Người chơi số 1 Chương 71. BE 4・Vinh quang ▾
Người chơi số 1
Nhân vật Chương 1. “Cậu sẽ có một tương lai tươi sáng.” Chương 2. Màn tân thủ TE・Cô ấy biến mất Chương 3. “- Chúng ta là ‘loài người’.” Chương 4. “Họ đã trở thành ‘người chơi’.” Chương 5. “Cứu rỗi mọi người, giết chết mọi người.” Chương 6. “Cậu là hy vọng cuối cùng của loài người.” Chương 7. “Loài người còn tương lai không?” Chương 8. “Cậu không cần phải tham gia trò chơi này nữa.” Chương 9. “Tôi yêu người, yêu người.” Chương 10. BE 1・Con tàu Noah lật Chương 11. “Hy vọng mang tên hy sinh.” Chương 12. “Giấc mơ tiên tri.” Chương 13. “Đến chơi trò chơi cùng em nào.” Chương 14. BE 2・Ngày mai Chương 15. Trò chơi bắt đầu Chương 16. "Đại sảnh Danh vọng và Bảng Dự tuyển" Chương 17. “Tiến sĩ, hãy dùng súng.” Chương 18. “Cô ấy đã ngủ yên dưới lòng đất.” Chương 19. “Xin chào, tôi là Tô Minh An, một sinh viên bình thường.” Chương 20. “Là thuốc giải ư?” Chương 21. “Chẳng lẽ muốn chúng ta tự tay giết anh ấy sao?” Chương 22. “Thời đại không thể nhìn thấy ánh sáng.” Chương 23. “Người đầu tiên?” Chương 24. “Tại sao lại là cậu?” Chương 25. “Cứ giao hết cho tớ.” Chương 26. “Dùng mạng sống làm quân cờ” Chương 27. “Thế giới bàn cờ” Chương 28. “Người chơi số 1?” Chương 29. “Tốt, tiến lên” Chương 30. “Trực tiếp tấn công Vua địch.” Chương 31. “Hoàn cảnh của tớ và cậu giống nhau rồi.” Chương 32. “Cậu rốt cuộc là ai?” Chương 33. “Cậu là Người chơi số 1.” Chương 34. “Ra lệnh đi.” Chương 35. BE 3・Cùng với ánh sáng và bụi trần Chương 36. “Vận may chiến thắng, Người chơi số 1.” Chương 37. “Chúng ta tự hào vì điều gì?” Chương 38. “Hôm nay trông anh có vẻ khác lắm.” Chương 39. Khâu suy luận cuối cùng Chương 40. TE・Không thể cứu vớt Chương 41. “Cậu còn quá nhỏ” Chương 42. “Liều thuốc duy nhất” Chương 43. “Rồi các người sẽ được cứu vớt” Chương 44. Bí mật của việc qua màn xuất sắc Chương 45. Cái bẫy dành cho người chơi số 1 Chương 46. Bảng xếp hạng thế giới Chương 47. "Người chơi số 1" Chương 48. Khoa học viễn tưởng・Tòa thành trên không Bạch Nhật Chương 49. “Cậu và đấng cứu thế.” Chương 50. “Ngài là thủ lĩnh quân phản kháng, Elevin.” Chương 51. “Các bạn cũng là tương lai của loài người.” Chương 52. “Thành phố này bệnh rồi.” Chương 53. “Các người có thù oán gì với người chơi số 1?” Chương 54.”Bảo vệ thủ lĩnh.” Chương 55. Mọi người, chúng ta là lửa. Chương 56. “Anh ấy có khí chất lãnh đạo.” Chương 57. “Hoa, tặng cho anh.” Chương 58. “Cậu và cây đàn piano” Chương 59. “Em phải mặc váy cưới trắng tinh.” Chương 60. “Con phải trở thành hy vọng của thành bang.” Chương 61. “Cậu là Thần.” Chương 62. “Cô là ngọn lửa tội ác.” Chương 63. “Bạch Thành không có hoa.” Chương 64. “Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Chương 65. TE・Đóa hoa vực thẳm Chương 66. “Cô là Noriah hoàn hảo.” Chương 67. Bang hội Ngọn Hải Đăng Chương 68. “Người chơi số 1, cậu thật ích kỷ.” Chương 69. “Cậu ta thật sự hẹp hòi như thế sao?” Chương 70. “Cậu lên đây đi, Tô Minh An” Chương 71. BE 4・Vinh quang Chương 72. “Người vì mọi người ôm củi” Chương 73. “Cậu ta đang nguyền rủa tôi” Chương 74. “Đi theo tôi đi” Chương 75. “Đây là một con số không tồi.” Chương 76. Thế giới học đường・Trung học Minh Khê Chương 77. “Bầu trời sao và lữ khách” Chương 78. “Đến văn phòng của thầy” Chương 79. “Cô đang sải cánh bay cao.” Chương 80. Streamer Chương 81. “Thà chết chứ không ăn đồ ở nhà ăn.” Chương 82. “Không biết làm, chết mất.” Chương 83. “Nhưng con muốn học vẽ.” Chương 84. “Ở lại, bầu bạn với tớ” Chương 85. “Tô Minh An, cậu rất quan trọng.” Chương 86. “Đừng so sánh mình với cậu ta” Chương 87. “Người chơi số 1, cậu nghe thấy không?” Chương 88. “Tôi thích Người chơi số 1 này.” Chương 89. “Cậu đang xem cái gì vậy?” Chương 90. BE・Giấc ngủ say Chương 91. “Cậu muốn phá hủy thế giới của tôi.” Chương 92. “Này, hãy làm cho con đẹp thêm chút nhé” Chương 93. “Cuối cùng… em cũng đợi được anh” Chương 94. “Con muốn, tư tưởng bất tử.” Chương 95. “Em chỉ là thích anh thôi mà” Chương 96. “Cùng em khiêu vũ nào.” Chương 97. “12 năm của cô” Chương 98. “Cậu không phải vật sở hữu của bất kỳ ai.” Chương 99. “Minh An An, hãy giết tôi đi” Chương 100. TE・Tương lai rực rỡ

Cài đặt đọc truyện

Chủ đề chương:
Tính năng Audio:
Phông chữ:
Kích thước chữ:
18px
Giãn dòng:
1.6
Biên lề trang dọc:
24px
Chế độ bình luận dòng:
Bình luận
Các bình luận trước:
Meme Preview

Mizushimakawa Sora mặc bộ giáp nhẹ màu bạc sáng bóng, che ngực và các khớp, trông không hề cồng kềnh. Hoa văn khắc trên viền giáp trông giống như trang phục biểu diễn trên sân khấu. Khi lời nói vừa dứt, trên tay cô xuất hiện một cây quyền trượng, viên hồng ngọc trên đỉnh cây quyền trượng lấp lánh.

Cô là một Pháp sư ảo ảnh cấp cao. Trong thế giới thứ 2, Tòa thành trên không Bạch Nhật, cô đã sử dụng khả năng điều khiển tinh thần để khiến Baxon tiết lộ một phần sự thật, nhờ đó mà dễ dàng qua màn. Cô cũng có thể tạo ra ảo ảnh, thường có thể đánh bại đối thủ từ xa.

Cô xuất thân từ một gia tộc võ cổ truyền của Phù Tang, trông cô phù hợp để đứng trên sân khấu thế giới hơn là một sinh viên bình thường.

Ngay khi cô dứt lời, một bóng người màu trắng lặng lẽ bước lên.

Cậu mặc áo sơ mi trắng giản dị, trông như đang đi dạo vậy.

Hubert là đồng đội của Ayni. Anh sở hữu kỹ năng mới là Giám sát thông tin. Ngay khi Tô Minh An bước lên, anh liền kích hoạt kỹ năng để kiểm tra thuộc tính cơ bản của cậu.

HP: 500 + 30 * 19

MP: 100 (tốc độ hồi phục 5/phút)

Thể lực: 24

Sức mạnh: 24

Nhanh nhẹn: 16

Tinh thần: 4

Ước tính chiến lực: 550 ~ 600

“Thế nào?” Ayni khẽ hỏi.

“Chỉ số Sức mạnh, Thể lực và Nhanh nhẹn cao đến đáng sợ… nhưng Tinh thần lại quá thấp, chắc chắn không phải đối thủ của Mizushimakawa.” Hubert cau mày lắc đầu: “Không biết cậu ta nghĩ gì, rõ ràng biết đối thủ là hệ tinh thần mà không cộng điểm Tinh thần nào, ít nhất cũng nên mặc trang bị phòng thủ tinh thần chứ. Mặc áo vải thế này… nghĩ gì vậy.”

“Cậu ta sẽ thua sao?”

“Nếu chỉ có chừng này thuộc tính, chắc chắn sẽ thua.” Hubert đáp: “Điểm Tinh thần quá thấp, thấp đến mức… hoàn toàn không có khả năng kháng cự ảo ảnh.”

“Hừ…” Ayni khẽ hừ một tiếng.

“Sao vậy?”

“Rõ ràng lúc đầu liều mạng đánh bại tôi, bây giờ lại như dâng chiến thắng cho Mizushimakawa, chẳng phải làm tôi trông kém cỏi hơn cô ta sao.” Ayni lẩm bẩm: “Đáng giận ghê, rõ ràng tôi đã chuẩn bị bài diễn thuyết từ rất lâu, giờ hào quang lại bị trận đấu này cướp hết… Từ lâu tôi đã nhận ra, mấy người chơi đó không kiên nhẫn nghe tôi phát biểu.”

Hubert nhìn cậu ta, sau đó quay đầu đi với vẻ bất lực: “Tùy cậu thôi.”

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

“- Bắt đầu đi.”

Trên sân khấu, sau khi tất cả cao tầng đều đã lui xuống, Mizushimakawa Sora trong bộ giáp sáng lấp lánh dùng trượng chỉ vào Tô Minh An.

“Để tôi nói vài lời đã.” Tô Minh An giơ tay lên.

Chiếc micro được ném vào tay cậu.

Tô Minh An cầm micro, quay người lại, nhìn về phía vô số ánh mắt bên dưới.

…Cảnh tượng này, sao mà giống với lúc trò chơi bắt đầu, cảnh cậu bị Sếp Thỏ lôi lên sân khấu phát biểu trong lễ khai mạc, đến vậy.

Nhưng dường như cũng có chút khác biệt.

Xung quanh có thêm nhiều người và cũng… thiếu đi một người.

Vô số ánh mắt như đèn sân khấu chiếu lên người cậu, trong đó cậu nhìn thấy nhiều bóng dáng người chơi nổi tiếng.

“Trước đây tôi đã nói gì nhỉ… à, dù sao cũng không quan trọng.” Tô Minh An mỉm cười nói: “Mỗi chúng ta đều có ánh sáng riêng phải không? Không ngại quá khứ, chẳng sợ tương lai. Mọi người cùng nhau phấn đấu thì mới có tương lai rực rỡ, không ai muốn làm người tiên phong cô độc…”

Lời vừa nói ra, tất cả cao tầng đều tỏ vẻ khó hiểu.

“…Cậu ta đang nói ngược à?” Trưởng bộ phận Alauddin gãi đầu hỏi.

“Không phải đang cầu xin tha thứ chứ? Tên này… sợ Mizushimakawa rồi à?” Ayni cũng ngơ ngác nhìn lên sân khấu.

Dưới bục, dù có phải là người của hệ thống Ngọn hải đăng hay không, đều tỏ vẻ khó hiểu, ngay cả Ngu Nhược Hà cũng vậy.

Bỗng nhiên, cô ta nghe thấy tiếng nghiến răng ken két bên cạnh, nhìn sang thì thấy một bóng người trùm áo choàng.

Qua khe hở nhỏ, cô ta nhìn thấy dung mạo người đó, buột miệng: “Sao cậu lại…?”

“Suỵt.”

Người nọ làm động tác “suỵt”, lúc này Ngu Nhược Hà nhìn rõ hơn – người này lại là Tô Minh An!

Cô ta vội vàng tắt livestream của mình để tránh cho người khác phát hiện ra cậu, Tô Minh An kia vẫn đang phát biểu trên bục: “…Phủ nhận giá trị của tôi như vậy thật quá đáng buồn, tôi chưa từng nói mình là Ngọn hải đăng duy nhất, chỉ là, nếu có thể cùng cô trở thành lãnh tụ tinh thần trong mắt mọi người, cùng nhau hướng tới tương lai đạt được HE hoàn hảo, thì tranh luận cũng chẳng có ý nghĩa gì, mọi người cùng nhau nỗ lực phấn đấu là được thôi…”

“Cậu, sao cậu lại…?” Ngu Nhược Hà khẽ hỏi Tô Minh An bên cạnh, cô ta chợt hiểu ra: “Người trên kia là phân thân của cậu à?”

“Thật đáng sợ, quá đáng sợ… Nghe nói phân thân cũng là một khả năng nhân cách tôi phát triển.” Tô Minh An đau đầu nói: “Nhưng bắt tôi trở thành cái dạng đó, thà giết tôi còn hơn… thôi, giết tôi cũng vô dụng.”

“Cậu để phân thân của cậu đấu với cô Mizushimakawa?” Ngu Nhược Hà kinh ngạc: “Có thể thắng thật sao?”

“Không thắng được, có thể nói là nhất định sẽ thua.” Tô Minh An đáp: “Thuộc tính của phân thân hoàn toàn bị Mizushimakawa khắc chế, không thể thắng, tự tôi lên còn được.”

“Vậy cậu…” Ngu Nhược Hà phát hiện mình thật sự không thể hiểu cậu.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Phân thân trên bục nói xong bài diễn thuyết chính nghĩa đến mức khiến người ta rơi lệ, hướng Mizushimakawa Sora đưa ra lời mời.

“Có thể bắt đầu rồi, quý cô Mizushimakawa.” Hắn cười rất lịch sự, cách gọi cũng hoàn toàn không phải “chị”, “cô” hay “bà” mà là dùng kính ngữ.

Mizushimakawa Sora đưa tay ra, cây quyền trượng tự động hội tụ ánh sáng, xung quanh xuất hiện vô số quầng sáng trắng tinh, những quầng sáng đó nhanh chóng tụ lại thành một khối, bao phủ lấy phân thân.

Động tác tiến lên của phân thân lập tức dừng lại.

Hắn nhắm mắt đứng im, dường như đã chìm vào ảo cảnh.

Trên dưới bục đều im lặng trong giây lát.

Thanh MP của Mizushimakawa Sora đang giảm dần, cô biết mình đã khống chế được cậu, tiếp theo chỉ cần đá cậu xuống khỏi bục là được.

Trước trận đấu, cô cũng không nghĩ sẽ dễ dàng khống chế được cậu như vậy, dù sao cô còn tưởng cậu sẽ triệu hồi phân thân ra, cùng đánh cô.

Cô từng bước tiến lên, mọi ánh mắt cũng theo bước chân cô mà di chuyển, vì đang điều khiển ảo cảnh nên bước chân cô có phần chậm chạp, nhưng quả thực đang ngày càng đến gần phân thân đứng im kia.

Cô như đang bước trên con đường giết thần, chỉ cần đá cậu xuống khỏi sân khấu huy hoàng, trên đó sẽ chỉ còn mình cô, cô sẽ trở thành Người chơi số 1 mới, tiếp tục thực hiện ý chí của mình.

Cô cũng là con người, cũng có… thứ muốn theo đuổi. Nếu không nói đến đại nghĩa mong muốn mọi người đều được hạnh phúc, cô cũng mong thực lực của mình có thể xứng với tham vọng, cô sẽ trở thành một nhà lãnh đạo tốt, còn người trước mặt này không có đặc điểm gì có thể chinh phục được cô.

Ánh mắt mọi người đều có chút sốt ruột, Lữ Thụ cau mày, Ayni với ánh mắt khó hiểu, Tô Thức quay đầu đi, còn Ngu Nhược Hà dưới bục thì vô cùng lo lắng hét lên với Tô Minh An:

“CẬU CÒN ĐỨNG DƯỚI BỤC LÀM GÌ? PHÂN THÂN SẮP THUA RỒI!”

Nhưng Tô Minh An chỉ nhìn lên trên, không hề động đậy.

“Sau khi kết thúc thế giới thứ 2, Lữ Thụ đã nói với tôi một chuyện.” Giọng Tô Minh An trầm xuống: “Cậu ấy nói, người chơi sẵn sàng xuống sân đang ngày càng ít đi…”

“Cậu đừng nói mấy lời kỳ lạ nữa! Cậu rốt cuộc đang làm gì vậy! Thật sự định chịu thua sao?” Ngu Nhược Hà nhìn Mizushimakawa Sora đã đến trước mặt phân thân, trực tiếp vứt bỏ sự ngưỡng mộ ra sau đầu, hận không thể ôm lấy tay cậu mà lắc, bắt cậu nhanh chóng ra lệnh: “Nhanh lên, mau ra lệnh đi, ít nhất cũng đừng thua thảm hại đến vậy, ít nhất cũng có mấy trăm triệu người đang xem đấy!”

Tô Minh An quả nhiên hạ lệnh.

“Phân thân.”

Trong ánh mắt mong chờ của Ngu Nhược Hà, cậu nói ra mệnh lệnh ngắn gọn:

“- Bây giờ, hãy tự sát đi.”

Đôi mắt phân thân trên bục mở ra.

Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Mizushimakawa Sora, hắn đâm tay “phập” một cái vào ngực mình.

“Chúc mừng cô, quý cô Mizushimakawa.” Máu đỏ tươi trào ra từ khóe môi phân thân, ánh mắt hắn sáng lấp lánh, dường như cũng rất vui mừng: “- Bây giờ, cô đã giành được mọi thứ.”

U ám, nén chặt, gần như thấm vào tận xương tủy, nhưng lại bị kìm nén đến cùng cực, thứ cảm xúc không nói rõ được đang ngưng tụ trong đôi mắt ấy, và lúc này, đôi mắt ấy đang gần như trìu mến nhìn cô, như đang nhìn một tương lai được vun đắp nên.

Hắn vừa nói vừa đổ gục xuống, máu tươi vẽ nên một đường máu đỏ tươi, lấp lánh dưới ánh sáng trắng xóa.

Cả hội trường im lặng.

Ngay sau đó, là tiếng kinh hô như sóng thần ập đến.

“- TÔ MINH AN?!”

Tô Thức là người đầu tiên như phát điên lao lên, ôm lấy hắn như thể đã dịch chuyển tức thời, tiếp theo là Lữ Thụ, sắc mặt y chưa từng khó coi như lúc này, trắng bệch như mất hồn.

Đám người Ayni, Hubert và Avril đều sững sờ tại chỗ, như thể vẫn cần xác nhận lại một lần nữa, Ayni dụi mắt, sau đó mới run rẩy lên tiếng: “…Cậu ta đang làm gì vậy?”

Mọi người dưới bục đều đồng loạt kinh hô, không ít người trực tiếp xông lên bục, dường như vẫn muốn xác nhận tình hình.

Kênh chat thế giới bùng nổ trong nháy mắt, bình luận trong phòng livestream cũng điên cuồng trào lên như một vụ nổ.

Mizushimakawa Sora đứng sững tại chỗ, tay cầm quyền trượng của cô cũng cứng đờ.

Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô cảm nhận như được một luồng cảm xúc cuồn cuộn như ngọn lửa vây quanh, nó thành kính và mãnh liệt như của đấng tuẫn đạo, gần như nuốt chửng cô trong nháy mắt.

…Bản thân cô cũng không rõ, trong khoảnh khắc đó mình đã nghĩ gì.

Cho đến bây giờ, cô vẫn không hiểu.

Cô cảm thấy hơi thở mình như nghẹn lại, mãi đến khi Tô Thức bắt đầu khóc lóc gào thét về phía cô, cô mới dần dần tỉnh táo lại từ trong cơn hỗn loạn.

Sau đó là một sự im lặng nặng nề.

“Cậu ta đang trả thù tôi.” Mizushimakawa Sora lẩm bẩm: “… Hoặc đây là phân thân của cậu ta, cậu ta đang sỉ nhục tôi, hoặc cậu ta hoàn toàn không bình thường… Quả nhiên, cách làm của tôi là đúng.”

Cô vừa nói vừa lập tức rời mắt khỏi hiện trường, quay người bỏ đi, bước chân cô xen lẫn sự run rẩy.

✧˖ °. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁‧₊˚ ☾. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁˖°✧

Dưới bục, Ngu Nhược Hà vội vàng đỡ lấy Tô Minh An gần như ngã quỵ, cô ta khó hiểu gầm lên: “- RỐT CUỘC CẬU ĐANG LÀM GÌ? CẬU MUỐN NÂNG ĐỠ CÔ TA? CẬU VĨ ĐẠI ĐẾN THẾ SAO?”

“Không, không phải.” Tô Minh An ôm ngực, cậu cảm nhận được liên kết tinh thần giữa mình và phân thân đã bị cắt đứt trong nháy mắt, vẻ mặt cậu có chút nghiêm trọng: “Ngu Nhược Hà, vừa rồi, sau khi thế giới thứ 2 kết thúc, không gian Chủ thần mở ra cơ chế ‘Thư khiêu chiến’, tôi đã phát hiện ra một sự thật rất đáng sợ.”

“Cái, cái gì?” Ngu Nhược Hà vẫn còn đang trong trạng thái hoảng loạn.

“Sau khi thế giới thứ 2 kết thúc, ban tổ chức đã thay đổi chiến lược… họ đang dần cho phép hành vi chiến đấu trong không gian Chủ thần.” Tô Minh An khẽ đáp: “Bởi vì phân thân đã thật sự chết đi… thanh HP về 0, không có bất kỳ dấu hiệu nào sẽ được giữ lại một chút HP vì là thi đấu… Vì vậy, không gian Chủ thần, có thể… sẽ trở thành nơi nguy hiểm hơn cả thế giới trò chơi. Những khán giả kia tự cho mình rất an toàn, thực chất đã mất đi cơ hội tiến bộ, một khi người chơi thám hiểm trở nên mạnh hơn, không gian Chủ thần sẽ trở thành không gian bị người chơi thám hiểm thống trị, còn thế giới trò chơi ngược lại sẽ trở thành nơi trú ẩn tạm thời của mọi người.”

Hơi thở của Ngu Nhược Hà như ngừng lại trong giây lát.

Sau đó, nỗi sợ hãi vô tận bỗng bao trùm lấy cô ta.

“Dù cơ chế mới xuất hiện này… thật sự rất đáng sợ… nhưng cậu tự sát chỉ để thử nghiệm điều này thôi sao? Cậu hoàn toàn không quan tâm đến thắng thua trên võ đài à? Đây chính là danh hiệu ‘Người chơi số 1’ đấy!” Cô ta cảm thấy tay mình run lên.

“Ngu Nhược Hà, ‘Người chơi số 1’ thực sự, căn bản không cần dựa vào mấy trò vụn vặt này để được xác định.” Giọng Tô Minh An rất yếu ớt: “Dù sao đối với tôi mà nói, phân thân có thể được hồi sinh bất cứ lúc nào, đây là một hành động gần như không có tổn thất. Tôi muốn là người đầu tiên thông báo cho thế giới – người chơi thám hiểm không còn là thân phận nguy hiểm nhất nữa, ngược lại khán giả mới thực sự là người sống trong nỗi sợ cái chết, tất cả sẽ thay đổi, tất cả sẽ đảo ngược – tôi đã thể hiện những điều này trên sân khấu trước mắt hàng tỷ người, suy nghĩ của toàn thế giới sẽ thay đổi. Những người chơi thám hiểm vốn muốn trở thành khán giả… có lẽ họ vẫn sẽ kiên trì nỗ lực…”

Nói đến đây, Tô Minh An cuối cùng cũng nghe thấy âm thanh thông báo trong đầu từ hệ thống:

Hành động đã được ghi nhận, đang tính toán điểm danh hiệu…

’…Tốt lắm, đã đạt được mục tiêu rồi.’

Cậu như nhận được hồi âm, có chút chịu không nổi sự đau đớn về mặt tinh thần.

“Ngu Nhược Hà…” Cậu khẽ gọi.

“Hửm, hửm…?” Ngu Nhược Hà run rẩy hàng mi nhìn xuống, thấy người sắp nhắm mắt kia. Vẻ mệt mỏi sâu sắc lộ ra từ khe mắt cậu, như ánh nước vỡ vụn.

Cô ta thấy được sự bối rối và hoảng loạn hiếm hoi trong mắt cậu, mang theo chút ý vị hy vọng tan vỡ.

“‘Quy tắc’ trong không gian Chủ thần có thể bị thay đổi.” Tô Minh An nói rất khẽ, ngón tay nắm chặt lấy tay áo cô ta: “Vậy điều này có nghĩa là, có nghĩa là…”

Cậu còn chưa nói xong.

Cảm giác suy yếu liền ập đến như thủy triều, cậu ngất đi.

“…Rốt cuộc cậu muốn nói điều gì?” Ngu Nhược Hà lẩm bẩm.

Hộp bình luận Waline đồng bộ màu sắc kế thừa tại đây ✧