Tô Minh An bóp nát viên đá quý, kỹ năng cốt lõi được nâng cấp lên một bậc.
“Trạng thái Ảnh cấp 1.” Bây giờ cậu đang trong trạng thái Ảnh nên ưu tiên nâng cấp Ảnh.
“Ting!”
Ban đầu Tô Minh An còn tưởng nâng cấp nghề nghiệp sẽ tăng điểm thuộc tính, rốt cuộc lại được cho một kỹ năng bị động.
Bây giờ, điểm Tinh thần của cậu là 40, 40 nhân 30% là 12, chỉ cần kẻ địch có điểm Tinh thần thấp hơn 12, kỹ năng độc của họ sẽ không có hiệu lực với cậu.
Nếu sau này cấp độ bị động tăng lên, cậu có thể miễn nhiễm trạng thái bất thường. Cậu từng nghe nói người chơi bây giờ gặp khá nhiều rắc rối với những nghề nghiệp hệ tinh thần.
Sau khi vào phòng, Tô Minh An đóng cửa lại.
Trên bàn có một vài món đồ trang trí nhỏ và một vài bức ảnh, có vẻ là ảnh sinh hoạt của thủ lĩnh Elevin.
Ở góc trên bên phải tràn ngập những dòng bình luận:

Tô Minh An nhận thấy phân thân đã hòa nhập với Noel. Hai người này đều có EQ rất cao, vui vẻ cùng nhau chém giết đội quân người máy.
Kỹ năng phân thân này quả thật rất thoải mái, có thể tăng kinh nghiệm ngay cả khi đang treo máy. Ngay cả khi cậu đang nghỉ ngơi ở đây, phân thân vẫn có thể chém giết đội quân người máy.
Cậu đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Vào đi.” Cậu nói.
Cánh cửa gỗ mở ra, Alisa tóc vàng óng bưng khay đi vào.
Cô đã tắm rửa sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn lấm lem bụi bẩn giờ đã sạch sẽ, để lộ đôi mắt xanh biếc như biển cả. Trên khay cô bưng là trà nóng và bánh mì, hơi nóng bốc lên từ trà, tạo thành một màn sương mờ ảo.
– Cô đứng sau làn sương mờ ảo đó, thân ảnh như ẩn như hiện. Ánh đèn vàng trong phòng xuyên qua làn khói, giống như một lớp voan mỏng phủ lên một bức tranh sơn dầu không có khung, người trong tranh sống động như thật. Đường nét cơ thể cô cũng mềm mại, ánh sáng lấp lánh, lung linh, dù gần trong gang tấc, nhưng lại xa vời như một giấc mơ dễ vỡ.
Alisa là cô gái xinh đẹp nhất mà Tô Minh An từng gặp, giống như một tạo vật được đo lường hoàn hảo, không khó để tưởng tượng nữ thần bóng đêm Nox sẽ hôn lên xương quai xanh và gò má cô.
Cô có khí chất ngây thơ đáng yêu tự nhiên, lại có chút kiêu ngạo và độc lập của một thiếu nữ.
“Ngài ăn chút gì đi.” Cô đưa khay cho Tô Minh An.
“Cảm ơn.” Tô Minh An nhận lấy khay, nhưng Alisa vẫn chưa rời đi.
“Bài phát biểu vừa rồi của ngài…” Alisa ngập ngừng: “Rất hay.”
Cô nhìn cậu ăn bánh mì, rồi hỏi: “Ngài có muốn ăn gì khác không? Em thấy trong căn cứ có một ít bột mì và lúa mì, em đều có thể làm cho ngài. Em biết làm rất nhiều món…”
“Như này là tốt rồi.” Tô Minh An lắc đầu: “Alisa, không cần dùng kính ngữ.”
Alisa lúng túng đứng yên một lúc, dường như muốn nói điều gì đó.
Do dự một lát, cô như lấy hết can đảm lên tiếng:
“Ngài… Anh định đi ngủ à?”
“Ừm.”
“Không ngủ được sao?” Alisa hỏi.
“Hơi hơi.” Trạng thái tinh thần của Tô Minh An rất kém, thậm chí khó mà chợp mắt.
“Trước đây, cái anh trai trong quân phản kháng từng tặng quần áo cho em, anh ấy thường kể cho em nghe rất nhiều truyện trước khi ngủ, mỗi lần em đều ngủ rất ngon.” Alisa nói: “Em… em có thể kể chuyện cho anh nghe không?”
Cô rất muốn cảm ơn cậu, nhưng không biết làm sao để giúp cậu, chỉ có thể dùng cách kể chuyện trước khi ngủ này.
Cậu đồng ý.
Khi cậu nằm xuống, giọng nói trong trẻo như suối của cô vang lên bên tai cậu:
“Ngày xửa ngày xưa, có một nàng tiên cá nhỏ… Mái tóc vàng của nàng rực rỡ như ánh mặt trời, làn da trắng mịn như ngọc trai, đôi mắt xanh thẳm như đại dương, ai nhìn thấy cũng cảm thấy nàng xinh đẹp.”
“Nàng tiên cá nhỏ sống vô tư lự dưới biển, mãi cho đến một ngày, đoàn tàu của hoàng tử loài người va phải đá ngầm ở vùng biển của nàng, nàng đem lòng yêu chàng hoàng tử loài người tuấn tú và cứu sống chàng. Hoàng tử hứa sẽ cưới nàng.”
“Nàng đã giao dịch với phù thủy dưới đáy biển, đổi lấy đôi chân của loài người. Cuối cùng nàng cũng có thể đến vương quốc loài người để theo đuổi tình yêu, chỉ là mỗi bước chân của nàng, đều đau đớn như bước trên mũi dao…”
Tô Minh An nhắm mắt lại, giọng nói của Alisa dường như thật sự có tác dụng xoa dịu lòng người, tinh thần căng thẳng của cậu dần dần thả lỏng.
“Nàng đã gặp hoàng tử, hoàng tử cũng giữ lời hứa cưới nàng. Tuy nhiên, sau đó nàng mới phát hiện, hoàng tử chỉ muốn những viên ngọc trai được tạo nên từ nước mắt của nàng, gã thậm chí còn muốn giam cầm nàng, chặt đứt đôi chân của nàng.”
“Nàng bước đi trên đôi chân đau đớn, trốn khỏi kinh đô, nàng tạo ra sóng thần nhấn chìm lâu đài của hoàng tử, dìm chết hoàng tử, trở thành vị Hải Vương đầu tiên. Nàng chặt đứt đôi chân trên thi thể hoàng tử, gắn vào đôi chân mình, như vậy nàng sẽ không đau đớn nữa…”
Câu chuyện Alisa kể, quả thật có chút giống truyện cổ tích đen tối, lại có chút kích thích.
Nghe mãi, Tô Minh An dần dần chìm vào giấc ngủ…
Sáng sớm, đúng 6 giờ.
Mọi người trong căn cứ đã kiểm tra đạn dược, trang bị đầy đủ. Cuộc chiến toàn diện sắp nổ ra, mọi người phải dọn sạch một con đường đến nội thành trong vài ngày tới.
Tô Minh An với tư cách là thủ lĩnh, dẫn đầu đội quân mạnh nhất, cũng tấn công vào tuyến đường nguy hiểm nhất.
Điều khiến cậu bất ngờ là, Alisa cũng có mặt trong đám đông. Cô đang nghịch khẩu súng tiểu liên trên tay.
“Thủ lĩnh, không ngờ cô bé mà anh cứu được còn biết dùng súng, mấy người chúng ta còn không bắn chuẩn bằng cô bé!” Vincent kinh ngạc thốt lên.
Alisa e lệ cười, ánh mắt rất sáng.
Tô Minh An liếc nhìn cô, quay đầu lại, nói với mọi người: “Mọi người, nhiệm vụ hôm nay của chúng ta là dọn sạch một con đường có thể tấn công thẳng vào nội thành. Dù là chiến đấu vì tương lai, tôi vẫn hy vọng mọi người có thể bảo vệ chính mình – các bạn là hy vọng của ‘Diễm’.”
“Nếu có thể sống đến ngày chúng ta khai sáng một kỷ nguyên mới – nếu có thể đến ngày đó, tôi sẽ cùng các bạn nâng ly chúc mừng, không say không về!”
“KHÔNG SAY KHÔNG VỀ!!” Mọi người hô vang, sĩ khí nhất thời dâng cao.
Những lá cờ đỏ tươi, rực rỡ như lửa, được giương cao trong tay mọi người, tung bay trong gió.
Dưới sự dẫn dắt của Tô Minh An, đội quân chia thành 3 nhóm, xông lên mặt đất, lao về những hướng khác nhau, như những dòng thác thép đen sì, nặng nề.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng “khặc” của súng ống không dứt bên tai, mọi người cùng nhau tiến lên.
Chứng kiến cảnh tượng này, bình luận cũng trở nên sôi nổi:
Quân phản kháng xông lên mặt đất.
Trước mắt là những tòa nhà cao tầng của thành phố, cờ dây tung bay trong gió, có thể nhìn thấy đường băng hình bầu dục và đài chỉ huy hàng không ở phía xa.
Do Bạch Thành bị ô nhiễm nặng, bầu trời có màu xám xịt, ngay cả ban ngày cũng mang vẻ u ám, như chìm trong màn đêm dày đặc. Ánh đèn rực rỡ trên những tòa nhà cao tầng lần lượt lóe sáng, như những vì sao trong đêm đông lạnh giá.
“Ầm -!”
Đội quân người máy phát hiện một lượng lớn người mang súng xông vào phạm vi kiểm soát của chúng, mắt chúng lóe lên ánh sáng đỏ, bom được thả xuống từ trên cao. Quân phản kháng chui vào các tòa nhà, không dừng lại quá lâu trên khoảng đất trống.
“Ầm ầm ầm -!”
Ánh sáng đỏ rực, cam đỏ, như mặt trời tan chảy oanh tạc xuống đường phố và quảng trường.
“Thủ lĩnh, bên này!” Vincent dẫn đầu xông lên.
Họ lao qua làn đạn, lá chắn phòng thủ màu xanh lam trên người chớp nháy, cản lại những mảnh kính vỡ và vỏ đạn bay tứ tung. Tô Minh An cầm khẩu súng trường được phát, bắn một loạt đạn về phía trước –
“Đoàng đoàng đoàng!!!”
Trong làn khói súng, một vài điểm kinh nghiệm nhảy lên, thanh kinh nghiệm cấp 1 bậc 7 của Tô Minh An không ngừng tăng lên, mang lại cảm giác cày cấp nhanh chóng.
“Xoẹt!”
Tiếng súng và tiếng pháo kích liên tục xé toạc không khí, âm thanh của đạn bắn trúng máy móc và cơ thể người không ngừng vang lên.
Nhìn từ trên cao xuống, giống như một cuộc va chạm giữa màu đen và màu trắng băng, hai dòng chảy với màu sắc khác nhau đối đầu nhau tại điểm giao tranh giữa làn đạn, bùng nổ ra màu đỏ tươi rực rỡ – đó là máu khi chết đi của con người.
Sau khi mọi người hạ gục người máy, Tô Minh An thỉnh thoảng cũng dùng kiếm để cướp mạng.
Kỹ năng của cậu là Phân thân, Hủy diệt và Dịch chuyển không gian, Hủy diệt cần khoảng cách cực ngắn mới có thể thi triển, cậu dùng kiếm để cướp mạng thì nhanh hơn.
Có một đội quân của riêng mình tốt thật, ai cũng nhường cậu. Thấy cậu vất vả tung đòn kết liễu, Alisa còn nói “Không ngờ anh lại hận những người máy này đến vậy, còn phải tự mình tung đòn cuối”.
’…Hừ.'
‘Làm sao cô có thể hiểu được đặc điểm của người chơi, người chơi chỉ có thể lên cấp bằng cách giết kẻ địch.’
Nửa tiếng sau, quân phản kháng đã xông qua khu phố này.
Người máy ở khu vực này đã hoàn toàn bị tiêu diệt, khói súng bay đi theo gió lạnh, kính vỡ, mảnh kim loại và vỏ đạn vương vãi trên mặt đất, máu loang ra như dầu tràn.
Quân phản kháng còn sống sót quay đầu nhìn lại – không ít người nằm gục trong vũng máu, không còn hơi thở, khắp nơi đều là tay chân rời rạc, thậm chí còn có cả những mảnh sọ vỡ trong đống đổ nát.
Ngọn lửa bốc lên trên mảnh đất tràn đầy đau thương này, tiếng kêu rên của những người bị thương không dứt bên tai.
Alisa nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đẫm máu như trong địa ngục này, thở dài một tiếng.
Đây chính là chiến tranh.
Chiến thắng luôn được xây dựng trên xương và máu của đồng bào, nắm lấy những thi thể bê bết máu của người đi trước, cố gắng bò lên, mới có thể cắm được lá cờ rực lửa đó.
Bình luận không còn hào hứng nữa, nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này, thậm chí còn có người cảm thấy khó chịu.
Tô Minh An không để ý đến những dòng bình luận này.
Từ khi trở thành người chơi số 1, cậu đã không còn để ý đến những người này nữa. Cậu chỉ cần nói một câu thôi, cũng có thể bị người ta phóng đại đến vô hạn, tìm ra những điểm có thể công kích.
Ngay cả những vĩ nhân cũng không thiếu antifan, ngay cả những người chơi thám hiểm vì tiến độ của loài người, cũng sẽ bị những anh hùng bàn phím cuồng nhiệt tìm lý do để công kích.
Bây giờ mới chỉ là giai đoạn đầu của thế giới trò chơi, nhiều người vẫn nghĩ rằng mình đang sống trong thế giới trước đây, nghĩ rằng làm anh hùng bàn phím không mất gì. Đến thế giới thứ 4, thứ 5, khi trò chơi đi vào quỹ đạo, có lẽ thế giới sẽ có những thay đổi long trời lở đất.
Nếu những tổ chức loài người như Chính phủ Liên hiệp mời cậu tham gia, mời cậu mở rộng tầm ảnh hưởng… cậu nên làm gì?
Nếu toàn thể loài người muốn triệu tập Hội nghị về sự Tự cứu, mời tất cả những người chơi nổi tiếng trở thành nghị sĩ, phát biểu quan điểm cá nhân, củng cố thế lực của mình, hình thành cục diện cát cứ, chiếm núi làm vua, thì khi đó nên làm gì?
Tự thành lập một thế lực loài người, xây dựng một bang hội hoàn toàn mới, hay là…
Cậu nhắm mắt lại.