Tô Minh An khựng lại, cậu nhìn thấy vài người đàn ông chạy đến từ đầu hẻm, bọn họ mặt mày hung dữ, dáng người vạm vỡ.
Tên cầm đầu cau mày, bước tới, định kéo cô gái ra.
“Đừng lại gần nữa.” Tô Minh An nói.
“Đừng có xen vào chuyện của người khác! Tao là cha nó, tao muốn nó đi đâu thì nó phải đi đó!” Người đàn ông hung hăng trừng mắt nhìn cậu.
“Cô ấy là con gái của ông, nhưng cô ấy cũng là một con người độc lập, cô ấy không phải là tài nguyên, cô ấy không muốn bị cải tạo, ông không nghe thấy sao?” Tô Minh An hỏi.
“Tao khinh! Thằng nhóc con, mày thì hiểu cái gì!” Người đàn ông cười lạnh, xắn tay áo lên: “Tao nuôi nó bao nhiêu năm nay chính là để dâng nó lên, nếu không thì nuôi một đứa con gái lỗ vốn có tác dụng gì chứ? Đây là chuyện nhà tao, mày đừng xía vào! Mau tránh ra cho tao!”
Người đàn ông đưa tay định lôi cô gái ra.
Tô Minh An đặt tay lên vai gã.
“Đừng chạm vào tao, mày có khoác vai bá cổ tao thì tao cũng không thay đổi chủ…” Ánh mắt của người đàn ông trở nên đục ngầu trong nháy mắt.
Tô Minh An rút tay vừa điểm vào cổ người đàn ông, có chút ghét bỏ cởi găng tay ra, “bốp” một tiếng ném vào mặt xác chết.
Những người phía sau thấy vậy, sợ đến mức tè ra quần, chạy mất dạng.
Tô Minh An nhìn cô gái: “Được rồi, bây giờ em không cần bị cải tạo nữa, em muốn đi đâu?”
Cô đã không còn nơi nào để đi, một khi Tô Minh An rời đi, cô sẽ bị người dân xung quanh giao nộp để đổi lấy tiền.
Chính sách “chỉ cần giao người thân là sẽ nhận được tiền” của Baxon đã biến con người thành những sinh vật đáng thương chỉ biết đuổi theo dục vọng.
“Tại sao bố lại đánh em, tại sao ông ấy lại giật tóc em, tại sao ông ấy lại mắng em là ‘đồ lỗ vốn’? Bố muốn giao em đi, để hoàn thành cái ‘Kế hoạch Thay đổi của Baxon’ gì đó, em không hiểu…” Trong mắt cô gái không có nỗi buồn, chỉ có sự hoang mang:
“Em đã cố gắng lấy lòng ông ấy, rửa chân đấm lưng cho ông ấy, nhưng ông ấy chỉ bắt em làm việc suốt ngày, rồi bán em đi để đổi lấy tiền… Em không phải là con của ông ấy sao? Tại sao mọi người đều coi em như tài nguyên?”
Cô gái luôn cảm thấy rất hoang mang.
Dù cô có cố gắng thế nào, so với em trai mình thì dường như cô đã thua ngay từ khi sinh ra – chỉ vì cậu ta là con trai. Vì vậy, khi trong nhà thiếu tiền, bố sẽ chọn giao cô cho nội thành, chứ không phải giao em trai cô.
Bánh mì của cô luôn ít hơn em trai một miếng. Cô cũng chỉ có thể mặc quần áo cũ của cậu ta. Cậu ta được đi học, biết chữ, còn cô chỉ có thể ở nhà làm việc nhà, rồi bị bán đi…
Tô Minh An mơ hồ nhận ra màn chơi này là một câu chuyện nặng nề: “Thành phố này bệnh rồi, tôi sẽ thay đổi nó.”
“Em… Em đã gặp anh rồi.” Cô gái chợt nói.
Ánh mắt Tô Minh An hơi ngưng lại.
“Em sống ở ngoài thành, có lần quân phản kháng bí mật diễn thuyết dưới lòng đất, em vô tình bắt gặp.” Cô gái nói: “Lúc đó, em thấy người đang diễn thuyết trên bục cao là anh, mọi người đều đang lắng nghe anh nói – Anh là thủ lĩnh của quân phản kháng đúng không?”
“Ừm.” Tô Minh An không phủ nhận.
“Ting!”
Cậu nghe thấy âm thanh thông báo của hệ thống.
“Em tên là Alisa?” Cậu hỏi cô gái.
“Vâng. Em tên là Alisa, Alisa tự do và độc lập.” Cô gái đáp.
’…Alisa tự do và độc lập? Cách tự giới thiệu của cô thật độc đáo.'
“Anh trai, anh cho em một cảm giác rất quen thuộc, chúng ta có quen biết từ trước không, kiểu quen thân lắm ấy?” Cô gái lại hỏi.
Tô Minh An lắc đầu: “Đây là lần đầu anh gặp em.”
Alisa ngây người nhìn cậu, nghiêng đầu, hình ảnh phản chiếu của cô lấp lánh trong vũng nước dưới ánh đèn neon, phủ một lớp sương mờ lấp lánh.
Trong mắt cô, hình dáng của chàng trai trước mặt cũng được phủ một lớp ánh sáng, ánh đèn làm dịu đi đường nét lạnh lùng của cậu, ngay cả những sợi tóc cũng được tô điểm thêm sắc sáng.
‘Anh ấy như… như một tia sáng vậy.’
“Em muốn đi cùng anh không?” Cô nghe thấy Tô Minh An hỏi.
“Em…” Cô mấp máy môi, có chút không dám lên tiếng. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn tự nhận thức mình là một gánh nặng, cậu là thủ lĩnh quân cách mạng, sao cô có thể làm phiền cậu.
Nhưng cậu đã đưa tay về phía cô.
Rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng, vuốt ve mái tóc rối bù như cỏ khô của cô, xoa đầu cô. Lòng bàn tay ấm áp, giống như mặt trời ở rất gần, rất gần cô.
Chưa từng có ai đối xử với cô dịu dàng như vậy, giống như ánh sáng mặt trời chiếu từ trên đỉnh xuống trần gian.
“Em có thể…” Cô nghẹn ngào: “Thật sự có thể đi cùng ngài sao?”
Cô đã từng đọc được trong một cuốn truyện, ghi rằng nếu khi tiếp xúc với một người, cả thể xác lẫn tinh thần đều cảm thấy ấm áp, thì đó chính là “yêu”.
Cái chạm này thật sự rất ấm áp.
“Đi theo anh.” Tô Minh An đáp: “Dẫn anh đến căn cứ, nơi diễn ra buổi diễn thuyết hôm đó.”
Alisa gật đầu thật mạnh.
Trên đường đi, cô chợt lên tiếng: “Xin lỗi.”
Tô Minh An nghi hoặc: “Tại sao phải xin lỗi?”
“Em sẽ làm phiền ngài.”
Tô Minh An hỏi: “Tại sao lại nói vậy?”
“Em quá ích kỷ, rõ ràng biết mình là gánh nặng, vậy mà vẫn muốn đi theo ngài. Mọi người đều nói giá trị duy nhất để tồn tại của em là để đổi lấy tiền, nếu có bất kỳ giấc mơ nào khác, ví dụ như muốn chạm đến tình yêu, thì chỉ là nằm mơ giữa ban ngày.”
“Bọn họ bị điên rồi.”
“Cảm ơn ngài, thật sự… rất cảm ơn ngài.”
Trời bắt đầu mưa.
Cơn mưa như xối xả đặc biệt lạnh lẽo, tia chớp xé đôi không khí, bóng dáng cô gái phản chiếu trong vũng nước mưa, mỏng manh và nhỏ bé. Giọng nói trong trẻo của cô xuyên qua cơn mưa lớn, miệng liên tục nói “xin lỗi”.
Mưa càng lúc càng lớn, Alisa chợt chạy vài bước, chui vào một con hẻm, chưa kịp để Tô Minh An đuổi theo, cô đã quay lại, đưa cho Tô Minh An một bộ quần áo cũ và một chiếc mũ.
“Ngài mặc bộ quần áo này vào đi, đừng để bị cảm lạnh, đây là đồ một anh trai trong quân phản kháng tặng em trước đây.” Alisa nói.
Tô Minh An thay bộ trang phục đó. Đó là một bộ đồ kết hợp giữa áo sơ mi trắng, áo ghi lê nhỏ và áo choàng đen, áo choàng hở ngực, dài đến đùi, hai bên có nút thắt màu nâu đen, chất liệu mũ giống như lụa, có thể là một loại sợi công nghệ cao nào đó.
Cậu kéo thấp vành mũ, cảm thấy vai hơi nặng, đó là trọng lượng của áo choàng, có lợi cho việc giữ ấm và chắn gió. Nhìn chung rất vừa vặn, kích cỡ tay áo vừa khít.
Đột nhiên, Tô Minh An nghe thấy tiếng động gần đó, đó là giọng nói của 4 người đàn ông. Cậu lập tức đưa tay ra hiệu cho Alisa dừng lại, cô cũng ngoan ngoãn im lặng.
“…Mấy ông thật sự muốn đối đầu với 2 ông lớn là Tô Minh An và Noel à?”
“Nhưng rất có thể họ đã nhận được thân phận đặc biệt như thủ lĩnh quân phản kháng, chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta.”
“Đúng vậy, chi bằng ra tay trước cho chắc.”
’…Có người muốn đối phó với cậu?'
Tô Minh An bước ra, tạo ra tiếng động.
“Ai!” Vài người chơi nhanh chóng quay đầu lại, nhìn thấy Tô Minh An.
“Hình như là NPC?” Sau khi nhìn cậu một cái, họ lại nói như vậy.
Tô Minh An nhận ra – đây chính là hiệu ứng “bạn sẽ không còn quá nổi bật” của bộ quần áo và mũ, những người chơi khác trực tiếp nhận nhầm cậu thành NPC, giống như một sự nhầm lẫn trong nhận thức.
Đây là một món đồ tốt, đáng tiếc không thể mang ra khỏi màn chơi, đây chắc là phúc lợi tạm thời của nhiệm vụ bảo vệ Alisa.
“Làm sao bây giờ? Có nên…” Một người làm động tác tay ở cổ, ý là cướp bóc, họ thấy chất liệu quần áo của Tô Minh An khá tốt, trên người chắc có tiền.
Tô Minh An nhìn những người này.
Một người chợt lao tới, có vẻ muốn ra tay trước.