhớ, anh vậy mà lại nhớ sinh nhật của em!” Niềm vui trong mắt Thẩm Tuyết như sắp tràn ra ngoài.
’…Không hề.'
Chỉ vì người phụ nữ này đã xuất hiện trong màn tân thủ của cậu.
Trong màn tân thủ, trong bối cảnh câu chuyện, hôm đó là tiệc sinh nhật của cô, vì vậy Tô Minh An mới tình cờ nhớ đến.
Cậu phải trấn an cô trước đã.