Tô Minh An bước về phía người vừa ngã xuống.
Có lẽ người kia vì cảnh giác mà muốn khống chế cậu, nhưng cậu phản kháng lại thì không chỉ đơn giản là “tự vệ” thôi đâu.
“- Khoan đã.” Người kia lên tiếng. Ngay sau đó, một tia sáng lóe lên.
Đó là một người phụ nữ cột tóc đuôi ngựa, lúc này đang nằm trên mặt đất, trên cánh tay có một vết thương bị bỏng khủng khiếp, trong tay là chiếc đèn pin đang sáng.
Tô Minh An bước tới, định giáng thêm một cú đá.
“Khoan đã, cậu cũng là người chơi à?” Người phụ nữ nói lớn.
“Phải.”
“Chúng ta có thể cùng nhau đi thu thập manh mối! Thân phận hiện tại của tôi là nhân viên vệ sinh của viện nghiên cứu này, có rất nhiều người của thế giới này ở đây, tôi sợ bị họ phát hiện thân phận.” Người phụ nữ nói.
“Không cần.” Tô Minh An đáp.
Mặc dù cô rất xinh đẹp nhưng trong mắt cậu, đàn ông và đàn bà không khác gì nhau, cậu đối xử bình đẳng, sẽ không vì giới tính mà đặc biệt quan tâm ai. Ai biết được người này có ý xấu hay không.
Cậu vừa định bước tới, không biết người phụ nữ đã dùng kỹ năng gì mà cô biến mất ngay tại chỗ. Là người chơi, cô có cách để chạy trốn.
“Ùm ùm…”
Cậu nhặt chiếc đèn pin mà người phụ nữ vội vàng đánh rơi lên, tiếp tục tìm kiếm.
Về kỹ năng đặc biệt “hồi sinh sau khi chết” của mình, Tô Minh An có rất nhiều suy đoán.
Đương nhiên cậu không coi đó là “vũ khí bí mật”, hay là thứ giúp cậu trở thành nam chính không não, mà cậu đang suy nghĩ về nguồn gốc của nó.
Theo thuyết vũ trụ, mỗi lần vũ trụ hình thành là một quá trình dài năng lượng biến đổi thành vật chất, vật chất chuyển hóa thành năng lượng. Các thông số giống nhau thì tạo ra sự “luân hồi” này, còn các thông số khác nhau thì sinh ra sự thay đổi trong mỗi lần “luân hồi”.
Giống như “dải băng Möbius” được tạo ra bằng cách xoắn một đầu dải giấy 180° rồi dán hai đầu lại. Nếu đi bộ trên dải băng Möbius thì sẽ không bao giờ đi đến điểm cuối. Nhưng nếu một người bên ngoài dải băng Möbius đưa tay ra và xé đứt dải băng thì sẽ đạt được hiệu quả “phá vỡ tình thế”.
’…Vậy thì.'
‘Liệu cậu có phải là người xé đứt dải băng đó ra không?’
Trạch Tinh bị sinh vật cấp cao thống trị, còn cậu là người sở hữu năng lực “phá vỡ tình thế” này. Nếu cậu an tâm thoải mái lợi dụng năng lực này, trở thành “người chơi mạnh nhất”, áp bức người khác và khoe khoang thì liệu có không xứng với năng lực vốn có thể “phá vỡ tình thế” này không?
Hơn nữa, nếu cuối cùng điểm tích lũy của loài người không đạt mốc, toàn bộ bị xóa sổ, vậy cậu, người có khả năng hồi sinh sau khi chết, chẳng phải sẽ chết đi chết lại sao?
’…Không được.'
‘Loài người nhất định phải thắng.’
Hơn nữa, cậu còn nghĩ đến một khả năng – liệu quyền kiểm soát thế giới trò chơi có hoàn toàn nằm trong tay ban tổ chức hay không, quyền kiểm soát còn lại có thực sự nằm trong tay cậu không? Liệu cậu có phải là một người chơi bình thường, hay cậu là người điều khiển nền văn minh nhân loại trên bàn cờ nhưng đã mất trí nhớ?
Ví như, thông qua không – thời gian, nghịch lý bà nội, nhân quả Ouroboros,… liệu trong tương lai cậu sẽ đối đầu với ban tổ chức không?
Hồi sinh sau khi chết, liệu đây có phải là “sự phản kháng” mà cậu trong tương lai đã ban tặng?
Tô Minh An suy nghĩ rất sâu xa.
’…Cần thêm thông tin.'
Cậu cần từng bước một đi lên đỉnh cao của nền văn minh nhân loại – bắt đầu từ thế giới thứ nhất này.
Nếu, khả năng “hồi sinh sau khi chết” này thực sự chỉ có mình cậu biết, thì điểm xuất phát của cậu đã ngang với thần linh rồi.
Cậu có thể thông qua việc hồi sinh liên tục, làm ngưng đọng “thời gian”, không để thời gian tiếp tục trôi.
– Cậu có thể cứu rỗi mọi người, hiểu rõ mọi người.
– Cậu có thể dẫn dắt mọi người, trò chuyện với mọi người.
– Cậu có thể đến mọi ngóc ngách trên thế giới, chứng kiến bất cứ điều gì.
– Cậu có thể thông qua nhiều lần hồi sinh để hiểu rõ sở thích của bất kỳ ai, chiều lòng họ, trở thành bạn thân chí cốt sống chết có nhau với họ.
– Cậu cũng có thể thông qua nhiều lần hồi sinh để hiểu rõ điểm yếu của bất kỳ ai, làm tổn thương hay thậm chí giết chết họ, trở thành kẻ thù không đội trời chung với họ.
– Bất kỳ ai cũng có thể yêu cậu, bất kỳ ai cũng có thể hận cậu.
– Chỉ cần hồi sinh, sẽ không ai có thể nhớ cậu đã từng giết ai, cũng không ai có thể nhớ cậu đã từng biết ơn và yêu thương, cậu có thể hồi sinh liên tục để đùa giỡn với cảm xúc của bất kỳ ai, thăm dò hành vi và phản ứng của họ. Mọi người sẽ vô thức bị cậu dẫn dắt, hành động theo lộ trình mà cậu đã biết trước.
– Hoàn thành tất cả nhiệm vụ, nâng mức độ thiện cảm của mọi người lên mức cao nhất, hoàn thành tất cả các kết thúc có thể đạt được, mở ra tất cả các rương báu trên khắp thế giới.
Cậu có thể không cần thúc đẩy thời gian, cứ mãi tận hưởng niềm vui điều khiển mọi thứ như thần linh, tất cả đều nằm trong tầm tay cậu.
– Thật quá hoàn hảo.
Đúng vậy, quá hoàn hảo. Ai mà không thích loại cảm giác này chứ?
– Nhưng,
– Cậu sẽ không làm vậy.
Tô Minh An hít thở sâu, giữ chặt trái tim đang đập loạn nhịp.
Cậu nhất định phải tiến về phía trước.
Khả năng quay ngược thời gian như thần linh này, quả thực rất tốt. Nhưng cậu không cảm thấy liên tục sống trong vòng lặp thời gian sẽ khiến cậu yên tâm. Khả năng hồi sinh này vừa có thể là món quà, vừa có thể là cạm bẫy.
Cậu nhất định phải có thêm thông tin.
Hơn nữa, cậu không muốn đùa giỡn với cảm xúc của bất kỳ ai, cũng không muốn nhốt toàn thể loài người trong một khoảng thời gian lặp đi lặp lại – cậu cho rằng, như vậy chỉ là giam cầm toàn thể loài người.
Cậu là người phá vỡ nhà tù.
Không phải là người trở thành nhà tù.
Cho dù có khả năng hồi sinh, cũng không thể đắc ý vênh váo, để mặc bản thân trở thành một kẻ sa ngã. Năng lực này càng giống như một trách nhiệm nặng nề.
Cậu lưu những dòng suy nghĩ này vào trong ký ức, tiếp tục tìm kiếm manh mối.
Con số đằng sau manh mối là “8”.
Điều này có nghĩa là, ít nhất có 8 manh mối.
Cậu cất lọ chất lỏng không màu đi, chợt loạng choạng, chân cậu đã vướng vào thứ gì đó.
“Hửm?”
Cậu nhìn theo vòng sáng nhỏ, nhìn thấy một cái xác hoàn chỉnh. Nó được bảo quản trong một chiếc hộp trong suốt.
Điều kỳ lạ là những cây nấm mọc trên xác chết… Nó dường như mọc lên từ máu thịt của con người, trông vẫn còn tươi ngon mọng nước, tạo thành sự tương phản rõ rệt với cơ thể đã chết khô.
“Thế giới này là thế giới tận thế, xem ra, không thể tách rời tận thế và nấm…” Tô Minh An đứng thẳng người.
“Phù…”
Cậu chợt nghe thấy một tiếng cười như chuông bạc.
Một luồng khí lạnh truyền đến, dường như có ai đó đang thở nhẹ vào gáy cậu.
“…Xin cậu, mau đến, cứu tôi với.”
Cậu quay đầu lại nhưng không thấy gì cả.
…Mà này.
Sức hút A chắc không có tác dụng với trùm và ma quỷ đâu nhờ.
Lời của tác giả:
Nếu thấy văn phong đầu truyện gượng gạo, có thể xem các chương 257, 265, 364, 403, 409, 415, 533, 551 để biết văn phong giữa và cuối truyện, gần như đều ở cùng 1 cấp độ.