2 ngày trôi qua kể từ khi Tô Minh An tự sát.
Trụ sở bang hội đã bắt đầu được sử dụng, những căn nhà trống được phân bổ cho người chơi cấp cao sinh sống, một hệ thống điểm đơn giản được thiết lập.
Nhưng tất cả những người đi ngang qua vẫn không kìm được mà nhìn về phía sân khấu – vẫn còn một vệt máu đỏ sẫm tại nơi đó.
Lữ Thụ mặc bộ Hán phục màu đen đi ngang qua sân khấu, y đi thẳng vào tòa nhà trung tâm, băng qua đại sảnh, men theo hành lang đi vào trong.
Ánh sáng từ trên đỉnh chiếu sáng căn phòng, một bóng người đen kịt đứng trong phòng, tay cô khẽ vuốt ve một chiếc quan tài băng trong suốt, mái tóc buông xuống che khuất nét mặt cô.
“Rốt cuộc cậu ta đã nghĩ gì vậy?” Mizushimakawa Sora chợt lên tiếng, đôi mắt vốn trong veo của cô cuối cùng cũng hiện lên vẻ hoang mang và sợ hãi: “Mọi người đều nói cậu ta đang chúc phúc cho tôi, nhưng căn bản không phải… Cậu ta rõ ràng đang nguyền rủa tôi, dùng sinh mạng để nguyền rủa tôi, cứ như vậy đẩy hết gánh nặng lên vai tôi… Thật đáng ghét.”
Giờ đây, chỉ cần nhắm mắt lại, cô sẽ nhớ đến ánh mắt của cậu khi đó. Giống như bị một lời nguyền đeo bám, như hình với bóng.
Khán giả chắc chắn sẽ so sánh “Người chơi số 1” mới với Tô Minh An, nếu Người chơi số 1 này có gì không vừa ý họ, họ nhất định sẽ nói người này còn không bằng Tô Minh An.
…Rồi sau đó, họ lại tạo ra một Người chơi số 1 mới sao?
Nhiều người bỗng bắt đầu nhớ đến Tô Minh An.
Lữ Thụ định lên tiếng nhưng lại thấy Ayni ở ngoài cửa ra hiệu bằng tay với y.
“Bất kể người chết có phải là phân thân của cậu ta hay không, chúng ta cần lên kế hoạch tổ chức tang lễ cho cậu ta… Đây là đề xuất của rất nhiều người, họ cần sự an ủi về tinh thần như vậy.” Ayni nói nhỏ.
“Cậu có ý kiến gì không Lữ Thụ? Trước đây cậu đã từng tiếp xúc với cậu ta khá nhiều, cả 2 cậu đều là người Long Quốc, có lẽ cậu biết về quy trình tang lễ bên Long Quốc.” Avril bên cạnh nói.
Lữ Thụ suy nghĩ một lúc.
Đột nhiên, y nhìn thấy một người xuất hiện trong tầm mắt, trên người người nọ lấp lánh ánh sáng Không gian.
Người đó bỏ mũ ra, để lộ khuôn mặt mọi người đều quen thuộc.
“Tô, Tô Minh An?” Ayni như gặp ma giật lùi nửa bước.
“Quả nhiên, người tự sát trên sân khấu là phân thân nhỉ?” Hubert xoa cằm: “Chúng tôi đã đoán được người chết có thể không phải cậu… Nhưng không ngờ cậu lại dám làm đến mức này…”
Addlon cau mày: “Cậu vẫn còn sống… Điều này có nghĩa là, đó là một vở kịch do cậu tự biên tự diễn đúng không?”
“Ừm.” Tô Minh An gật đầu: “Rất thành công, người chơi đã đoàn kết, nhiều người sợ chết đã chọn tham gia trò chơi, tình hình đang trở nên tốt hơn, ngay cả cô Mizushimakawa cũng…”
Mizushimakawa Sora mặt mày u ám bước ra khỏi phòng. Tâm trạng cô chưa từng tồi tệ như lúc này, như thể có gì đó nghẹn lại trong cổ họng cô vậy.
“Tô Minh An, cậu giỏi lắm, cậu giỏi thật.” Mizushimakawa Sora nghiến răng nói: “Cậu lợi dụng tôi làm bàn đạp, bây giờ còn dám xuất hiện trước mặt mọi người như chưa có chuyện gì xảy ra… Cậu dám đùa giỡn chúng tôi, cậu thật sự không sợ chết à.”
Tô Minh An cười: “Cô Mizushimakawa, cô đã trở thành người đứng trên đỉnh cao thế giới trong mắt mọi người, chẳng lẽ cô không nên vui mừng sao…”
“Xoẹt” một tiếng, Lữ Thụ bỗng giữ chặt bàn tay đang giơ cao của Mizushimakawa Sora, ngăn cản cái tát sắp giáng xuống của cô.
“Buông tôi ra! Tôi muốn dạy cho tên khốn này một bài học!” Mizushimakawa Sora lạnh lùng nói.
“Đủ rồi!” Addlon lạnh lùng lên tiếng, khuôn mặt phong trần của ông hiện lên vẻ đau khổ: “Tô Minh An, tôi thật sự đau lòng cho nền giáo dục của các cậu, một nơi chỉ biết nhồi nhét kiến thức mới có thể đào tạo ra những đứa trẻ như cậu. Ngay cả việc tự sát công khai cũng dám làm…”
Tô Minh An vẫn mỉm cười.
Đối với loài người thì hành vi của cậu tuyệt đối là lợi nhiều hơn hại, số người tham gia thám hiểm ở thế giới tiếp theo sẽ tăng lên không chỉ một chút.
Chính tâm lý không cam chịu bị vả mặt và không nắm giữ được mọi thứ trong tay của những người này đã khiến họ vội vàng gán tội cho cậu.
“…Tô Minh An, cậu quá bất ổn.” Ayni lạnh lùng nói.
“Đúng vậy, bây giờ chúng tôi rất khó xử, chúng tôi phải đi xử lý quan hệ công chúng cho Tô Minh An, giải thích lý do cậu ta tự sát, để duy trì uy tín của bang hội số 1…” Người bên cạnh phụ họa.
“- Vậy ai đã ngầm đồng ý cho cô Mizushimakawa đi khiêu chiến tôi?” Tô Minh An bỗng cười.
Mọi người im lặng.
“- Là mấy người ngầm đồng ý, là mấy người muốn vậy, là mấy người để mặc. Mấy người không cho cô ta cho tôi mặt mũi, để cô ta công khai chỉ trích tôi trên diễn đàn, gán tội cho tôi. Mấy người muốn mượn dư luận để đề cử một Người chơi số 1 ‘quang minh chính nghĩa’ mới.” Tô Minh An thản nhiên nói: “Tôi thừa nhận, lần này tôi làm hơi đột ngột, nhưng cơ hội bộc lộ trước toàn thế giới này… rốt cuộc là ai đã cho tôi?”
Trong lòng Tô Minh An biết, mấy người trước mặt chỉ là một phe phái trong một tập thể, không đại diện cho quan điểm của mọi tổ chức loài người đối với cậu.
Trên thực tế, cậu đã xem tin nhắn riêng của mình, có rất nhiều tổ chức và phe phái ủng hộ cậu, không ít người đã ngỏ lời mời chào cậu.
Chỉ là, vì cậu và Mizushimakawa Sora có sự cạnh tranh thuần túy về lợi ích, vì họ vốn đã có sự cạnh tranh về thứ hạng trên bảng xếp hạng, mới dẫn đến tình huống đối đầu này. Những người này muốn thống trị, mà việc cậu chợt nổi lên khiến họ cảm thấy bị đe dọa.
Cái gì mà “không xứng làm Người chơi số 1” hay “chó săn của ban tổ chức” đều chỉ là những chiêu trò mà người của cô dựng lên để tranh giành vị trí của cậu mà thôi.
Bây giờ, thế giới trò chơi chỉ mới bắt đầu được 1 tháng, mọi người mới chỉ tụ tập lại, nhiều tổ chức lớn thực sự có tầm nhìn toàn cục vẫn chưa được thành lập hoàn chỉnh, mới khiến cho phe phái chỉ coi trọng lợi ích nhỏ như của Edward chiếm ưu thế.
Nhưng về sau, những tổ chức thực sự coi trọng toàn cục, thực sự vì loài người sẽ ngày càng nhiều. Anh hùng của loài người cuối cùng cũng sẽ xuất hiện, dù là cá nhân hay là tập thể.
Nhưng bây giờ, khi thế giới trò chơi mới chỉ bắt đầu, anh hùng vẫn chưa hoàn toàn nổi lên, cậu phải đối mặt với những “cá nhân” thiển cận này trước.
Đây là rào cản không thể vượt qua.
“Đủ rồi, cậu căn bản không xứng làm Người chơi số 1…” Addlon nói.
“- Bây giờ là đang trong thế giới trò chơi, thưa ông.” Tô Minh An nhìn ông: “Tôi không có ý định nhất định phải trở thành Người chơi số 1, tôi biết, năng lực của tôi không phù hợp với vị trí hiện tại, tôi chỉ là một người may mắn. Điều tôi muốn nói là… số phận của mọi người đã bị sinh vật cấp cao nắm giữ, chúng ta có rất ít cách để lật ngược tình thế. Chính vì hầu hết mọi người chỉ đòi hỏi sự ổn định, tương lai của người chơi mới ảm đạm, mới… bị một sinh viên nhỏ bé như tôi thay đổi. Đến nước này rồi, vẫn chọn dập tắt mầm mống hy vọng – vì tương lai tươi sáng, hãy thay đổi cách suy nghĩ đi nhé?”
“Để thắng đến cuối, giành được phần thưởng ‘qua màn xuất sắc’ cuối cùng, cậu lại giương cao ngọn cờ này – Tô Minh An, cậu khiến tôi thấy buồn cười.” Addlon cười khẩy.
“…Nếu có thể, tôi cũng hy vọng ngay từ đầu, mình không phải là ‘người hùng duy nhất’…” Tô Minh An nói nhỏ, sau đó ngẩng đầu lên: “Nhưng nếu ông đã cho rằng tôi là người như vậy thì chắc tôi nói gì cũng vô ích.”
“Cậu thật sự điên rồi.” Addlon đẩy một người bên cạnh ra: “Edward, cậu nói cho cậu ta biết đi.”